11 Chuyên Anh

Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ.Vô duyên đối diện bất tương phùng 
HomeHome  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  FAQFAQ  SearchSearch  RegisterRegister  MemberlistMemberlist  UsergroupsUsergroups  Log in  

Share | 
 

 FATe and Destiny

Go down 
AuthorMessage
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:43 pm

*Author: Kazekoori Yukishirou
*Genre: Romance, Drama, OOC, ...
*Rating: K
*Pairing (chính): Draco Malfoy & Hermione Granger
*Status: on going
*Summary: Một bi kịch t́nh yêu??? (chả rơ nữa) đọc rồi sẽ biết.


A/N: Fic đă cộp dấu bản quyền. Ai đó có nhă ư
move qua 4rum khác đề nghị thương lượng trực tiếp với tác giả. Kiện
tụng là không chịu trách nhiệm đâu đấy ^ ^

Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:44 pm

FATE & DESTINY

* * *

PHẦN MỘT: NHỮNG NĂM THÁNG HỌC SINH

Chap I: A piece of memory

Hoàng hôn... ánh chiều tà đỏ thẫm nhuộm cả không gian vị máu tanh nồng
như sắc trời xa c̣n rực lửa tàn... anh đào nở hoa thấm màu li biệt trên
nền tuyết trắng mênh mông... "mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi, khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt..."

______________

...

Đằng sau bức tường thành kiên cố của một gia tộc danh giá đă từng trải
qua những bước thăng trầm đầy vinh nhục, số phận con người được định
đoạt bằng những luật lệ, quy tắc hà khắc. Cánh cổng sắt chạm trổ những
phù điêu tinh xảo, gia huy của một niềm tự hào chỉ mở ra và giải thoát
cho những kẻ chấp nhận từ bỏ tham vọng và quyền lực, sẵn sàng đứng lên
chống lại cái gọi là "định mệnh"...

...

-Malfoy, đứng lại. Cậu đi đâu vậy?

-Ra ngoài! Không lẽ cánh cửa này c̣n có công dụng khác ngoài việc dẫn tôi rời khỏi căn pḥng chết tiệt này sao?

-Giờ học của chúng ta vẫn chưa...

-Với tôi th́ nó kết thúc từ lâu rồi.

-Nhưng ngài Lucius, ba cậu đă dặn...

-Quên mấy cái thứ mệnh lệnh quái quỷ đó đi. Mặc kệ ông ta. Tôi đă chán
ngấy những buổi tập luyện phép thuật kéo dài hàng giờ và những tiết học
giáo huấn ngập trong đống lí thuyết của cái gia đ́nh này lắm rồi.

-Nhưng... nhưng...

-TRÁNH RA!

Cậu nhóc 6 tuổi với mái tóc bạch kim và bộ phục trang nhung tuyền
truyền thống của ḍng dơi quư tộc chĩa thẳng thứ mà giới phù thủy gọi
là "đũa phép" vô mặt ông thầy đáng kính của ḿnh ra lệnh trong cái nh́n
kiên quyết của đôi mắt xám lạnh lùng. Người đàn ông đứng tuổi lưỡng lự
đứng dẹp sang một bên và rồi chỉ biết ngẩn ṭ te nh́n theo bóng cậu chủ
nhỏ ương bướng khuất dần sau những dăy hành lang sâu hun hút.

-Khỉ thật!

Vừa đi vừa lầm bầm nguyền rủa , nó đạp tuyết bước phăng phăng qua
khoảng sân rộng mênh mông hướng về phía khu rừng rậm phủ đầy tuyết
trắng xóa trước mặt. Từ một khung cửa sổ phía trên những ṭa tháp cổ
kính, một đôi mắt bạc lặng lẽ dơi theo những bước đi hằn học của nó mà
nó không hề hay biết.

-Lucius...

Giọng một người phụ nữ nhẹ nhàng vang lên phía sau bức rèm của căn pḥng rộng thênh thang mà trống trải vô cùng.

-Draco lại bỏ ra ngoài rồi. Gần đây nó cứ hay nổi cáu như vậy.

-Ta biết...

Người đàn ông đứng cạnh cửa sổ vẫn không rời mắt khỏi đứa con trai bất trị của ḿnh lạnh lùng trả lời.

-Em không cần lo. Như mọi lần, nó sẽ lại trở về. Nhanh thôi.

...

-Khốn khiếp! Khốn khiếp! Khốn khiếp!

Nơi góc rừng khuất sau ṭa lâu đài tráng lệ, Draco cầm những nắm tuyết
được vo lại một cách vội vă ném như điên về phía gốc cây Tùng trước mắt
như để trút bỏ nỗi bực dọc ḱm nén trong ḷng bấy lâu nay. Những quả
cầu tuyết méo mó đập vào gốc cây sần sùi, nhanh chóng tan ra thành vô
số mảnh và lại ḥa vào nền tuyết dày phía dưới. Kết thúc cơn giận với
những nắm tuyết, Draco thả ḿnh rơi tự do giữa khoảng trắng mênh mông.

"Phịch" Tiếng trọng lượng cơ thể rơi xuống đất khô khốc. Nó thở dốc trong sự bất lực.

"Bộp"

Một quả cầu tuyết bự chảng đột nhiên bay tới và hạ ngay chóc mái tóc
bạch kim đáng tự hào của ḍng họ Malfoy danh giá. Rũ rũ đầu cho tuyết
rơi xuống, Draco quay phắt lại xem kẻ nào "dám cả gan chọc giận bổn thiếu gia" và tiện thể cũng là t́m "thớt" để trút bỏ nỗi giận "cá".

Trống trơn.

Hoàn toàn không có ǵ khác trong khu vực phạm vi bán kính 10m ngoài nó,
tuyết và mấy cái cây. Nó đưa tay lên sờ sờ mái tóc c̣n vương bụi tuyết
chau mày khó hiểu

"Cái quái ǵ đang diễn ra ở đây vậy ?"

-Hi...hi...hi...

Tiếng cười khúc khích bật lên, thấp thoáng sau gốc cây đại thụ bóng một
mái tóc nâu bồng bềnh. Chủ nhân của nỗi tức giận + khó hiểu của nó hiện
ra sau những tán cây phủ đầy tuyết.

"Một con nhóc Muggle"

Draco nghĩ và không quên khuyến măi thêm cho kẻ lạ mặt nụ cười nửa
miệng khinh khỉnh thường trực trên môi. Cô bé tự tin bước tới nở nụ
cười thân thiện.

-Chào anh!

-Chào.

Nó đáp lại một cách miễn cưỡng ko mấy vui vẻ.

-Anh đang làm ǵ ở đây với mấy đống tuyết này vậy? Em để ư anh năy giờ.

-Một tṛ chơi thôi. C̣n mày? Mày làm ǵ ở đây? Đây ko phải nơi người thường có thể tự do ra vào.

-Anh biết gia tộc Malfoy chứ?

Cô bé chỉ tay về phái ṭa lâu đài.

"Bộ giỡn chơi tao sao? Tao mà c̣n không biết th́ ai hoành hành ở cái lâu đài đó mỗi ngày chứ?"

-Biết. Vậy th́ sao?

-Em được mẹ đưa tới đây để học nhạc với cậu chủ nhà đó. Nhưng h́nh như cậu ta bỏ đi đâu đó rồi.

"Đi đâu là đi đâu? Đang ở ngay trước mặt mày nè"

-...

-Thật bất lịch sự!

Cô bé khoanh tay trước ngực hậm hực.

"Cái ǵ???? Con nhỏ này... Dám nói ta như vậy ư?!! Mà ḿnh có nghe nói tới ba cái vụ nhạc nhẽo này bao giờ đâu nhỉ?"

Draco cố kiềm chế những suy nghĩ đang nhảy nhót loạn xạ trong óc. Nó nhếch mép "hừ" một tiếng khô khốc.

-Mày mà cũng biết về âm nhạc sao?

-Chứ anh nghĩ em tới đây làm ǵ?

Cô bé nói với giọng tức giận như thể vừa bị xúc phạm một cách ghê gớm.

-Không tin th́ coi đây.

Nói rồi mở chiếc hộp đen đặt cạnh chân năy giờ , lôi ra một chiếc
Violin cũ kĩ, lay hoay chỉnh sửa dây đàn và bắt đầu màn tŕnh diễn
ngoạn mục của ḿnh. Draco ngồi lặng thinh, không phản ứng ǵ cũng chẳng
nói một lời bởi chính nó đang ṭ ṃ muốn biết về bộ môn được coi là
nghệ thuật của dân Muggle này.

"...Nhưng ba mẹ định bắt ḿnh học cái thứ quái quỷ của Muggle này
làm ǵ chứ? Chẳng phải trước giờ cấm ḿnh giao du với Muggle sao?"

Tiếng nhạc cất lên phá tan những ḍng hồi tưởng miên man của nó. Một
bản giao hưởng nhẹ nhàng và du dương. Nó bị cuốn hút vào những thanh âm
êm ái cất lên tù đối tay mỏng manh, trắng hồng kia. Lặng ngắm cả cây
đàn và người nghệ sĩ...Bây giờ nó mới để ư kĩ "con bé dữ dằn" có mái
tóc hạt dẻ, đôi mắt nâu sẫm trong veo ánh lên niềm đam mê với bản nhạc.
Một khuôn mặt thanh tú hiện rơ vẻ thông minh điềm tĩnh...

-Cô Granger...

Tiếng gọi của tên gia nhân đột ngột cất lên vọng lại từ phía lâu đài
phá tan những giây phút mơ màng của nó. Nó thầm chửi rủa, thề sẽ đuổi
việc lăo già chết dẫm này ngay khi đặt chân trở về lâu đài. Nhanh chóng
cất cái bản mặt vừa thộn ra v́ tiếng đàn tuyệt diệu, nó trở lại vẻ kiêu
ngạo quư tộc thường ngày trước khi cô bé nhận ra nó đă bị mê hoặc bởi
tiếng đàn ấy đến mức nào.
Cô bé thu dọn đàn, cất vào hộp, vội vă chạy đi không quên ngoái lại chào Draco

-Em phải đi đây. Gặp lại anh sau!

Và biến mất khi Draco c̣n chưa kịp hiểu chuyện ǵ vừa xảy ra với ḿnh.
Nó chờ đợi biết bao cuộc gặp thứ hai dưới tuyết nơi góc rừng trắng xóa
suốt cả mùa đông năm ấy nhưng "mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên". Đó
là lần cuối cùng nó trông thấy cô bé bởi sau đó cô đă biến mất, như một
giấc mơ ko có thật. Cô cũng không đặt chân đến lâu đài ḍng họ Malfoy
thêm bất cứ lần nào nữa trong suốt những năm sau đó (mặc dù tiểu thiếu
gia của lâu đài này đă mong chờ sự xuất hiện của cô đến mức nằm bẹp
trên giường hai tuần v́ cảm lạnh)
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:46 pm

Chap II: Chuyến tàu tốc hành

Draco giật ḿnh tỉnh giấc bởi tiếng gió đập cửa kính trong căn pḥng
ngủ rộng thênh thang. Nó ngồi lặng lẽ trong bóng tối suy nghĩ về giấc
mơ từ quá khứ vừa quay trở về ám ảnh nó. Một lúc sau, tự lắc lắc cái
đầu tội nghiệp của ḿnh xua đi tất cả những kí ức xa xưa đang ập về
ngày một rơ, nó bước ra khỏi giường, ṃ mẫm xuống pḥng khách t́m nước
uống cho tỉnh táo. Đang tận hưởng ḍng nước mát lạnh , một tiếng gọi
cũng lạnh tanh như vị nước nó đang uống vang lên từ phía sau khiến nó
bị sặc và giật ḿnh đánh rơi cốc nước bằng pha lê trong suốt.

-Draco.

-Ack... khụ... khụ...

-...?!

-Vâng ?

-Con làm ǵ ở đây vào giờ này?

-Uống nước, ba thấy rồi đấy.

Nó chỉ tay vào những mảnh vỡ trên sàn. Ông Lucicus nhẹ nhàng phẩy đũa
phép "Reparo" Một tia sáng vụt lóe lên từ đầu đũa. Những mảnh vụ pha lê
ngay lập tức biến mất trả lại một cái cốc nguyên vẹn như chưa từng có
sự rơi vỡ nào xảy ra, Draco b́nh thản nh́n cái cốc vừa được phục hồi
mặt không hề biến sắc, đơn giản v́ loại bùa chúa này nó cũng xài suốt
ngày, từ năm lên 8. Đôi mắt nó xoáy sâu vào người đàn ông có mái tóc
màu giống của nó rủ xuống hai vai vẻ mặt sắc lạnh, thâm hiểm và khó
hiểu đang đứng trên bậc cầu thang.

-Xong rồi th́ mau về pḥng đi. Hôm nay chẳng phải ngày đầu tiên con nhập trường Hogwarts sao?

-Vâng.

-Ta có việc bận ở bộ pháp thuật nên mẹ sẽ đưa con ra ga. Và nữa, hăy
chứng minh cho ta thấy những ǵ con học được trong thời gian qua.

-Con hiểu.

Nó nhanh chóng rút lui để lại người đàn ông một ḿnh với những bậc cầu thang dài lê thê.

...

Một buổi sáng ẩm ướt đặc trưng thành London tràn ngập sương mù và hơi
lạnh. Tiếng c̣i tàu rít lên từng đợt giục dă cùng với đám hơi nước phả
ra nghi ngút từ đầu tàu. Trong cái sân ga đặc biệt nằm sau bức tường
chen giữa sân ga số 9 & 10 này nườm nượp phù thủy tất bật chạy tới
chạy lui cùng đám nhóc t́ năm nhất lơ ngơ xách hành lí bước vô.

-Draco, nhanh lên con. H́nh như sắp trễ rồi đó.

-Không-phải-"h́nh như"-mà-là-sắp-trễ-thật-rồi.

Draco nhấn mạnh từng từ với vẻ bực bội nhân tiện át đi cả tiếng rên rỉ
của con gia tinh trông nhơ nhuốc hết sức đang gắng lôi xềnh xệch cái
vali đầy ự của cậu chủ băng qua ḍng người, và cố lảng tránh lời cằn
nhằn của bà mẹ phía sau.

-Chỉ tại mẹ lằng nhằng với mấy bộ váy áo hoài nên mới tới trễ vậy đó.

-Mẹ xin lỗi mà Draco. Nhưng lâu rồi mẹ không ra ngoài, cũng phải trang điểm cho tươm tất một chút chứ.

-Được rồi, được rồi. Con không muốn nghe mẹ giải thích nữa. Con lên tàu đây.

-Uh, may mắn nhé con trai!

-...

Không đáp trả lời chào từ biệt của mẹ, nó vẫn bước thẳng mà chẳng thèm ngoái đầu lại

Bóng Draco khuất hẳn sau rừng người tấp nập. Trong khi mải vượt qua
những đường ray nó vô t́nh va phải một nữ sinh cũng đang hối hả đi về
hướng ngược lại. Cô gái hấp tấp cúi đầu.

-Xin lỗi, tôi đang vội.

Sau đó rảo bước thật nhanh. Mái tóc nâu xuất hiện rồi biến mất như một
cơn gió thoảng qua, nó khẽ cau mày khó chịu nhưng rồi cũng không suy
nghĩ nhiều thêm nữa mà tiếp tục đi về phái cuối toa tàu.

Xịch...xịch...

Con tàu khẽ rùng ḿnh chuyển động ḥa vào màn sương mờ ảo của một buổi sáng ảm đạm.

Ngồi vắt chân trên ghế ngắm nh́n cảnh vật lướt nhanh qua những khung
cửa sổ mờ hơi sương. Draco khẽ mỉm cười "Thoát khỏi ṭa lâu đài chán
ngắt đó thật tuyệt". Toa này vắng tanh chỉ có ḿnh nó với đống đồ đạc
ngổn ngang.

-Tôi có thể ngồi đây được chứ?

Draco giật ḿnh ngước mắt nh́n. Một con nhỏ với mái tóc nâu bù xù rối
tung nhưng đôi mắt th́ đầy vẻ tự tin, thách thức. Một cảm giá quen
thuộc nhanh chóng thoáng qua rồi lại biến mất trong suy nghĩ bâng quơ
của nó.

-Cứ việc, nêu mày muốn. Tao đâu có mua những chỗ ngồi đó.

-Cậu thật khó chịu. Không thể nhẹ nhàng hơn một chút được sao?

-Với dân máu bùn bẩn thỉu th́ không bao giờ.

-Cái ǵ?... Cậu vừa gọi ai là...

-Th́ ở đây ngoài mày và tao ra c̣n ai khác nữa đâu?

-...

Draco cười khẩy đầy khinh miệt.

-Sao nào? Tức giận ư?

Cô gái lấy lại b́nh tĩnh, thở hắt ra một cách khó nhọc và cười khiêu khích công kích lại

-Well, ra mày cũng thuộc ḍng dơi thuần chủng cơ đấy. Vậy mà tao ko
nhận ra điều đó. Trông mày tầm thường chẳng hơn ǵ một đứa "máu bùn"
như tao.

-Mày...

Draco nghiến răng tức giận, chưa có kẻ nào dám nói với nó bằng cái
giọng rẻ mạt đó. Đang định tổng sỉ vả cho con nhỏ một trận để nó biết
thế nào là lễ độ với thiếu gia nhà Malfoy này th́ con nhỏ đă đứng phắt
dậy, kéo hành lí

-Cảm ơn, không cần khách sáo. Tao đi liền đây, thật không thoải mái
chút nào khi phải hít chung bầu không khí với một kẻ không biết điều.

Không đợi Draco nổi cơn tam bành, cô gái nhanh chóng rời sang toa khác
để lại nó ngồi trơ như phỗng trên ghế, cay cú nuốt cục tức to đùng chẹn
ở họng.

...

-Xin lỗi.

-Ǵ nữa?????

Nó gắt lên bực bội v́ lại có kẻ làm phiền trong khi c̣n chưa hết cơn
giận đang cháy từng bừng trong ḷng với con nhỏ láo toét hồi năy "Trời
ạ, lần này th́ là hai tên cù lần trông béo lú và đân độn" Những kẻ
không may mắn vừa mới ló mặt ra đă phải hứng trọn cơn giận dữ của Draco
lắp bắp ko ra hơi

-Hơ... tụi tớ chỉ muốn làm quen thôi... tớ là Crabbe... c̣n đây là Goyle...

-Chào... chào cậu... tụi này nghe danh tiếng nhà Malfoy đă lâu...

Nó đờ người ra một thoáng rồi nhếch mép cười đầy ẩn ư.

-Chào! Chắc các cậu cũng biết nhưng vẫn cứ phải giới thiệu. Tôi là Draco, Draco Malfoy.

...

"Gru... con nhỏ tóc nâu chết tiệt...Tao thề không bỏ qua cho mày v́ đă
xúc phạm đến ḍng họ danh giá này đâu. Con nhỏ Muggle, đồ máu bùn chết
tiệt..."

-Cậu không sao chứ, Malfoy? Trông cậu không được khỏe...

-Không sao. Tới trường rồi. Sắp xếp lại hành lí đí.

...

~~END Chap II~~
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:51 pm

Chap III: Fresh students

Chuyến tàu tốc hành hạ cánh nhẹ nhàng trước sân ga làng Hogsmeade cách
cổng trường học phép thuật nổi tiếng bậc nhất trong giới phù thủy không
xa. Lũ học sinh lố nhố đủ các trang phục, màu sắc... đổ bộ xuống sân
trường Hogwarts từ những con thuyền cập bến hồ nước đen và hàng chục
chuyến xe do hắc phi mă kéo, một giống ngựa bay của địa ngục, chỉ có
thể nh́n thấy bới những người đă chứng kiến và chấp nhận cái chết. Lộn
xộn, nhốn nháo một hồi, tất cả theo sự chỉ dẫn của các giáo sư tiến về
đại sảnh đường. Khác hẳn với không khí ảm đạm, ẩm thấp bên ngoài, trần
nhà phía trong đại sảnh đường rực rỡ lung linh ngàn ánh nến và bầu trời
điểm xuyết vô số những vệt sáng lấp lánh. Trăng mờ ảo ẩn hiện sau những
quầng mây ngũ sắc. Một sắc thu lành lạnh thổi qua tầng lá phong đỏ rực.
Vài tia sáng thi thoảng vụt lóe qua cắt ngang bầu trời sau những đám
mây...

-Học sinh năm nhất tập trung ở lối vào sảnh đường. Học sinh năm hai,
năm ba theo chỉ dẫn của các huynh trưởng trở về vị trí của nhà ḿnh ở
trung tâm đại sảnh trong lúc chờ đợi bữa tiệc. Học sinh năm tư, năm 5
và năm cuối nhận lệnh từ chủ nhiệm các nhà chuẩn bị cho buổi phân loại
và hướng dẫn học sinh mới. Các tân thủ lĩnh mau chóng về pḥng họp…

“Điệp khúc thông báo” mang nhăn hiệu chủ nhiệm nhà Gry-giáo sư Mc
Gonagall vang vọng khắp đại sảnh thu hút tất cả sự chú ư. Mọi người
nhanh chóng thực hiện theo sự hướng dẫn của thông báo. Chả biết mọi
người nghĩ thế nào chứ có hai kẻ ở hai góc đại sảnh “ư tưởng lớn gặp
nhau”với bộ mặt cố nén một tràng cười sắp xổ ra v́ “nghe nó giống như
Slogan hàng năm của trường Hogwarts mỗi khi bắt đầu một khoá học mới
hơn là một bản thông báo trịnh trọng”

Sau cuộc căi vă chẳng mấy vui vẻ mà không-ai-biết trên chuyến tàu tốc
hành đầu tiên tới Hogwarts, Hermione đă kịp t́m cho ḿnh những người
bạn mới ở một toa tàu khác khi đang lang thang t́m chỗ trú chân, những
người đă gắn bó với cả cuộc đời cô sau này, trong đó có một nhân vật
nổi tiếng có, tai tiếng cũng không thiếu trong giới phù thuỷ- kẻ duy
nhất đă thoát khỏi lời nguyền và kết thúc cho một tấm thảm kịch của
chúa tể hắc ám nhất mọi thời đại

-HARRY POTTER!

Khi cái tên này được nón thần xướng lên sau bài hát truyền thống th́
mọi ánh mắt đều đổ dồn vê phía nam sinh năm nhất đang từ từ tiến về khu
vực phân loại. Sóng người rẽ ra nhường lối cho nhân vật ấn tượng nhất
của năm kia. Harry liếc nh́n sang chờ đợi một sự cỗ vũ từ những người
bạn mới, nhưng không! Chỉ có một đối mắt xám đang chăm chăm soi mói
từng cử chỉ hành động của cậu, một ánh mắt sắc lạnh không thể căm hờn
mỉa mai hơn. Lộn hướng rồi. Cậu chuyển sang phía bên kia mà không khỏi
băn khoăn ḿnh đă gây thù chuốc oán với ai để bị nh́n một cách đầy “ai
oán” như thế. Lần này th́ không nhấm nữa, thấp thoáng hai cái đầu, một
nâu một đỏ dang rướn lên loi choi giữa đám học sinh mới ra sức vẫy
Harry. Cậu mỉm cười với tụi bạn và đội chiếc nón lên đấu. Chiếc nón bắt
đầu cất tiếng hát
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:52 pm

“Một ngàn năm trước hay xa xưa hơn nữa
Khi ta c̣n mới và được may mắn...
Có bốn nhà phù thuỷ tài ba...”




Im lặng. Một khoảng trống trải dài khắp không gian rộng lớn. Bắt đầu có
những tiếng x́ xào bàn tán vang lên. Hiếm khi nào chiếc nón thần mất
nhiều thời gian để quyết định học sinh đó thuộc nhà nào như thế, nhất
là lại đối với một nhân vật luôn được chú ư (hoặc có cả sự soi mói) như
Harry. Bất chợt chiếc nón cất tiếng rơ ràng và rành mạch:

-GRYFFINDOR!

Cả đại sảnh rộn lên những tràng pháo tay và tiếng huưt sáo của học sinh
nhà Gry ngồi gần đó. Harry nở nụ cười sung sướng rạng rỡ phi như bay về
phía hai đứa bạn tay bắt mặt mừng.

...

-Tuyệt vời! Hi vọng tụi này cũng cùng nhà với cậu.

-Ừ, tớ cũng vậy.

-RON WEASLAY!

-Tới lượt tớ rồi.

Giọng Ron hồi hộp lại run run. Cậu ta có vẻ lo lắng, bất an. Harry vỗ vai động viên:

-Ron, không sao đâu.

Một lúc sau lại có tiếng gọi sau lời phán đúng như mong đợi của ba đứa “Gryffindor”

-HERMIONE GRANGER.

-May mắn nhé, Herminone

-Chắc chắn rồi.

Hermy tự tin bước ra khỏi ḍng người tiến về phía nón thần. Draco nh́n theo cau mày tự hỏi “Huh?! Con nhỏ đó họ Granger sao? Ờ… mà dù sao cũng chả liên quan ǵ. Tốt nhất là không nên quan tâm quá nhiều về điều đó…”

Không cần nghĩ ngợi ǵ nhiều trước quyết định “Gryffindor” dành cho cô
phù thuỷ nhỏ tóc nâu lanh lợi, giáo sư Mc đọc tên học sinh tiếp theo,
cái tên có thể nói được mong chờ chẳng kém HARRY

-DRACO MALFOY!

Mái tóc bạch kim nổi bật giữa đám học sinh năm nhất khiến Hermy không
khỏi bị thu hút sự chú ư dù đang vui mừng với quyết định của nón thần.
Cô hơi ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt b́nh thản như
không có ǵ xảy ra để tránh bị tụi Harry “hỏi thăm”. Đi ngang qua
Hermy, Draco ghé sát vào mặt cô trong thoáng chốc, th́ thầm đủ để chỉ
hai người nghe thấy.

-Hermione Granger, tao sẽ nhớ kĩ cái tên này, máu bùn ạ.

-Tao cũng thế, thưa “ngài phù thuỷ thuần chủng” Draco Malfoy.

Draco cười nhạt rồi bỏ đi.

Vừa cầm chiếc nón cũ kĩ trên tay nó đă nghe tiếng phán quyết

-SLYTHERIN!

Học sinh nhà Slytherin rú lên cuồng nhiệt ầm ĩ. Một kết quả không ngoài
dự đoán nhưng Draco vẫn banh rộng vành nón-nơi có cái miệng phán quyết
số phận của học sinh năm nhất- ra hết cỡ hạch sách:

-Ǵ chứ? Tôi thậm chí c̣n chưa đội ông lên đầu. Làm việc thiếu trách nhiệm thế sao?

-Ta là nón thần, ta đă hàng ngh́n tuổi và nói chuyện với ta như vậy là vô phép, nghe chưa cậu nhóc?!

-Vậy không lẽ tôi nói sai ?

-Ta cảm nhận được tham vọng và ḍng máu danh giá nhà Malfoy đang chảy
trong người cậu từ khi cậu mới bước chân vào nơi này, giống như rất
nhiều thế hệ nhà cậu đă từng học ở đây. Không nơi nào thích hợp với cậu
hơn Sly đâu.

-...

-Mà chẳng lẽ cậu muốn vô nhà nào khác sao?

-Dĩ nhiên là không. Thích th́ hỏi thôi

Một câu trả lời cụt ngủn, bâng quơ mà lại đầy ẩn ư.

-Chậc, hậu duệ nhà Malfoy năm nay có vẻ khác thường.

Chiếc nón trầm ngâm.

“Bộp”

Nó quăng mạnh chiếc nón xuống bàn một cách thô bạo rồi đi thẳng một
mạch về bàn tiệc nhà Sly, nơi các thành viên nhà này đang gào thét, vẫy
gọi nó.

...

-Buổi phân loại học sinh kết thúc. Các em có thể trở về vị trí nhà ḿnh
để nhập tiệc… Nào, giờ th́ hăy cùng chào đón hiệu trưởng Dumbledore
đáng kính và các giáo sư truờng Hogwarts!

Blah... blah... blah... những tràng pháo tay rộ lên hưởng ứng như những
đợt pháo trang kim nổ liên thanh khi đoàn giáo sư và hiệu trưởng bước
vào từ lối đi chính của Đại sảnh.

Năm học đầu tiên nhập giới phù thuỷ của cậu chủ nhỏ nhà Malfoy nói
riêng và các học sinh năm nhất nói chung đă bắt đầu. Những cuộc chiến
không hồi kết giữa hai Tân thủ lĩnh tương lai đă mở ra những dấu hiệu
chẳng mấy tốt đẹp về 7 năm học đầy sóng gió sau này ở trường Hogwarts...

...

Cố t́nh dậm mạnh chân tạo nên những tiếng th́nh thịch hậm hực trên
những bậc thang uốn ngoằn ngèo dẫn tới pḥng học Tiên tri trên đỉnh
tháp, Ron vẫn không ngừng càu nhàu suốt chặng đựng dài từ lớp Độc dược
tới đây

-Rơ ràng là muốn kiếm cớ gây sự với tụi ḿnh mà. Hai con lợn: Crabbe,
Goyle và thằng Malfoy của nhà Sly. C̣n cả giáo sư Snape nữa chứ… Ổng cứ
bênh chúng chằm chặp…

-Được rồi mà, Ron. Cậu nói điều đó đă không dưới 3 lần trong suốt nửa tiếng qua rồi…

Harry thở dài mệt mỏi bất lực với những bậc cầu thang dài vô tận. Nó
đói muốn xỉu luôn mà c̣n phải nghe thằng bạn thân than thở năy giờ.

Hermy vẫn im lặng nghe tụi bạn hết mắng nhiếc, phàn nàn về tụi Sly lại
quay ra căi lộn với nhau về vấn đề đă đi được bao nhiêu bậc cầu thang.
Nó khẽ thở hắt ra chán nản. Đă gần một học ḱ rồi, cứ buổi học nào đụng
mặt tụi Malfoy là y như rằng có tranh chấp, thậm chí giáo sư chủ nhiệm
nhà Sly th́ lúc nào cũng nhăm nhe kiếm cớ bênh vực Malfoy và trừ điểm
nhà nó. Vẫn là những lời khiêu khích, những câu nói xúc phạm nó nghe
nhiều đến nỗi thuộc ḷng với thái độ kiêu ngạo của tên phù thuỷ thuần
chủng đáng ghét đó nhưng sao Hermy cảm thấy ḷng nặng trĩu.

Tại sao nó phải phiền ḷng về những tṛ trêu chọc, đả kích của lũ người
“chẳng coi ai ra ǵ” đó chứ. Vậy mà nó vẫn cảm thấy buồn kinh khủng,
một nỗi buồn mênh mang khó tả… Ban đầu nó c̣n nổi giận, hùng hổ tranh
căi với Malfoy nhưng giờ th́ nó chẳng thèm phản ứng, chỉ thấy buồn
thôi… Nó cũng không hiểu đó chính xác là thứ cảm xúc ǵ nữa.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:53 pm


-Hermione! Hermione!…

Giật ḿnh trở về với thực tại, nó thấy Harry đang nắm vai nó lay lay
nhẹ c̣n Ron th́ nh́n chằm chằm vào nó ánh mắt đầy lo lắng. Mọi người
lục tục đứng lên ra về. nó vẫn c̣n thẩn thơ với nhưng suy nghĩ miên man.

-Cậu vẫn ổn chứ?- Ron nói chen vào

-Sao vậy? Học sinh xuất sắc, niềm tự hào của Gry mà suốt cả giờ học cứ
thả hồn đi đâu không vậy đó. May mà giáo sư Trelawney chỉ mải chú ư tới
số phận của Harry nên cậu mới vô sự đấy.

-Đủ rồi, Ron. Giờ không phải lúc nói mấy chuyện đó.

Harry ngắt lời

-Hermione, cậu ốm hả?

-Hả? À, không sao. Tớ khoẻ.

-Vậy th́ đi thôi.

-Đi đâu?

-Về kí túc xá, giờ học cuối cùng trong ngày đă kết thúc rồi, cậu ko định dùng bữa tối sao Hermione?

-Ờ…Ờ…

Ron th́ thầm “tớ đă nói cậu ấy có vấn đề thật mà!” trước khi ba đứa rảo
bước về kí túc xá chuẩn bị ăn tối. Lúc băng qua khoảng sân rộng phủ đầy
cỏ xanh mướt, một thứ ǵ đó lành lạnh lướt nhẹ qua mũi, vương lại trên
vạt áo nó. Tuyết! Tuyết đă bắt đầu rơi cho mừa đông đầu tiên ở trường
Hogwarts của nó. Cầm bông tuyết đang tan dần trong tay, nó ngước nh́n
bầu trời đă chuyển sang màu xám giờ đây đang thả những vệt trắng mong
manh từ một nơi vô định xuống nền đất ẩm ướt. Những hồi ức cũ chợt ập
về như mùa đông mỗi năm khiến tim nó nhói đau.

-Hermione!

Ron lại gọi thúc giục. Ngần ngừ một thoáng, Hermy quay gót chạy đi để lại lời nhắn vội vă

-Xin lỗi, các cậu cứ về trước đi. Tớ muốn đi dạo một lát.

-Cái… Khoan đă, Hermione! Vậy c̣n bữa tối?
Harry gọi với theo nhưng không kịp nữa, cô đă biến mất sau những lùm cây rậm rạp.

Hermy đi, đi măi mà không biết ḿnh đang đi về đâu cho đến khi thấy bốn
bề chỉ toàn một màu đen và những gốc cây ẩn hiện nhạt nhoà. “Lumos” Nó
đọc câu thần chú để tự thoát khỏi bóng đêm tăm tôi đang bao phủ khắp
nơi. Nhận ra một khoảng trống giữa những tán lá phủ loà xoà phía trước
, nó theo ánh sáng phát ra từ đầu đũa tiến về đó.

“Hồ nước? Hogwarts ngoài hồ nước đen ở khuôn viên trường vẫn c̣n những hồ nước khác như thế này sao?”

Trăng lên, mờ ảo sau những quầng mây nhạt dát bạc trên mặt hồ lung
linh. Những “Hàng liễu đ́u hiu đứng chịu tang, tóc buồn buông xuống lệ
ngàn hàng” rủ bóng trên làn nước trong veo. Chiếc lá nào vụt lướt qua
chao đảo trên mặt hồ gợn sóng dưới gió đầu mùa se lạnh. Những tảng đá
xám nằm tựa bên nhau rải rác khắp bờ hồ. Mặt nước lay động những vệt
tṛn lan rộng rồi biến mất tựa hồ ảo ảnh của thuỷ thần. Tán cây đại thụ
mà nó không biết tên toả bóng rộng khắp một góc hồ. Cỏ dạ hương trải êm
ru dưới chân thoang thoảng mùi trong gió khiến nó bị mê hoặc. Trăng
sáng quá, nó tắt thứ ánh sáng phát ra từ đầu đùa, ngồi bên hồ lặng ngắm
cảnh vật hoang vu nơi đây.

Tuyết rơi ngày một nhiều, thảm cỏ dầy phủ đầy tuyết trắng tinh khôi.
Chỉ khi cái cảm giác buốt lạnh thấm vào từng đầu ngón tay nó mới chợt
nhận ra đă quá khuya và nó phải trở về nếu không sẽ gặp rắc rối với
thầy giám thị khó tính của tụi nó.

Đang định đứng lên nó nghe tiếng cánh cây khô bị đạp găy sau những tán
cây phía xa. Vội vă, nó t́m chỗ trú ẩn và leo lên cây cổ thụ cạnh bờ
hồ, nh́n qua kẽ lá quan sát phía dưới. Một bóng người mặc áo chùng đen
bước ra khỏi bụi cây và ngồi xuống tảng đá nó vừa rời đi cách đó không
lâu. Ṭ ṃ nó rướn ḿnh ra xa hơn cố nh́n rơ xem đó là ai. Có vẻ như
người này thường xuyên đến đây và chỉ ngồi ở tảng đá quen thuộc đó.
Hermy nhận thấy người đó cũng chỉ có ư định ngắm cảnh để tĩnh tâm lại
như nó chứ không phải mục đích ǵ đặc biệt. Nghĩ vậy, không c̣n nguy
hiểm, nó định leo xuống để tiến tới làm quen v́ cảm thấy đây có thể là
một người bạn thú vị. Bất chợt mũ áo chùng rơi xuống, mặt hồ lấp lánh
phản chiếu một mái tóc sắc bạch kim.

“Draco Malfoy?...” Nó khựng lại, thốt lên khe khẽ đầy kinh ngạc “không thể tin nổi nhưng cái bản mặt trắng bệch lúc nào cũng vênh váo, kiêu ngạo một cách trắng trợn đó…”
Sau một phút, Hermy vẫn chưa ngậm nổi miệng và chớp chớp đôi mắt đang
mở to đầy thắc mắc lại. Nó không thể tin vào những ǵ ḿnh đang thấy.

“Tên công tử ngạo mạn, kiêu căng nhất trường đang làm ǵ bên hồ vào giờ này chứ?”

Câu hỏi ám ảnh, bám riết lấy nó cho tới tận khi nó đặt ḿnh xuống giường và từ từ ch́m vào giấc ngủ mơ màng…

...

Thức dậy với cái đầu vẫn c̣n ong ong vô số điều khó hiểu về “Malfoy và
cái hồ nước”, nó thất thểu đi xuống pḥng sinh hoạt chung th́ gặp Harry
và Ron đang ngồi chờ nó ở đó. Phải rồi, hôm nay là ngày nghỉ, vậy mà nó
quên khuấy đi mất. Những bài tập, những ḱ kiểm tra, những cuộc thi
cuối ḱ khiến nó không c̣n tâm trí nghĩ đến việc ǵ khác ngoài những
bài luận văn chất đống cao ngất ngưởng lúc nào cũng chực đổ ập xuống
đầu nó. Và bây giờ tất cả đă tạm kết thúc khi tụi nó đang chuẩn bị cho
ḱ nghỉ giáng sinh. Hermy cất giọng uể oải trong bộ dạng bơ phờ mệt mỏi

-Harry, Ron...

Tụi nó đồng thanh:

-Harmione!

-Các cậu đang làm ǵ vậy?

Hermy vừa hỏi vừa ngáp ngáp chưa tỉnh ngủ hẳn.

-Chuẩn bị cho chuyến đi chơi làng Hogsmeade trước khi về nghỉ lễ. Cậu
không nghe thông báo của Giáo sư McGonagall trong bữa tối qua sao?

-Thôi đi, Harry. Hồi này cậu ấy có hay ăn tối ở đại sảnh nữa đâu, từ buổi chiều hôm đó…

Phải rồi, từ dạo nọ, hầu như tối nào nó cũng bỏ bữa chạy tới cái hồ nằm
khuất sâu trong rừng đó chỉ để làm một việc duy nhất là ngắm trăng và
lén lút theo dơi xem Draco có hành động ǵ mờ ám không nhưng cũng chẳng
khá khẩm ǵ hơn kết luận ban đầu “Hắn ta chỉ đến vào giờ đó, ngồi ở tảng đá đó và chấm hết! Không làm ǵ khác cả” .
Thật khó hiểu. Nhưng nó thầm cảm ơn hai thằng bạn v́ tối nào khi trở về
với cái bụng sôi ùng ục nó cũng nhận được đồ tiếp tế đă để sẵn trên bàn
trong pḥng ngủ. Chắc tụi này lần nào ăn xong cũng bí mật để lại mấy
cái bánh hay xúc xích rồi nhờ cô bạn nào đó đem vô kí túc xá nữ cho nó.
Kéo ḿnh ra khỏi những ư nghĩ viển vông về bánh ḿ, cái hồ và Draco, nó
nhập bọn với lũ bạn bàn tán về chuyến xuất hành đầu tiên rời khỏi pḥng
học và những toà tháp từ khi bước chân vào Hogwarts. Vô t́nh nh́n qua
khung cửa sổ bám đầy hơi nước, nó thấy một bóng áo choàng quen thuộc
đang đi qua khoảng sân ngập tuyết về phái khu rừng.

-Hermione, Hermione… Năy giờ cậu có nghe tớ nói không đó?

Nó quay phắt lại lúng túng

-Có, tớ vẫn đang nghe. Cậu nói tiếp đi.

Nhưng mắt vẫn dán vào cái bóng đang khuất dần trong tuyết. Đầu nó như muốn nổ tung v́ những băn khoăn và câu hỏi chưa lời đáp...

...

Tuyết giờ đă phủ kín mọi cảnh vật, cả ngôi trường ngập trong tuyết
trắng mênh mông. Tụi Harry chuẩn bị áo khoác, mũ và găng tay để sẵn
sàng sống chung với cái lạnh buốt giá trong 8h tới. Cả khu vực đại sảnh
xôn xao, nhộn nhịp đủ mọi thanh âm tạp lẫn: Tiếng nói chuyện, tiếng hát
của con ma Nick suưt mất đầu, tiếng đồ đạc va vào nhau leng keng thậm
chí có cả tiếng hét của vài ba đứa con gái khi Malfoy bước vào.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:54 pm

Hoà chung trong không khí ồn ă, sôi nổi ấy mà tâm trí Hermione cứ lơ
lửng tận nơi xa xăm nào đó. Vốn mong chờ chuyến đi này từ khi mới nhập
học nhưng giờ nó cảm thấy có nhiều vấn đề khác cần quan tâm hơn. Mặc
cho Ron thao thao bất tuyệt bên tai, nó luôn chú ư tới mọi cử chỉ của
Draco ở cách đó một khoảng khá xa, phía bên kia đại sảnh, thỉnh thoảng
quay lại ậm ừ vài câu giả bộ như vẫn đang theo dơi những câu chuyện của
Ron để cậu ta khỏi mắc công cằn nhằn, hỏi han.

Chuông đồng hồ điểm đúng 8 tiếng. Lũ học tṛ càng rộn ră, ầm ĩ hơn, cho
tới khi các giáo sư bước vào và chủ nhiệm ổn định trật tự của từng nhà
th́ đại sảnh mới trở lại nghiêm trang như thường ngày một chút.

-Im lặng nào các em!

Vẫn giọng nói trầm ấm quen thuộc của chủ nhiệm nhà Gryffindor-giáo sư
McGonagall. Sau khi mọi kế hoạch đă đi vào quỹ đạo, từng nhóm học sinh
theo sự hướng dẫn của huynh trưởng, giáo sư rời khỏi đại sảnh về phía
cổng trường. Một lúc sau đại sảnh trở nên yên tĩnh, vằng lặng đến lạ
thường (c̣n ai nữa đâu ^ ^.) Mất một khoảng thời gian đi bộ không quá
xa trong tuyết dầy, tụi nó đă đặt chân tới khu dân cư gần trường học
phù thuỷ nhất.

Tập trung xong, được dặn ḍ đủ thứ cần thiết, tất cả tản ra đi về mọi
hướng của ngôi làng. Harry và Ron có vẻ rất hào hứng với quán “ba cây
chổi” và tiệm “công tước mật” c̣n Hermione, chẳng có ǵ lạ khi cô nàng
tỏ ra đặc biệt thích thú lúc đặt chân vào cửa hàng “Tri thức và những
điều cần biết”-nơi bày biện la liệt vô vàn loại sách đủ mọi thể loại:
Tiểu thuyết, truyện ngắn, sách khoa học, văn học, phép thuật, y dược…
Nó biết những nơi giống như thế này ở thế giới Muggle được gọi chung
chung là “Hiệu Sách”. Hermione mê mẩn với những cuốn sách dầy cộp, chi
chít chữ cả cổ ngữ lần ngoại ngữ. Không thể lôi cô bé rời khỏi những kệ
sách xếp chồng chéo như mê cung, Harry và Ron chỉ c̣n biết ngán ngẩm
lắc đầu bỏ đi trước với cái hẹn “gặp lại sau ở quán Ba Cây Chổi”

Đang mải chúi mũi vô cuốn “Hệ mặt trời và bí mật của những v́ sao” nó
tựa ḿnh vào kệ sách gần đó và vô t́nh nghe thấy phía bên kia có tiếng
ngân nga khe khẽ một bản nhạc rất lăng mạn. Nó ngẩn người ra lắng nghe
mà quên mất cuốn sách nặng cả kí trên tay ḿnh đang tuột dần, tuột dần
và “Cộp”. Rồi, rớt! Đă bảo rồi mà. Nó hoảng hốt, vội vàng nhặt sách rồi
ngó sang bên kia kệ sách, nơi vừa phát ra tiếng nhạc. Như một ảo giác,
tất cả đều tuyệt nhiên vắng lặng ko một bóng người (tất nhiên là trừ
nó)

Nó vừa nằm mơ giữa ban ngày chăng ?

Không, rơ ràng vừa có một ai đó ở đây, rất gần nó mà không biết sự tồn tại của nó nên mới vô t́nh hát bản nhạc êm ái đó.

Nó thở dài bước lại gần cửa sổ suy nghĩ. Nó hơ hơ hơi nước trên kính
rồi dùng tay áo lau để nh́n cảnh vật bên ngoài rơ hơn. Đập vào mắt nó
ám ảnh về mái tóc bạch kim đang vội vă băng qua đường. Một ư tưởng vụt
loéa lên trong đầu nó “Chẳng lẽ là…” rồi tắt ngóm như ngọn lửa bùng lên lúc sắp tàn

“Vớ vẩn, mày điên rồi Hermione. Không thể nào
là tên Draco đó được. Dù nó có ra hồ ngồi hàng đêm th́ cũng không mất
trí tới mức quan tâm tới thứ gọi là nghệ thuật âm nhạc cộp mác “Muggle”
chính hiệu”

Rồi lại quay về với những kệ sách tự ph́ cười

“Malfoy và những bản ballad, chẳng khác nào thầy Snape và quần sọt hoa”

Nhưng chợt khựng lại, quay đầu về phía cửa sổ giờ lại mờ hơi nước.

“Nhưng… biết đâu đấy… chuyện ǵ chẳng có thể xảy ra?…”

Và sau đó th́ phi như bay ra khỏi mê cung sách, chạy rầm rập xuống cầu
thang, tông ra cửa. Kia rồi, vạt áo chùng của nhà Sly vừa khuất sau một
con hẻm nhỏ. Nó bám theo tới một cửa hiệu sang trọng nhưng nằm khuất
sâu sau nhưng gian hàng sặc sỡ bên ngoài. Hít thật sâu, lấy hết can đảm
nó đẩy cửa bước vào...

Bên trong nhộn nhịp khác hẳn với những ǵ nó nghĩ nhưng có vẻ như toàn
là tầng lớp quư tộc. Thở phào v́ có vẻ như không ai chú ư tới nó, nó
đảo mắt t́m đối tượng. Khi nh́n thấy Draco đang nhấm nháp ly rượu cùng
Crabbe và Goyle ở một cái bàn lớn chính diện căn pḥng với Parkinson
ơng ẹo, lả lướt bên cạnh th́ cũng là lúc con nhỏ này cất giọng eo éo

-Mày vô đây chi vậy, Granger? Dân muggle đâu có thường xuyên lui tới nơi này?

Điều tồi tệ nhất nó không mong đợi rút cục cũng xảy ra. Từ “Muggle” tai
hại vừa phát ra từ miệng con nhỏ kiêu căng đáng ghét đă thu hút sự chú
ư của tất cả mọi người trong quán. Hàng trăm ánh mắt khinh thường đổ
dồn vào nó soi mói. Cái ǵ đang xảy ra vậy? Một phút trước mọi chuyện
vẫn c̣n b́nh thường. Im lặng, rồi rộ lên những lời x́ xào. Cúi gằm mặt,
nó quay cuồng trong những lời bàn tán, nhạo báng, những câu chửi rủa
cay độc hơn cả những lời Draco vẫn nói với nó hàng ngày. Sự phân biệt
giữa máu bùn và thuần chủng là thế này sao?

Bất giác, nó nh́n về phía Draco để rồi tự chửi rủa ḿnh “Ngu ngốc! Mày mong chờ điều ǵ ở tên phù thuỷ thuần chủng luôn nh́n mày bằng nửa con mắt lúc này chứ?” Nhưng dù sao đó cũng là điểm tựa duy nhất nó có thể bấu víu trong hoàn cảnh này. Nó bước vô cái nơi chết tiệt này v́ ai chứ?

Trái lại với tia hi vọng mong manh của nó, Draco chỉ ngồi đó như một
ông hoàng trong sự cung phụng của tụi Goyle, thản nhiên uống rượu,
nhếch mép cười nhẹ, nh́n nó dửng dưng vô t́nh. Điều duy nhất Draco có
thể làm cho nó bây giờ có lẽ là việc ko tham gia vào cuộc tẩy chay hội
đồng của lũ người thượng lưu kia. Sụp đổ như những quân cờ Domino dựa
lên nhau mà ngă, nó lao ra khỏi quán, đưa tay áo quệt đôi mắt ngấn nước
đỏ mọng. Đụng phải tụi Hary cũng đang đi t́m nó ở đầu hẻm, nó quay mặt
cố giấu những giọt nước mắt đang lăn dài lắp bắp

-Về… về thôi. Cũng tới giờ tập trung rồi.

Hai thằng chưa kịp hiểu chuyện ǵ đang xảy ra th́ Harmione đă vụt bỏ chạy

-Đúng là vậy. Tụi này đang t́m cậu để gọi cậu trở về. Nhưng…

-Huh?! Hermione, sao vậy?!

Hermione chạy thẳng một mạch ra hồ hét toáng lên trong tiếng thở dốc:

-ĐỒ TỒI!

Nhưng chỉ có tiếng vọng lại từ những vách đá trống trải đáp trả nỗi uất
ức của nó. Nó gục xuống nức nở, tiếng nấc cụt lẫn trong tiếng sương rơi…



Trở về kí túc xá với đôi mắt đă sưng mọng thâm quầng, Harry và Ron chờ
sẵn nó cạnh bếp sưởi. Nó chào rồi cố t́nh bỏ đi thật nhanh nhưng Ron
chặn lại, Harry giữ chặt lấy nó

-Hermione! Cậu phải nói cho tụi tớ biết hôm nay xảy ra chuyện ǵ. Dạo này cậu lạ lắm.

-Đúng vậy, tụi tờ ko muốn ṭ ṃ về chuyện riêng của cậu nên đă không hỏi nhưng giờ tớ nghĩ tụi tớ cần biết.

Hermione im lặng lúc lâu rồi cũng cất tiếng khe khẽ

-... Vẫn là chuyện tụi Malfoy thôi...

Hermy kể hết những ǵ xảy ra ở quán rượu trong hẻm, trút bỏ mọi bực
bội, buồn bă, chỉ trừ việc quan trọng nhất là đă gặp Draco bên hồ.
Không hiểu sao cứ mỗi lần định mở miệng nói về chuyện đó nó thấy cổ
họng nghẹn lại, không cất tiếng nổi. Nghe xong, Ron vùng dậy chạy ra
khỏi túc xá. Hermy vội kéo tay

-Ron, cậu định làm ǵ vậy?

-Đi cho Draco một trận. Tụi nó chèn ép bọn ḿnh thế là đủ rồi.

-Không được. Làm thế cậu sẽ làm trừ điểm nhà và bị phạt cấm túc, tệ hơn
nữa có thể là đuổi học. Hơn nữa giờ này cậu đâu có vô được kí túc nhà
Sly.

-Hermione nói đúng đấy. B́nh tĩnh đi Ron.

Harry ấn Ron ngồi trở lại ghế Salon trước ngọn lửa đang cháy bập bùng trong ḷ sưởi.

-Nhưng tụi nó bắt nạt Hermione quá đáng. Cậu cũng thấy rồi đấy.

-Tớ biết, nhưng giờ th́ chúng ta chưa thể làm ǵ cả.

-Vậy chẳng nhẽ cứ để như vậy hoài sao?

-Harry, Ron! Tớ mệt rồi, tớ muốn đi ngủ. Mai c̣n tới lớp học nữa.

-Ừ, ngủ ngon Hermione. Quên những chuyện tồi tệ ngày hôm nay đi.

Hermy cười gượng gạo, bước những bước nặng trĩu lên cầu thang về pḥng
ngủ nữ sinh. Đặt ḿnh xuống giường, nó thở dài chán nản, dộng đầu bùm
bụp vô gối...

“Quên đi. Bỏ hết đi. Những chuyện liên quan
tới Draco. Ḿnh vốn không thuộc về thế giới của hắn. Hăy cứ như trước
kia, là địch thủ. Có lẽ như vậy sẽ thoải mái, dễ dàng hơn...”
...

Một học ḱ mới bắt đầu với những bài tập, những giờ học và thực hành,
luận văn... Hermy lao đầu vào học ngay cả những môn nó ko hề hứng thú,
cố quên đi tất cả và dường như những kí ức về Draco cũng dần trôi vào
quên lăng khi Hermy không đến cái hồ đó mỗi đêm nữa.

Mùa hè tới...

“Có lẽ một ḱ nghỉ dài sẽ giúp ḿnh b́nh tâm lại và sáng suốt hơn trong mọi việc”

Nó thầm tự nhủ khi lếch thếch vác hành lí rời khỏi Hogwarts lên chuyến tàu tốc hành trở về nhà…

~~END CHAP III~~
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:54 pm

Chap IV: 7th Moonlight sonata

B́nh minh...

Những tia nắng đầu tiên rọi qua khe cửa, chiếu sáng rực cả một góc
pḥng. Draco khẽ trở ḿnh, với tay kéo cái gối che kín mắt cho đỡ chói
rồi cuộn tṛn trong chăn mỏng ngủ tiếp. Một tiếng đạp cửa “Bang!” khô
khốc vang lên làm rung chuyển cả chiếc giường (nhưng kẻ nằm trên đó th́
vẫn bất động ^ ^) Bà Narcissa, phu nhân Malfoy, hùng hổ cầm roi da (?!)
bước vào, tiến tới nơi phát ra sự sống duy nhất là những tiếng thở đều
đều nhẹ nhàng và b́nh thản.

Rón rén lại gần, định tḥ đầu vô ngó qua “dung nhan” của cậu quư tử lúc
say giấc nồng nhưng không được v́ thằng này đă dùng gối bịt kín mặt rồi
c̣n đâu, bà tức giận nắm chặt hai đầu cái ga trải giường hất tung lên
đồng thời kèm theo tiếng quát đầy uy lực:

-DRACO! WAKE UP!

Cậu bé tội nghiệp cùng chiếc chăn văng một quăng chừng hai, ba mét; đập
đầu vào thanh chắn móc rèm bằng sắt kêu cái “Cốp” ngọt xớt rồi theo đà
rơi “phịch” xuống nơi mà từ đó nó đă “bay lên” như một trái mít rụng.
Và rồi th́ nằm ngay đơ luôn ở đó mặc cho bà mẹ cố gắng lay gọi thậm chí
kêu gào trong bất lực.



-Draco! Lần sau con nghiêm túc hơn một chút đi. Con đă sắp 13 tuổi rồi.
Đối với những gia đ́nh b́nh thường có thể con vẫn c̣n là một cậu bé
nhưng phải nhớ con mang họ Malfoy!Mẹ không muốn con lại bị ba nhốt
trong hầm v́ một tội thật đáng xấu hổ là “ngủ nướng” đâu. Con biết tính
ông ấy mà…

Bà Narcissa vừa đi vừa làu bàu với đứa con mắt lờ đờ ngái ngủ, bước lảo đảo theo h́nh zich zắc phía sau.

-Mẹ đă phải mất tới hơn một giờ đồng hồ để kéo được con ra khỏi cái “ổ” đó.

Draco xoa xoa đầu cự lại

-Đâu có, mẹ làm con bất tỉnh đấy chứ. Không có cách nào nhẹ nhàng hơn để đánh thức con sao?

-Lực bất ṭng tâm, con yêu!

...

Hai người tranh luận suốt cho tới tận khi đứng trước một cánh cửa lớn
chạm khắc những h́nh thù quái dị. Draco uể oải chỉnh sửa lại trang phục
cho ngay ngắn trước khi mở cửa bước vào. Một chiếc bàn dài trải khăn
xám đă bày biện sẵn đủ loại đồ ăn thịnh soạn.

Người đàn ông ngồi tít phía xa, đầu kia của chiếc bàn đặt tờ “Nhật báo tiên tri” xuống khi nghe tiếng cửa mở.

-Chào ba.

Draco nói, kéo ghế ngồi vào bàn, trải khăn ăn lên đùi và lạch cạch
chuẩn bị dao, nĩa... Một bữa ăn sáng trong im lặng như thường ngày. Chỉ
có tiếng kim loại chạm vào nhau leng keng, tiếng vải cọ sột soạt. Ông
Malfoy cất tiếng phá tan bầu không khí ảm đạm trong khi cố xé miệng bít
tết

-Ba nghe nói Harry Potter cũng học cùng con?

-Vâng

Draco đáp cụt ngủn tiếp tục thưởng thức món súp gà nóng hổi.

-Con thấy nó thế nào?

-Cũng b́nh thường. Tuy nhiên...

Nó ngập ngừng

-Tụi bạn chơi với nó có một con nhóc Muggle khá thông minh.

-Đừng trả lời những vấn đề ko cần thiết. Ta không quan tâm. Bất luận thế nào cũng phải hạ gục thằng nhóc đó.

Ông Malfoy nói rồi đứng dậy, rời bàn lạnh lùng bước ra khỏi pḥng. Nó
nh́n bát súp ăn dở suy nghĩ một lúc rồi cũng đứng dậy. Tiếng bà
Narcissa c̣n vọng theo:

-Draco, đừng quên giờ học đấu kiếm chuẩn bị cho năm hai của con vào lúc 8h30’!!!

...

Đứng cạnh cửa sổ, vén rèm nh́n xuống phía dưới, Draco thả ḿnh trong
những suy nghĩ mông lung. Không biết tự bao giờ nó đă có thói quen nh́n
cuộc sống dưới con mắt hờ hững như thế. Mỗi lần đặt ḿnh xuống giường
ch́m vào thế giới của những giấc mơ và ảo ảnh nó thường không muốn thức
dậy nữa. Phải chi giấc ngủ đó là vĩnh hằng... (mà cũng có thể là thế
thật nếu không có những sở thích ḱ quái đầy tính bạo lực của mẹ nó)

Tia sáng cuối cùng của ngày lụi tắt phía chân trời xa. Ráng chiều trùm
phủ không gian một sắc màu ai oán, bi thương. Màu của chết chóc và cũng
là màu của sự hồi sinh...

“Thế giới này có màu ǵ?”

Từ khi nhận biết được ḿnh là ai nó đă luôn đặt ra câu hỏi đó

“Cuộc sống thật sự có ư nghĩa không khi luôn
phải cố gắng cho môt tương lai đă đuợc định đoạt sẵn ?! Không bạn bè,
không t́nh yêu… chỉ có đồng minh và những thuộc hạ…”


Nó càng cố vùng vẫy t́m lối thoát th́ lại càng ch́m sâu hơn trong bóng
tối đang lan toả. Lối quay về đă biến mất dưới màn đêm đen đặc, không
c̣n sự lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục những bước đi run rẩy, lần
ṃ trong bóng tối trên con đường không đích đến...

“Chặng đường dài phía trước có khi nào sẽ tươi sáng hơn chăng?…”

Cố t́m cho ḿnh một tia hi vọng mong manh mờ ảo nhưng rồi chỉ nhận ra
rằng măi măi không thể đặt chân tới vùng sáng của cuộc đời. Nó như cánh
hoa bồ công anh mỏng manh yếu ớt vừa nở rộ hít thở khí trời, khoe sắc
với thiên nhiên đă phải ôm ấp một nỗi lo sợ không biết khi nào ḿnh sẽ
ĺa cành và bay tới đâu.

Ḍng họ này đă trở thành một nỗi ám ảnh bế tắc cùng cực đối với nó. Nó
từng ao ước thoát ra khỏi bức tường thành kiên cố cao vời vợi, đến với
thế giới bên ngoài cảm nhận cái gọi là “hạnh phúc” dù nhỏ nhoi, giản
đơn nhất. Nhưng mơ ước th́ măi vẫn chỉ là mơ ước, không thể trở thành
hiện thực. Từ khi c̣n chập chững những bước đi đầu tiên, nó đă được dạy
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:57 pm


“Cuộc sống không cần và cũng không tồn tại khái niệm “mơ ước” hay “may
mắn”, chỉ có “đặt ra mục tiêu” và “hành động”. Ở đời không thể vay mượn
cũng như dựa vào sức mạnh của ai, phải biết tự đứng trên đôi chân của
ḿnh, dựa vào ḿnh mà tồn tại…”

Có lẽ bởi thế nên nó mới có một thời thơ ấu cô đơn và lạc lơng đến vậy.
Những đêm tối, dông băo, mưa gió, sấm chớp… nó chỉ biết thu ḿnh vào
một góc pḥng lạnh lẽo chờ đợi ánh sáng của một ngày mới. Gia đ́nh đối
với nó chẳng hơn ǵ một nhà ngục khoác lên ḿnh lớp vỏ bóng bẩy những
trang sức đá quư, vàng bạc châu báu… Nó không muốn thừa nhận cái sự
thực hiển hiện ngay trước mắt rằng nó đang chết dần chết ṃn trong đơn
độc. Được huấn luyện khắc nghiệt để trở thành “xuất sắc”, “Hoàn hảo”
hay “đáng tự hào” nó càng thấu hiểu hơn bao giờ hết cái gọi là “định
mệnh”

Đă xa rồi những tiếng đàn ngọt ngào thuở trước, những thanh âm đầu tiên
thắp lên trong cuộc đời đen tối của nó một điểm sáng nhạt nhoà vô định…

Buông rèm để căn pḥng trở về với bóng tối thường trực, nó lặng lẽ đi
về phía giá sách ở góc pḥng mà không cần thắp đèn bởi đă quá quen với
việc ṃ mẫm trên từng cm vuông của căn pḥng rộng lớn này trong t́nh
trạng tất cả chỉ có một màu đen. Sắp xếp lại thứ tự một vài quyển “từ
điển bách khoa về Độc dược học”, nó đẩy nhẹ những kệ sách.

“Kẹt”

Tiếng gỗ xoay chuyển trên mặt sàn. Chiếc giá sách tách đôi mở ra một
cầu thang xoáy sâu hun hút đi xuống tầng hầm tối om. Nó cầm thứ ánh nến
leo lắt nhẹ nhàng bước xuống những bậc thang ẩm ướt…

Hai nửa giá sách từ từ khép vào trở về vị trí ban đầu, trả lại căn pḥng không gian tĩnh mịch, hoang vằng và trống trải.

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi. Cơn mưa cuối hạ thả những vệt nước dài lăn
trên cửa kính, rơi lộp độp xuống sân đá, chảy thành ḍng róc rách từ
trên mái nhà…

...

Trang trại hang sóc một ngày mùa hạ đẹp trời.

Nắng dát vàng trên những thảo nguyên mênh mông, lá cây lay động nhẹ
trước những đợt gió hiu hiu thổi đủ để đánh động lũ bướm trắng đang mải
mê hút mật trên những cánh hoa ngũ sắc sặc sỡ toả hương. Hermione nằm
dài trên thảm cỏ xanh mướt, ngửa mặt ngằm nh́n nền trời xanh biếc ko
chút gợn mây. Tiếng côn trùng rả rích đan xen giữa những tán lá xào xạc
thức tỉnh cả một khoảng không tĩnh lặng êm đềm.

Nó khép hờ mi mắt lim dim cảm nhận hương cỏ thơm phảng phất lẫn trong
gió thoảng, những ṿng ánh sáng lọt qua ṿm cây điểm xuyết vệt trắng
trên gam màu êm dịu nhảy múa theo chiều gió.

Yên tĩnh quá. Không một chút gợn sóng nhỏ trong khung cảnh tràn ngập sức sống.

Tụi nó vừa mạo hiểm giúp Harry làm một cuộc đào tẩu khỏi căn nhà số
4trên đường Privet Drive… Dĩ nhiên nó thừa hiểu việc đó sẽ chẳng đem
lại kết cục tốt đẹp ǵ nều bại lộ và nguyên tắc sống của nó là thường
không làm những việc nó cho là liều lĩnh nhưng đa số mọi thứ đều có
ngoại lệ: Harry là bạn, bạn thân nhất bây giờ, sau này và măi măi của
nó. Nói là “đa số” bởi nó vừa nghĩ tới một người, không, một kẻ đáng
ghét th́ đúng hơn (hoặc là nó đang cố ép ḿnh nghĩ hắn là hạng người
như vậy), kẻ đă từng gieo rắc vào đầu nó những suy tưởng phi lí rằng “hắn cũng có một trái tim” Cũng là kẻ dạy nó bài học đầu tiên trên đường đời “Dù có bị chà đạp th́ cũng phải biết tự quư trọng giá trị của bản thân”
Điều này nó đă được biết từ lâu, qua những trang sách nhưng chỉ thật sự
nghiệm ra mỗi lần đối mặt với Malfoy và thứ ngôn từ bệnh hoạn của hắn.

Giơ cánh tay nhỏ bé quờ quạng trong khoảng không bao la, cố nắm bắt ánh
mặt trời chói loà trước mắt. Nh́n bóng nắng lấp loáng qua những kẽ tay,
nó khẽ mỉm cười

“Nếu có thứ ǵ đó không thể chạm tới được...”

Sinh ra trong một gia đ́nh Muggle, lẽ ra nó nên chấp nhận số phận đă an
bài mà sống b́nh thường như bao đứa con gái khác: Tới trường trung học,
học hành, vui chơi, shopping với bạn bè, kiếm cho ḿnh một anh chàng
bạn trai... và chắc chắn với chỉ số IQ không-b́nh-thường của ḿnh, nó
sẽ là một thiên tài, được mọi người nể phục, yêu mến... Vậy mà nó lại
chọn cho ḿnh một ngă rẽ quá trắc trở gian truân, gia nhập cái thế giói
đáng lí ra không dành cho nó. Nó hiểu để đựợc chấp nhận là không dễ
dàng chút nào nhưng cũng không ngờ quá khó khắn đến vậy. Bây giờ mới
chỉ là Draco nhưng sau này rời trường, không c̣n sự bao bọc, che chắn
của công lí và lẽ phải liệu nó sẽ c̣n phải chịu đựng những bi kịch tệ
hại ǵ đây?

“Muốn thay đổi số phận là sai sao? Tự tạo dựng
tương lai cho ḿnh là sai sao? Bước chân lên chuyến tàu tốc hành hôm đó
cũng là sai sao?”


Đường do người ta đi măi mà thành. Suy cho cùng th́ nó cũng chỉ muốn
mang đến cho ḿnh một con đường riêng, một cuộc sống mới thú vị, có ư
nghĩa và bớt nhàm tẻ hơn, vậy thôi. Nhưng bước đi trên con đường đó đâu
có phải điều đơn giản.

“Hogwarts có thật sự là miền đất hứa như đă từng ḱ vọng không?”

Nếu cho nó quay ngược tḥi gian, trở lại ngày ấy liệu nó có suy nghĩ
nhiều hơn như bây giờ mà từ bỏ con đường ḿnh đă chọn không?...

Hàng trăm hàng ngàn câu hỏi dồn dập trong bộ năo nhỏ bé đáng thương của
nó. Nó mới 12 tuổi, cái tuổi con người ta chỉ biết ăn, chơi, ngủ chứ
không lo lắng, suy tính về vận mệnh của ḿnh như nó. Luôn lo nghĩ cho
bản thân, từ bé nó đă âm thầm ôm ấp ư nghĩ “phải tự lập” , khẳng định
sức mạnh của bản thân. Bởi lẽ đó, nó không ngừng cố gắng tự hoàn thiện
về mọi phương diện nhưng dù nó có xuất sắc đến cỡ nào cũng không thể
thay đổi hai chữ “Máu bùn” trong lí lịch dưới con mắt của giới phù thuỷ.

Chẳng ai có thể lựa chọn nơi ḿnh sẽ sinh ra nhưng có nhiều cách để quyết định nơi ḿnh sẽ lớn lên.

Cái nh́n ḱ thị, khinh bỉ và coi thường của những kẻ tự cho ḿnh là thượng lưu, ḍng dơi cao quư cáng khiến nó khẳng định “phải tự hào về ḍng máu Muggle” bởi nó chính là minh chứng sống cho việc “Muggle cũng chẳng hề thua kém thuần chủng ở bất ḱ khía cạnh nào”

“Tại sao không? Bản lĩnh của một phù thuỷ không thể hiện ở xuất thân mà là những ǵ ta có thể làm được”

Nó cười khẩy khi nghĩ tới vẻ ngạo mạn của lũ bạn nhà Sly

“Liệu chúng có bao nhiêu tài năng và tự tin
khi ban phát cái bộ mặt tự cho ḿnh là cái rốn của vũ trụ vậy chứ? Hăy
chờ xem Muggle có thể làm được những ǵ. Có một lí lịch không hoàn hảo
chưa chắc đă thua, kẻ tới đích trước mới là kẻ thắng cuộc cuối cùng...”


Con Crookshanks nhẹ nhàng dụi dụi lông vô bàn tay đang buông thơng
ngang hông của nó, tiếp tục rên những tiếng “Grừ.. Grừ…” thích thú dưới
nắng ấm của chiều hạ yên ả thanh b́nh. Khẽ xoa đầu con vật cưng, cô bé
nhỏ nằm lọt thỏm giữa thảo nguyên mênh mông ch́m đắm trong suy tưởng và
những kí ức mông lung.

...

Mái tóc đỏ lơ lửng che khuất vầng sáng chói chang mà mắt nó đă dần quen
với việc cảm nhận khi nh́n thẳng vô bóng mặt trời trên nền trời xanh
thẫm khiến nó giật ḿnh bật dậy. Con Crookshanks cũng nhảy dựng lên theo

-R… Ron … Cậu làm ǵ ở đây vậy?

-C̣n làm ǵ nữa? Harry kêu tớ ra coi xem cậu c̣n hay mất. Vô nhà chuẩn bị bữa tối với tụi tớ đí, cũng sắp tới ǵờ ăn rồi đó.

-Ừm... cậu đi trước đi. Lát nữa tớ về.

-Cũng được.

Ron bước một quăng rồi đột nhiên quay lại

-Mà này, đừng có ngày nào cũng ra đây nằm ườn ra như vậy. Khó coi lắm,
đâu phải không có giường chớ. Mai trở lại trường rồi, tối nay cậu chuẩn
bị hành lí rồi đi nghỉ sớm đi.

Bỏ ngoài tai những lời cằn nhằn của cậu bạn hay than thở, tâm hồn Hermy
dường như vẫn treo ngược cành cây mà chưa t́m được chỗ hạ cánh an toàn

Trăng lên mờ nhạt phía đắng xa, lẫn trong những tia nắng cuối ngày hiu hắt lụi tàn...

...

Tháng 9 rực lửa... mùa của nắng vàng, của những lá phong rơi và cơn mưa
bất chợt vụt đến rồi biến mất đọng lại trên những vũng nước trong veo,
mùa yên b́nh, êm ả với những dàn đồng ca mùa hạ râm ran mỗi trưa hè,
mùa của sự hồi sinh các trường học...

Hogwarts bừng sức sống mỗi độ cuối thu về. Lũ học sinh tụ họp khuấy
động cả một vũng trời tĩnh lặng suốt 3 tháng nghỉ dài. Ngôi trường phù
thuỷ sáng rực lên với những đèn hoa pháo nổ rộn ră suốt đêm thâu. Sau
nghi lễ “nhập môn” quen thuộc của học sinh năm nhất và bữa tiệc chào
đón năm học mới truyền thống, Hogwarts nhanh chóng ch́m trong bóng tối
êm đềm, vắng vẻ vốn có mỗi khi đêm đến. Mọi hoạt động đều rơi vào trạng
thái ngưng trệ…

Tiếng thở đều đều của thời gian vang vọng khắp ngơ ngách lâu đài và những toà tháp

...
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:59 pm


Đêm tối... Đồng minh của con mồi và địch thủ của kẻ săn mồi... hay
ngược lại? Bánh xe định mệnh bắt đầu chuyển động, lăn trên con đựng
ṃn thượng đế đă vạch sẵn. Ai là con mồi và ai sẽ là kẻ săn mồi...?
Lặng im trong cái tĩnh mịch lặng lẽ của không gian mà ẩn sau đó vô vàn
mối nguy hiểm đanh ŕnh rập, một vạt áo chùng đen buông thơng, lơ lửng
như trêu ngươi mặt hồ phẳng lặng. Tiếng côn trùng rả rích trong đêm
thâu thanh vắng, chút tàn lửa bập bùng, tí tách những hơi thở yếu ớt
cuối cùng trước khi lụi tắt khuất phục trước cái giá lạnh của sương
đêm... Đôi mắt xám hướng trân trân nơi ánh sáng đang dát bạc trên những
làn nước mỏng manh. Lọn tóc bạch kim mềm mại bị gió thổi tung vương lại
trên vầng trán cao, khôi ngô như thách thức thời gian và tạo hoá…

Lại tranh đấu, lại những thủ đoạn và âm mưu, lại phải trở về với lớp vỏ
bọc hào nhoáng đằng sau cái tên Malfoy,… lại những ngày tháng mệt mỏi
sống trong thấp thỏm, lo âu khi nào ḿnh sẽ phá vỡ ḷng tự trọng không
phải của bản thân, khi nào danh dự của một ḍng họ sẽ sụp đổ, khi nào
nụ cười kiêu bạc kia sẽ vụt tắt... Draco trầm ngâm nh́n bóng trăng soi
đáy nước, những khớp ngón tay khẳng khiu rớm máu nắm chặt, ṿ nát vạt
cỏ non c̣n đẫm hơi sương…

Cũng trong cái khoảng không vũ trụ bao la cùng thời khắc ấy, phía bên
kia chân trời, một đôi mắt nâu sẫm lặng ngắm vầng trăng khuyết thờ ơ và
vô cảm, đôi mắt ánh lên tham vọng và cả sự bí ẩn đầy thách thức...

Sóng nước giao mùa lăn tăn gợn nhẹ trên mặt hồ chao đảo phản chiếu h́nh hài của tạo vật ven bờ…

Đông sang...

Mùa tuyết trắng phủ kín khắp khung trời...

...

Băo tuyết.

Mùa đông năm nay khắc nghiệt hơn nó tưởng. Những lốc xoáy cuộn tṛn
cuốn tung theo bụi tuyết mù mịt trên quỹ đạo chuyển động rít lên từng
hồi chát chúa, ai oán qua đồi gió hú. Không gian xám đặc một màu âm u
lạnh lẽo. Đằng sau những khung cửa sổ mờ ảo ánh nến vô số mảng băng
tuyết động đầy, thấp thoáng bóng người nhạt nhoà đi lại nhốn nháo. Tụi
Hermy cũng nằm trong số đó. Chúng nó đang được tập trung lại ở sảnh
đưởng với thông báo mới nhất từ thầy hiệu trưởng:

“Mọi giờ học ở các toà tháp và khu vực bên ngoài
lâu đài tạm hoăn với học sinh năm nhất tới năm 4 cho đến khi băo tan,
thời tiết ổn định lại b́nh thường. Học sinh năm 5, năm 6 và năm cuối
(đặc biệt những ai sẽ tham gia cuộc thi “Kiểm ta pháp thuật thường
đẳng” và “Kiểm tra pháp thuật tận sức”) theo sự hướng dẫn của các giáo
sư thực hiện phép độn thổ (lưu ư: di chuyển thành từng nhóm) nhanh
chóng tới các pḥng học…”
Kí tên:
Dumbledore.


Sau một hồi bát nháo x́ xào bàn tán này nọ với đủ tâm trạng khác nhau,
lũ học sinh được lệnh ở lại lâu đài bắt đầu tản ra về mọi hướng như ong
vỡ tổ. Chưa năm nào băo tuyết dữ dội tới mức nhà trường phải ra thông
báo nghỉ học như năm nay. Mọi người đều băn khoăn khi nào trường sẽ trở
lại hoạt động b́nh thường và tụi nó sẽ ở trong t́nh trạng bị giam lỏng
như thế này bao lâu?! Lẫn đâu đó có cả nỗi hoang mang lo sợ… Nứ thần
tuyết vẫn không ngừng gào thét điên loạn ngoài trời...

Tách ra khỏi không khí hỗn loạn, ồn ào, Hermy và hai thằng bạn chí cốt
ôm sách vở tới một góc khuất nơi tiền sảnh. Như thường lệ, Ron có vẻ tỏ
ra lo lắng v́ sự thay đối bất thường của thời tiết trong khi Harry như
kẻ mất hồn nh́n ra xa xăm nghĩ ngợi cái ǵ đó… chỉ có chúa mới biết nếu
cậu ta không chụi nói ra! Nó không để tâm cho lắm, chỉ mải nhướn mày
cầm cây lông ngỗng viết lia lịa vô mảnh giấy da vừa được xé ra một cách
vội vă. Dạo này, từ khi trở lại trường không hiểu sao nó luôn thấy bồn
chồn, bất an, cố không nghĩ về một người nào đó nhưng đôi lúc cũng
không thể kiềm chế được “Lạ
nhỉ, mấy ngày nay không thấy bóng dáng Malfoy đâu. Lẽ ra giờ này hắn
phải nên ăn mừng nhảy múa với tụi Sly trong kia v́ trận đầu tiên mở màn
cho mùa Quidditch, đội nhà nó đă thắng Gry chứ?!”
Nó đă định
dẹp Malfoy sang một bên để thẳng tiến trên c̣n đường “công danh” mà
không phải vướng bận ǵ nhưng dường như “lực bất ṭng tâm” Dù là căm
ghét, ṭ ṃ hay khinh thường, ghê tởm … trái tim nó vẫn luôn dành một
góc nhỏ nơi sâu thắm cho tên công tử ngạo mạn bất trị ấy.

-Herrmione, dạo này cậu có tâm sự ǵ à?

May mắn thay câu hỏi của Harry đă kéo nó trở về thực tại nếu không
những suy nghĩ tưởng tượng quái quỷ luôn bám riết lấy bộ năo của nó kia
sẽ khiến nó phát điên mà lao ngay tới, đạp phăng cửa pḥng sinh hoạt
chung nhà Sly chỉ để hỏi rằng “Draco, cái tên ngang ngược coi trời bằng
vung ấy chết ở đâu rồi ??!…”

Nó thở dài không mấy hứng thú

-Đâu có ǵ, chỉ là tớ chán ngấy cái cảnh quanh đi, quẩn lại trong túc xá và sảnh đường thôi.

-Cũng phải, đến một người tẻ nhạt đơn điệu như Ron c̣n thấy bức xúc nữa là…

-Cái ǵ? Cậu vừa nói cái ǵ?! Tên quỷ này...

Ron nhảy dựng lên, lao tới. Hai thằng bắt đầu rượt đuổi nhau, la hét ầm
ĩ trên hành lang. Hermy nh́n theo, cười, mà ḷng không khỏi băn khoăn “Đến người ngoài c̣n nhận thấy ḿnh không b́nh thường vậy tại sao chính ḿnh lại không thể hiểu nổi ḿnh buồn v́ lẽ ǵ?”
Tiếng cười nói mội lúc một xa, vọng lại những thanh âm của sự lặng lẽ.
Nó giật ḿnh vo vội mảnh giấy ném vô tường rồi chạy đuổi theo lũ bạn.
Cuộn giấy đập vào vách đá lăn lông lốc trên sàn nhà…

...

-Draco, chờ em với.

Pansy ơng ẹo chạy tới, lả lướt bám cứng lấy cùi chỏ của Malfoy khiến
thằng này bực ḿnh thấy rơ. Hai tên thuộc hạ “ph́ nhiêu” th́ chỉ biết
thộn mặt nh́n nhau bất lực, nửa lo sợ lát nữa sẽ phải hứng chịu trận
cuồng phong không những ở ngoài trời, nửa e ngại cho cô nàng “nhớt”
Parkinson chỉ cần lại gần Malfoy thêm 1mm nữa thôi sẽ phải hững chịu
hậu quả nặng nề “thân xác hoang tàn không nhận ra”. Hơn một năm đi theo
Malfoy, hai thằng c̣n lạ ǵ bản tính lạnh lùng, nắng mưa thất thường
của vị thiếu gia này, chính tụi nó cũng phải từng trải nhiều rồi mới
rút ra được quy luật thời gian biểu khi nào nên và ko nên đụng mặt
Malfoy. Tội nghiệp con bé dại dột…

Chợt mũi giày Malfoy đụng phải một vật ǵ đó. Nó cúi xuống nhặt mảnh
giấy nhàu nát mở ra. Im lặng. Nó nhíu mày khó hiểu. Pansy táy máy cố
rướn người tḥ đầu nh́n qua đôi vai gầy của Malfoy lẩm bẩm:

- “Ước ǵ tuyết đóng thành cục
Rơi ngay xuống đầu đứa ác ôn”
(Thơ from Hijikata)


Crabbe và Goyle cũng chúi mũi vô coi hỏi ngớ ngẩn

-Cái ǵ vậy? Mấy chữ này có nghĩa ǵ vậy ta?

Draco nhún vai gấp mảnh giấy ḱ lạ bỏ vào túi áo. Dường như chưa nhận
thấy tín hiệu đèn đỏ báo nguy hiểm từ phía tụi Goyle, Pansy dựa sát vào
người Draco th́ thầm khiến nó rợn hết cả gai ốc.

-Mảnh giấy đó khó hiểu quá ha,...

Goyle và Crabbe bụm miệng muốn ói nhưng chợt cảm nhận điểm chẳng lành,
quay sang tia ngay thấy ánh mắt sắc lạnh đằng đằng sát khí, hai đứa nó
vội vàng kéo tay Pansy, xốc vai lôi xềnh xệch ra khỏi tầm ngắm của
Draco càng nhanh càng tốt trong khi con nhỏ vẫn c̣n mải dán mắt vô mái
tóc bạch kim, ngớ người ra không hiểu ǵ hết trơn.

“Đúng là điếc không sợ súng” Draco nghĩ trước khi quay lưng bước đi.

...

Chống cằm ngồi tựa bên khung cửa sổ nơi cao nhất của toà lâu đài,
Hermione thơ thẩn nh́n vô định trong mưa tuyết ngập trời. Vài bông
tuyết nhỏ li ti chao đảo trong không trung vương lại trên những sợi tóc
màu hạt dẻ của nó.

Mỗi mùa đông nó ngắm tuyết rơi bất động cả giờ đồng hồ để nhớ tới một
người. Người bạn đầu tiên của nó, người duy nhất được nghe nó đàn trọn
vẹn một bản giao hưởng, người nó chỉ gặp duy nhất một lần nhưng chưa
bao giờ quên dù chỉ một phút trong suốt 7 năm qua... Mỗi lúc ngồi một
ḿnh như vậy nó lại cảm thấy cô đơn trông trải vô cùng.

Không ngừng đàn lại một bản nhạc suốt chừng ấy năm trời bởi nó sợ sẽ
quên h́nh ảnh người bạn đầu đời trong kí ức nhạt nhoà của một cô bé 6
tuổi. T́m kiếm vô vọng trong cả thời thơ ấu, “Kí ức trắng” giờ đây đối
với nó chỉ như một quá văng xa xôi không thể với tới hay chạm tay vào
được…

T́ tay lên thành cửa, nó nhắm hờ mi mắt hồi tưởng lại từng nốt nhạc
trên dây đàn vĩ cầm xưa... Văng vẳng tiếng đàn Piano dịu nhẹ vọng lại
trong óc nó từ một nơi xa xăm. Nó bừng tỉnh, mở mắt ngó quanh nhưng
không t́m được điều ǵ khác thựng. Tập trung cố lắng nghe thanh âm ẩn
hiện, nhịp trái tim đập mỗi lúc càng nhanh trong lồng ngực khiến nó
nhận ra rằng tiếng đàn ngày một rơ bên tai... “Bản hoà tấu “7th Mooonlight sonata” của Beethoven…”

Quá khứ ập về theo từng điệu nhạc.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 10:59 pm

Điên cuồng lao khắp mọi ngơ ngách của lâu đài đuổi theo tiếng đàn nhưng
nó không thể nhận biết phương hướng nơi tiếng đàn phát ra. Kiệt sức, mồ
hôi đầm đ́a giữa tiết trời lạnh giá –35 độ C, Hermione thở dốc, dựa
lưng vào tường từ từ trượt xuống theo quán tính trọng lượng cơ thể.
Tiếng Piano vọng lại nhỏ dần rồi dứt hẳn. Bản sonata ánh trăng số 7 của
nhà soạn nhạc thiên tài kết thúc. Không một tiếng vỗ tay, nhưng nó cảm
thấy đó là bản nhạc tuyệt vời nhất nó đă từng nghe. Từ lúc nào chẳng
hay, nó không hề nhận ra mi mắt ḿnh đă ướt đẫm và thấm dần trong từng
giác quan của nó… vị mặn chát nơi đầu lưỡi...

Lạnh buốt... đêm đă khuya lắm rồi. Chỉ khi cảm giác tê liệt và buốt
cóng thấm vào tùng tế bào da thịt trên cơ thể nó mới nhận ra ḿnh đang
ngồi một ḿnh trong bóng tối. Tro tàn trong ḷ sưởi đă lạnh ngắt từ lúc
nào... Cũng là lúc nó nghe tiếng bước chân lạch cạch trên cầu thang,
ánh nến dù chỉ rất leo lét đủ khiến nó đưa tay lên che mắt v́ chói.

Harry.

Cậu ấy có vẻ hơi giật ḿnh khi thấy nó. Cũng phải, đâu có đứa nào dở
hơi tới mức nửa đêm canh ba ngồi lù lù trong pḥng sinh hoạt chung mà
không đèn nến ǵ hết như nó. Harry bước xuống lấy một vật ǵ đó trên
bàn rồi tiến lại phía nó, chỉnh sửa gọng kính

-Hermione?

-Umh… Sao cậu xuống đây giờ này vậy.

Harry chỉ vô cái kính nói nhanh

-Hồi tối để quên nó ở đây. Đang ngủ chợt tỉnh dậy nhớ ra nên xuống lấy.

Hermione bật cười khúc khích

-Sao vậy, buồn cười lắm hả?

Harry cũng cười và ngồi xuống cạnh nó, lay hoay nhóm lửa

-Sao ngồi đây một ḿnh mà tối thui vậy?

-Ừm... khó ngủ quá.

-Lạ à nghen.

Nó không nói ǵ nh́n vô hồn vào vầng sáng mới được tạo ra. Lửa lấp lánh phản chiếu trong mắt nó

-Harry này...

-Huh?!

Nó ngồi lặng một lúc lâu, trầm ngâm mân mê chiếc Violin cũ kĩ đă bạc
màu. Như một tia chớp vụt xẹt qua trong năo, lại bản nhạc ấy ... bản
“7th Mooonlight sonata”-Beethoven! Nó hốt hoảng bật dậy vẻ mặt đầy căng
thẳng “Ở đâu? Ai?” Harry ngước nh́n nó lo lắng

-Hermy, có chuyện ǵ à? Cậu sao thế?

Con bé lắp bắp trong bối rối và bấn loạn như sợ tiếng đàn sẽ ngay lập tức biến mất giống lần trước

-Ha... Harry, cậu có nghe thấy ǵ không? Tiếng đàn, bản nhạc,... có ai
đó đang chơi piano... Bản sonata ánh trăng số 7 của Beethoven...

-Hả? Cái ǵ?

Harry hoảng loạn thật sự đưa tay sờ trán Hermy

-Đâu có tiếng ǵ? Hermione...

Ngạc nhiên cực độ, Hermione sững sờ nh́n Harry trân trối. Không có biểu
hiện ǵ là cậu ấy đang đùa hay nói dối cả. Chưa bao giờ Harry nghiêm
túc và lo cho t́nh trạng sức khoẻ của Hermy hơn lúc này. vậy vấn đề là
ở nó sao? Chẳng lẽ những thanh âm ấy, tất cả chỉ là do hệ thần kinh
trung ương của nó tự tạo ra sao? Những nếp nhăn trên trán Hermy mỗi lúc
một sâu, mắt nó mở to đầy kinh hoàng cố phủ nhận sự thực rằng có cái ǵ
đó không b́nh thường đang xảy đến với nó.

“Tṛ đùa của thính giác sao?”

Nó quá mệt mỏi tới mức không thể tự điều khiển các giác quan sao? Tiếng
đàn hằn sâu trong trí óc nó những cảm xúc khó tả… nỗi nhớ… sự đau đớn
của một trái tim đang rỉ máu, chút quẫy đạp bất lực trong bế tắc cùng
cực... và cả những cảm nhận ngọt ngào...

Không. Nó không nhầm. Hai bàn tay nó nắm chặt đẫm mồ hôi...

“Hoàn toàn không phải ảo giác. Chính xác hơn là chỉ có ḿnh nghe thấy tiếng đàn ấy. Nhưng... Tại sao?!”

-Harry, có lẽ tớ nhầm... Chắc dạo này mệt mỏi quá. Không sao đâu, chỉ
cần nghỉ ngơi chút là khoẻ thôi. Cậu cũng mau về pḥng đí, chúc ngủ
ngon.

Harry im lặng nh́n theo những sóng tóc nâu bồng bềnh của cô bạn thân
ch́m dần trong bóng tối sau góc khuất trên cầu thang xoắn...

~~END CHAP IV~~
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 11:00 pm

Chap V: Mystery

Nếu như Harry luôn gặp phải rắc rối
và những điều khó hiểu bởi chúa tể hắc ám,
kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, th́ Hermione cảm thấy ḿnh giờ cũng đang
vướng trong cái ṿng lẩn quẩn vô số điều ḱ lạ và hàng ngàn thắc mắc
cần giải đáp. Càng đi sâu t́m hiểu nó nhận ra rằng vấn đề này c̣n phức
tạp hơn cả một bài thực hành pha chế độc dược dành cho năm cuối. Làm
sao mà lại chỉ có ḿnh nó nghe thấy tiêng đàn ấy. Và từ khi việc đó bắt
đầu th́ dường như nó vẫn tiếp diễn không theo một quy luật, giờ giấc
nhất định nào và cũng chẳng có dấu hiệu ǵ báo trước là sẽ kết thúc. Âm
thanh ấy vang lên trong đầu Herrmione một cách ngẫu nhiên bất ḱ lúc
nào có thể mặc cho có những khi nó nỗ lực hết ḿnh mong có thể điều
khiển làm cho tiếng đàn xuất hiện nếu nó muốn. Tất nhiên là thất bại
thảm hại. Điều đó chỉ khiến cho các nơ-ron thần kinh của nó hoạt động
mạnh hơn và chóng rụng hơn mà thôi.

Viện lí do cho ḱ thi và các bài kiểm tra, hàng tuần liền Hermione ngồi
ĺ trong thư viện. Chồng sách chất trước mặt mỗi lúc một cao và độ dày
của những cuốn sách th́ càng lúc càng tăng. Nhưng t́nh h́nh cũng chẳng
có ǵ sáng sủa hơn. Tuyệt vọng.



Tiết trời dần ấm áp hơn. Những vệt xanh thấp thoáng dưới mấy đống tuyết
tan nằm rải rác trên mặt đất báo hiệu mùa xuân về. Cây liễu roi khẽ
rùng ḿnh vươn cành nhú chồi non mơn mởn. Vầng sáng phía xa hiện rơ
hơn, gần hơn sau những ngày u ám ngập trong tuyết và giông băo. Sự sống
bắt đầu nảy mầm nơi từng bị bao phủ bởi cái giá lạnh đầy chết chóc…

Một buổi chiều muộn… Như thường lệ, Hermione rảo bước ngay tới thư viện
sau khi tan học. Nó vẫn chưa từ bỏ ư định một khi chưa t́m thấy cái
ḿnh muốn. Có vẻ như hoàng hôn xuống hơn nó dự định.

Bước chân ngang qua những kệ sách khi bên ngoài, trời đă nhá nhem tối,
nó cởi áo khoác vắt lên thành ghế và ngồi xuống chỗ quen thuộc cạnh của
sổ với những quyển sách mới đạt trên bàn.

-Lại là cô à, cô Granger?

-Vâng, Giáo sư Pince!

-Cô có vẻ hứng thú với nơi này quá đấy! Hừm...

Nó mỉm cười nhẹ nhàng đáp khi Irma Pince-người quản lí thư viện- đang
kiểm tra các cuốn sách đi ngang qua. Sự xuất hiện của nó mỗi buổi chiều
đă trở nên quá quen thuộc với bà Pince, hiếm khi nào bà thấy có học
sinh tới đây nhiều và thường xuyên đến vậy. Khẽ liếc nh́n con bé, nó
vẫn đang mải mê với những trang sách chi chít chữ và h́nh vẽ, đôi khi
lại cúi xuống ghi chép cái ǵ đó…

Về phần Hermione, dù chưa t́m được câu trả lời cho điều bí ẩn lớn nhất
nhưng nhờ đó mà nó học hỏi thêm được khối điều bổ ích, thú vị khác, mà
như thế th́ chẳng có ǵ là không tốt cả nên nó vẫn không từ bỏ hi vọng
mong manh sẽ t́m được cái ǵ đó liên quan đến việc giải thích cho tiếng
đàn không ai nghe thấy ngoài nó. Những quyển sách cuối cùng ở khu vực
“Bùa chú cao cấp”…

Trượt nhẹ khỏi bàn tay chống hờ trên mặt bàn, Hermione bừng tỉnh giấc,
nó thiếp đi từ lúc nào không hay. Gió thổi tốc vào sống gáy khiến nó
cảm thấy lành lạnh. Đứng dậy bước ra phía gió lùa để đóng cửa sổ nó
nh́n ra bên ngoài đen đặc một màu… Giờ này chắc tụi Harry đang t́m nó
về ăn tối… gió bỗng thổi mạnh lật tung những trang giấy đọc dở. Hermy
khép vội cánh cửa rồi trở lại bàn thu dọn đống sách đang bày la liệt
trên đó. Cúi xuống nhặt cuốn sách mà chắc là lúc năy ngủ gật nó lỡ tay
đánh rớt, đập vào mắt nó ḍng chữ mờ đă hoen ố những dấu vết tàn phai
của thời gian. Nó không đọc được ǵ nhiều ngoài một số nét chữ loằng
ngoằng c̣n vương lại trên trang giấy gần như mục nát.

“ BÙA GIAO CẢM (vô hại)
Một loại bùa chú cổ dùng để liên lạc với đối tượng ở khoảng cách xa bằng loại âm thanh tuỳ chọn…
Mức độ khó:…
Lưu ư: cấn có một thứ đồ của đối tượng cần áp dụng bùa chú. Khi thực hiện đ̣i hỏi độ chính xác, kĩ thuật cao…
Muốn xác định vị trí nơi âm thanh phát ra: Khi nghe thấy tín hiệu liên lạc hăy dùng câu thần chú: “ ADERAGOJI”…
Tiến hành: Dùng đũa phép tạo ra… cuối cùng đọc 3 lần câu thần chú…
…”


Như vừa được giải thoát khỏi địa ngục tăm tối, mắt Hermy sáng lên “Có thể là cái này chăng?”

Không kịp suy nghĩ nhiều nó ôm chồng sách xếp lại chỗ cũ rồi vội vă rời
khỏi thư viện mà không để ư rằng ḿnh đă bỏ sót một mảnh giấy nhỏ nằm
cạnh chân bàn gần chỗ cuốn sách bị rơi hồi năy

“Ghi chú: Bùa chỉ có hiệu nghiệm khi người sử dụng và đối tượng cùng nghĩ về nhau…
… …”
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: FATe and Destiny   Sun Dec 09, 2007 11:01 pm

mệt quá để sáng mai post típ
Back to top Go down
View user profile
Sponsored content




PostSubject: Re: FATe and Destiny   

Back to top Go down
 
FATe and Destiny
Back to top 
Page 1 of 1

Permissions in this forum:You cannot reply to topics in this forum
11 Chuyên Anh :: Book Store :: Story :: Harry Potter-
Jump to: