11 Chuyên Anh

Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ.Vô duyên đối diện bất tương phùng 
HomeHome  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  FAQFAQ  SearchSearch  RegisterRegister  MemberlistMemberlist  UsergroupsUsergroups  Log in  

Share | 
 

 You Belong to me- fanfic HP

Go down 
Go to page : 1, 2  Next
AuthorMessage
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 11:48 am

You Belong To Me Love

*Author : Pekojan (Zan-chan)

*Rating : K+

*Category : Romance, Fantasy

*Pairings : Hermione/Draco

*Warning : OOC, Blood, Angst

*Status : Multi-chapter, Ongoing

*Source : http://dienanh.net

*Summary
: Năm học thứ tư của Hermione trong Học viện Ma thuật và Pháp Thuật
Hogwarts diễn ra với nhiều bất ngờ thú vị, đặc biệt là t́nh cảm mới nảy
sinh với Draco Malfoy ...

*Note : Đây là một fic của
HP4, ngoài nội dung mới sẽ có những chi tiết đă xuất hiện trong nguyên
tác, nhưng được viết dưới góc nh́n của Hermione và Draco. Trong fic này
có những phân cảnh khá quen thuộc, v́ vậy nếu ai đọc thấy quen th́ cũng
đừng lấy làm lạ nghen.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 11:52 am

Chap 1 : Bất ngờ
Part 1

- Malfoy, tṛ có chịu nghiêm túc không đây ?

Giọng nói tức giận của Giáo sư McGonagall như một ngọn roi quất ngang
lớp học Biến H́nh, khiến Hermione đang bận nói chuyện với Harry liền
giật ḿnh ngẩng lên.

Ở phía dăy bàn đối diện của nhà Slytherin, Giáo sư McGonagall đang đứng bên cạnh Malfoy và quát thằng này :

- Làm lại! Nhanh!

Năm thứ tư, Hermione được học những câu thần chú Biến H́nh Cấp Cao, một
trong số đó là phép Hoá Động Vật, có thể hoá phép biến ra một con vật
từ trong không khí (nhưng chỉ có thể tồn tại tối đa là mười lăm phút).

Sau ba tiết học, tất cả học sinh trong lớp đều đă thành thạo phép Biến
này, kể cả Neville, nhưng Malfoy, không hiểu sao vẫn không thể biến ra
được một con chuột quá 2 giây.

Malfoy làm lại lần nữa, nhưng lại không thành công. Giáo sư McGonagall bây giờ đă nổi giận thật sự, và bà rít lên :

- Tṛ làm sao vậy, Malfoy ? Tṛ đâu phải là một đứa kém cỏi ǵ ?

Bây giờ đám học sinh đă ngồi yên phăng phắc, và nh́n chằm chằm vào
Malfoy. Tất cả bọn nó đều ngạc nhiên, v́ thật sự Draco Malfoy là một
học sinh xuất sắc. Công bằng mà nói, th́ Malfoy không hề thua kém
Hermione bất cứ môn học ǵ, ngoại trừ môn Muggles Học, và thậm chí c̣n
nhỉnh hơn Hermione một tí ở môn Độc Dược.

Vậy mà bây giờ, Malfoy không thực hiện nổi một câu thần chú Biến H́nh
đơn giản. Hermione có cảm giác rằng Malfoy không thực sự tập trung. Cây
đũa phép của nó giơ lên rất hờ hững và giọng đọc thần chú th́ không đạt
nổi độ cao cần thiết. Chuyện này trước nay chưa từng xảy ra.

- Có chuyện ǵ với nó vậy nhỉ ? – Harry th́ thầm.

- Tŕnh độ Malfoy dư sức thực hiện câu thần chú này, cứ như nó đang cố t́nh tỏ ra ngu ngốc. – Ron nói.

Chuông tan học reo lên, nhưng Malfoy vẫn chưa hoàn thành xong phép Biến. Giáo sư McGonagall đă giận tím mặt lại và bà nói :

- Nhất định tṛ phải thực hiện được phép Biến này, Malfoy! Bài tập về nhà của tṛ là luyện tập,
và tṛ Granger sẽ là người giám sát đồng thời hướng dẫn tṛ cho đến khi
tṛ thực hiện thành công. Nếu không, cả nhà Slytherin và nhà Gryffindor
sẽ cùng bị trừ điểm.

- Cái ǵ ? – Hermione, Ron và Harry cũng thốt lên cùng một lúc.

Ron và Harry đưa mắt nh́n nhau rồi lại nh́n Hermione. Ron liếc Malfoy rồi nói :

- Lần này khổ cho cậu rồi, Hermione !


*******************************
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 11:53 am

Part 2
Tám giờ tối, Hermione đang ở trước cửa pḥng Biến H́nh. Nó đẩy cửa và
bước vào. Căn pḥng tối om. "Malfoy vẫn chưa đến." Hermione thầm nghĩ.
Nó đặt mấy quyển sách lên bàn và hướng cây đũa phép vào những chiếc đèn
trên tường rồi vẩy nhẹ, pḥng học bừng sáng.

Và Hermione giật ḿnh kinh ngạc. Draco Malfoy, không hiểu đă ở đây từ
lúc nào, đang ngồi trước mặt Hermione, đầu gục xuống bàn và thiu thiu
ngủ.

Hermione nhè nhẹ tiến đến gần Malfoy, và nó sững người khi nh́n thấy khuôn mặt cậu bé.

Đầu Malfoy nghiêng sang một bên, mái tóc vàng kim rủ xuống trán. Malfoy
trông ngây thơ và dễ thương một cách bất ngờ, hoàn toàn không mang bộ
mặt lạnh lùng và khinh khỉnh vẫn thường trưng ra mỗi khi gặp Hermione,
một vẻ mặt trước nay Hermione chưa bao giờ thấy. Trong sáng, và thánh
thiện lạ lùng.

Hermione ngây người ra nh́n Malfoy với đôi mắt mở to ngạc nhiên như thể
đang đứng trước một khám phá mới mẻ. Rồi nó giật ḿnh khi nh́n thấy
giọt nước mắt đang trào ra từ khoé mắt Malfoy. Cậu bé đang khóc! Những
giọt nước mắt chảy xuống bờ môi, mỏng manh, trong suốt.

Cơn gió mùa đông lành lạnh xuyên qua căn pḥng nhỏ, lật tung nhưng
trang sách bên cạnh Hermione, thổi những sợi tóc ḷa x̣a trên mi mắt,
đánh thức cậu bé Slytherin ra khỏi giấc ngủ. Malfoy đột nhiên tỉnh lại,
ngẩng đầu lên và mặt nó tối xầm lại khi nh́n thấy Hermione. Cặp mắt
Malfoy lập tức ráo hoảnh, trừng trừng nh́n vào Hermione rồi nó đứng bật
dậy và đi ra khỏi cửa :

- Khoan đă ! - Hermione gọi giật.

Malfoy dừng lại ở bậc cửa, rồi nó nói :

- Đừng kể cho bất kỳ ai nghe những ǵ cậu nh́n thấy.

Malfoy dứt lời rồi đi thẳng, đóng sập cánh cửa lại sau lưng.


******************************


Lớp học Biến H́nh ngày thứ năm. Hermione ngồi cạnh Harry, nh́n chăm
chăm vào quyển sách trước mặt nhưng chữ cái trong đó th́ không vào đầu
được chút nào. Hermione đang lo lắng về Malfoy, khi rốt cuộc nó đă
không hoàn thành trách nhiệm mà Giáo sư McGonagall đă giao, không hướng
dẫn Malfoy được chút ǵ, và nó dám chắc nếu thằng này vẫn tiếp tục biểu
diễn cái tŕnh độ kém cỏi như buổi học trước th́ nhất định Giáo sư sẽ
không ngần ngại trừ điểm nhà Gryffindor như bà đă nói.

Bây giờ th́ Hermione thật sự thấy giận chính ḿnh khi đă đứng trơ mắt
ra nh́n Malfoy rời khỏi như thế, đáng nhẽ nó phải giữ Malfoy lại, nín
nhịn mà giúp thằng này thực hiện được bài học, ít ra cũng phải làm cho
Malfoy khá hơn buổi học trước dù chỉ tí chút. Nhưng nó đă không làm
thế, và bây giờ th́ chẳng c̣n cách nào khác là hy vọng Malfoy sẽ không
đến nỗi quá tồi tệ.

Gần hết giờ, chuông tan học sắp reo đến nơi, những con chuột bạch dùng
để thực hành đă được nhốt hết vào trong chuồng. Giáo sư McGonagall nói :

- Malfoy, tṛ lên đây.

Hermione nấc cụt một cái, khẽ than thầm trong bụng và lo lắng ngước nh́n thèo bước chân của Malfoy.

Malfoy đă đứng trước mặt Giáo sư McGonagall, và Giáo sư nói :

- Thực hiện phép Hóa Động Vật...

Hermione muốn nhắm mắt lại cho xong nhưng mắt nó vẫn trừng trừng nh́n lên bàn Giáo ưu. Tim đập loạn lên v́ hồi hộp.

Cả lớp học im phăng phắc và mọi ánh mắt đều hướng vào Malfoy. Có lẽ cả
đám đều ṭ ṃ muốn biết Malfoy sẽ làm ăn ra sao sau khi được sự kèm cặp
của đứa con gái mà nó ghét nhất trường Hogwarts.

Ở bên cạnh, Ron quay sang th́ thầm với Harry :

- Cậu có nghĩ nó sẽ biến được ra con ǵ đó quá 3 giây không Harry ?

Harry không trả lời. Không phải v́ nó không muốn trả lời mà là v́ lúc
nó sắp sửa há miệng ra th́ lại lập tức ngậm vào khi bắt gặp cái trừng
mắt của Giáo sư McGonagall.

Draco Malfoy đứng yên lặng một hồi, tay cầm đũa phép, lông mày khẽ nhíu
lại và mắt nh́n đăm đăm vào khoảng không trên cái bàn của trước mặt.
Rồi nó từ từ đưa đũa phép lên, vẩy nhẹ và hô dơng dạc :

- Animalus!

Ngay lập tức, bọn học sinh ở dưới tṛn mắt lên và sự im lặng bị phá vỡ
bởi những tiếng xuưt xoa đầy thán phục. Hermione, Harry và Ron cùng há
hốc mồm ra như thể đang trứng kiến một chuyện không thể tin được. Nhưng
đó không phải v́ sự xuất sắc của Malfoy, mà là do con vật đang ngồi
chễm chệ trên bàn Giáo sư Mcgonagall và đang đưa cặp mắt tṛn xoe nh́n
bọn nó.

Đó là một con mèo màu hung. Bộ lông dày và xù. Và khuôn mặt th́ bèn bẹt.

- Crookshanks! - Hermione thốt lên.

- Tại sao Malfoy lai biết Crookshanks ? - Ron quay sang Hermione hỏi nhỏ.

- Tớ không biết, Ron. Không lẽ Crookshanks lại bén mảng đến pḥng sinh hoạt chung Slytherin ?

Con vật trước mặt mà Malfoy biến ra chứng tỏ nó đă gặp Crookshanks rất
nhiều lần. Gần như chính xác đến từng chi tiết, thậm chí có những đặc
điểm mà phải ôm Crookshanks vào ḷng mới phát hiện ra. Điều đó có nghĩa
là Malfoy không chỉ gặp Crookshanks, mà đă chơi vơi con mèo không ít
lần.

- Cũng có thể nó đă t́m hiểu rồi bắt cóc Crookshanks về hành hạ. - Ron suy diễn.

Hermione không nói ǵ. Có quá nhiều điều bất ngờ đang diễn ra trước mắt, khiến nó không thể giải đáp được trong chốc lát.

Bên cạnh Malfoy, Giáo sư McGonagall cũng lộ vẻ bất ngờ, rồi bà nói bằng cái giọng cao hơn b́nh thường :

- Một phép Biến hoàn hảo, Malfoy. Rơ ràng tṛ đă luyện tập rất nhiều. Có phải tṛ đă thực hành cùng tṛ Granger ?

Malfoy nh́n Giáo sư McGonagall. Nó im lặng một hồi lâu rồi nói :

- Đúng vậy, thưa Giáo sư.

Hermione gần như không tin vào tai ḿnh, nhưng rồi nó biết là ḿnh
không nghe lầm khi bắt gặp cặp mắt Ron và Harry đang nh́n nhau khó hiểu.

Giáo sư McGonagall nói :

- Vậy th́, hai mươi điểm cho nhà Slytherin v́ sự xuất sắc của Malfoy.
Và mười điểm cho nhà Gryffindor nhờ tṛ Granger đă giúp đỡ Malfoy hoàn
thành bài tập của ḿnh.

Cả lớp vỗ tay rào rào. Lần đầu tiên kể từ năm thứ nhất, bọn học sinh
hai nhà không lườm nguưt nhau đầy ác ư khi Giáo sư cộng điểm.

Chuông reo, bọn học tṛ lục đục cất sách vở rồi quăng căp lên lưng và đi ra khỏi lớp.

Malfoy quay trở về chỗ ngồi, tḥ tay lấy trước cặp đă được Crabbe xếp sẵn, rồi quay lưng bước đi.

- Đợi đă, Malfoy - Hermione gọi với theo sau.

Malfoy dừng lại, rồi đưa mắt nh́n Hermione lạnh lùng.

- Tại sao cậu lại biết Crookshanks ? - Hermione hỏi.

Malfoy tṛn mắt lên, hết nh́n Hermione rồi lại nh́n con mèo trên bàn (bây giờ vẫn chưa bị biến mất). Rồi nó nói :

- Nếu đó là con mèo của cậu, th́ hăy để mắt tới nó nhiều hơn đi,Granger.

- Tại sao cậu lại nói rằng tôi đă hướng dẫn cậu ? - Hermione hỏi khi Malfoy đă bước tới bậc cửa.

Malfoy không quay lại và nói với cái giọng thật nhỏ :

- Cứ coi như tôi đă...v́ cậu.

Rồi Malfoy bước đi thật nhanh, theo sau là Goyle và Crabbe.

- Nó nói vậy là sao hả Harry ? - Ron hỏi.

- Không hiểu sao ? - Harry nhún vai - Vậy tức là Malfoy không muốn Hermione bị Giáo sư McGonagall trách mắng.

Hermione đưa mắt nh́n theo bóng dáng của Malfoy, và nó nghe tim phát ra những âm thanh lạ lẫm.


******************************

10 giờ đêm. Trong pḥng sinh hoạt nhà Slytherin.

Đó là một căn pḥng dài và thấp, nằm dưới tầng hầm. Tường và trần được lát đá xanh. Sang trọng, nhưng lạnh lẽo.

Hầu hết bọn học sinh đều đă về pḥng ngủ. Một số ít c̣n ở lại, hoặc là đang làm bài, hoặc là đang ngồi túm tụm tán gẫu.

Ở một góc đằng xa, trên chiếc ghế bành bên cái chiếc ḷ sưởi đang reo
tí tách, một cậu bé tóc vàng nằm đó, và trên người là một con mèo màu
cam hung. Con mèo cuộn tṛn lại, rúc nào người cậu bé, và kêu lên một
tiếng “Mieo!” lười nhác. Cậu bé vuốt ve con mèo, rồi th́ thầm như đang
nói chuyện với chính ḿnh :

- Th́ ra mày là của cô ấy, Crookshanks!


End Chap 1.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:11 pm

Chap 2 : Rắc rối lúc nửa đêm

Part 1


Chẳng những thế, Hermione c̣n bắt gặp những quyển sách viết ra chỉ với
mục đích làm tăng thêm sự tận tụy trung thành của bọn gia tinh, như
cuốn :
Hermione ngồi một ḿnh trong thư viện, cắm cúi nh́n vào những ḍng chữ
nhỏ li ti trên những trang giấy nhám của quyển sách cũ sờn, bên cạnh là
một chồng sách và tài liệu đủ loại. Hermione thừ người ra. Không có một
chút nào hết. Hermione đă lục lọi và t́m kiếm hết quyển này đến quyển
khác, nhưng không hề có bất kỳ chi tiết nào nhắc đến sự phản kháng của
gia tinh trước sự áp bức bóc lột hàng ngàn năm. Từ cuốn Hogwarts, một lịch sử hay quyển Những điều bạn chưa biết về lịch sử Pháp Thuật đến cuốn Phù thuỷ và những động vật huyền bí rồi quyển Lịch sử Pháp Thuật : Những sự kiện trọng đại.Bí quyết dành cho gia tinh : 1001 cách làm hài ḷng khi ông chủ nổi giận.

Hermione gập quyển sách trên tay xuống một cách bực bội, rồi nó kéo ghế
và đi ra khỏi bàn, tới kệ sách và tiếp tục t́m kiếm. “Nhất định phải có
một quyển nào nó có đề cập đến chứ !” Hermione tức giận lẩm bẩm, đă bao
giờ cái thư viện làm nó thất vọng đến thế này đâu.

Hermione đi dọc theo các kệ sách, ḍ tựa của từng quyển trên giá. Rồi
mắt nó sáng bừng lên khi nh́n thấy một tựa sách nhấp nháy ở đằng xa : Những chuyện hy hữu trong lịch sử : Cuộc nổi loạn đầu tiên và duy nhất của gia tinh. Nhưng rồi nó lại x́u mặt xuống khi nhận ra quyển sách đó nằm trong khu vực hạn chế.

Nhưng Hermione nhất quyết không bỏ cuộc. Nó tính tối nay sẽ mượn chiếc
áo tàng h́nh của Harry và lẻn vào thư viện. Sẽ thật đơn giản nếu như nó
bảo Harry xin Giáo sư McGonagall một cái giấy bảo lănh thay v́ phải làm
cái chuyện vi phạm nội quy mà nó chẳng bao giờ muốn, nhưng nó không dám
chắc Giáo sư có đồng ư mà không nghi ngờ chút nào khi nh́n thấy cái tựa
sách hay không, v́ cho dù là quán quân nhưng Harry cũng chỉ được ưu
tiên để phục vụ cho bài thi Tam Pháp Thuật mà thôi.

Hermione bị cắt ngang luồng suy nghĩ bởi một giọng nói vang lên từ sau lưng :

- Xin chào !

Hermione quay lại, và nó mở to mắt ngạc nhiên khi nhận ra đó là Viktor
Krum, thủ quân của trường Durmstrang, một trong ba trường tham dự cuộc
thi Tam Pháp Thuật.

Mấy hôm nay anh chàng liên tục xuất hiện trong thư việc. Hermione không
biết có phải Krum t́m sách để làm bài thi hay không, nhưng việc Krum
lúc nào cũng kéo theo một đám con gái hâm mộ ở đằng sau khiến nó cảm
thấy bị làm phiền hết sức.

Thái độ lúng túng trên khuôn mặt Krum khiến Hermione bất ngờ. Thật khác với vẻ mặt tự tin nhưng cáu kỉnh của anh chàng mọi khi.

- Ơ…Có phải… cô là Granger ? Krum ngập ngừng hỏi.

Hermione gật đầu, không hiểu anh chàng này định làm ǵ.

- Tôi là Viktor Krum, học sinh trường Durmstrang.

- Tôi biết. – Hermione lại gật đầu.

Rồi nó thấy Krum líu cả lưỡi lại:

- Ơ…Tôi…Tôi có thể…làm quen với cô được không ?

Hermione ngẩn người ra một hồi. Hoá ra Krum muốn đang làm quen với nó.
Điều này khiến nó ngạc nhiên. V́ Krum thực sự là một người nổi tiếng,
mà lại muốn làm quen với một con bé b́nh thường như nó.

- Được thôi! – Hermione mỉm cười. Nó vẫn chưa tin tưởng Krum, nhưng trực giác mách bảo nó rằng Krum không phải là người xấu.

Hermione tṛ chuyện với Krum một hồi, và nó nhận ra anh chàng không khó
gần như vẻ bề ngoài. Krum khá cởi mở và không hề tỏ ra kiêu căng như
Hermione vẫn nghĩ. Krum nói nhiều điều về Durmstrang và Hogwarts, rồi
anh chàng đỏ mặt lên khi nói rằng anh ta đă nhiều lần thấy Hermione
trong thư viện và muốn làm quen với cô bé nhưng không đủ can đảm.
Hermione mỉm cười và thầm nghĩ không biết Ron và Harry sẽ phản ứng ra
sao khi biết chuyện này.

Hermione vẫn tiếp tục nói chuyện với Krum cho đến khi bà Pince phải đến
tận nơi nhắc nhở. Trước khi chia tay, Krum đặt lên bàn một chiếc ṿng
đeo tay bằng vàng óng ánh:

- Tặng cô.

Hermione ngạc nhiên nh́n Krum, và anh chàng nói :

- Cứ nhận đi Herm-own-ninny! Đó là quà Giáng Sinh.

- Ờ…Vậy cảm ơn anh nha Viktor. – Hermione nói.

Krum nhoẻn miệng cười rồi nói :

- Vậy, tạm biệt nha Herm-own-ninny.

- Ừ ! - Hermione mỉm cười và chào tạm biệt Krum.

Vài phút sau, Hermione bước ra khỏi thư viện, trở về pḥng sinh hoạt chung và tự nhủ rằng Krum thật sự dễ mến hơn nó nghĩ.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:21 pm


Part 2



Đêm hôm đó, Hermione giả vờ đi ngủ sớm, rồi mặc chiếc áo tàng h́nh, đi
men theo cầu thang, đến trước lỗ chân dung Bà Béo. Harry đợi sẵn ở
ngoài và đọc mật khẩu cho Hermione chui ra. Lúc hai đứa lách qua người
nhau, Harry khẽ nói : “Cẩn thận nha Hermione!”.

Hermione nắm vạt áo tàng h́nh, rờ rẫm bước đi trong bóng tối, nhắm tới
hướng thư viện. Hermione khe khẽ mở cánh cửa thư viện, nhón gót bước
vào. Rồi nó vẩy nhẹ chiếc đũa thần và th́ thầm đọc : “Lumos!”.
Một ngọn lửa nhấp nháy phát ra trên đầu đũa của Hermione. Cầm chiếc đũa
với ánh sáng xanh trên tay, nó cẩn thận bước qua sợi dây thừng ngăn
cách ,đi tới khu vực hạn chế ở cuối căn pḥng.

Một lúc sau, Hermione dễ dàng t́m thấy quyển sách mà nó muốn, liền cho
vào túi áo chùng, rồi lại nhẹ nhàng bước ra khỏi thư viện, quay lại con
đường về pḥng sinh hoạt chung nhà Gryffindor. Hermione nép sát vào bức
tường, len lén đi dọc theo hành lang tối, nơi chỉ được chiếu sáng bởi
những ngọn đuốc chập chờn treo trên vách. Hermione quẹo ở khúc quanh và
bỗng lập tức trở lui khi bắt gặp một bóng đen đang đi về phía nó. Rồi
nó há hốc mồm khi nhận ra bóng đen đó là ai.

Người đó chính là Draco Malfoy!

“Malfoy ! Nó làm ǵ ở đây?” Hermione tự hỏi, bất giác lùi về phía sau
và thật không may, quyển sách từ tấm áo chùng bỗng nhiên rơi xuống đất.
Nó hoảng hốt nhặt lại cuốn sách, nhưng đă quá muộn. Tiếng động phát ra
trong âm thanh tĩnh mịch đủ để Malfoy chú ư. Malfoy giật ḿnh quay đầu
lại và trừng mắt nh́n vào chỗ Hermione đang đứng. Nó nói nhỏ, giọng
lạnh ngắt :

- Ai ?

Và rồi, như th́nh ĺnh nh́n thấy Hermione, nó tiến thẳng đến cô bé, đưa
cây đũa phép ra phía trước. Hermione nghiến răng lại, mắt nhắm chặt và
nó nín thở khi Malfoy càng ngày càng đến gần nó, dường như chỉ vài giây
nữa thôi, cây đũa của Malfoy sẽ chạm được vào nó. Nhưng, cũng th́nh
ĺnh như lúc năy, Malfoy đột ngột đứng lại và hạ đũa phép xuống. Nó
nhíu mày và cái tên phát ra từ nó khiến cho Hermione phải bụp chặt
miệng để không thốt lên kinh ngạc :

- Hermione Granger ?

Không đủ thời gian để thắc mắc tại sao Malfoy lại phát hiện ra ḿnh,
Hermione nhanh chóng rời khỏi chỗ đứng và toan quay đầu bỏ chạy. Nhưng
rồi nó lại bị câu nói của Malfoy kéo giật lại :

- Cứ chạy đi Granger ! Và nếu may mắn th́ cậu sẽ không bị bắt ngay đâu.
Thầy Filch có lẽ sẽ không tóm được cậu trên đường, nhưng thầy sẽ đợi
cậu ở ngay pḥng sinh hoạt chung đấy !

Hermione hiểu câu nói của Malfoy có nghĩa là ǵ. Nếu nó bỏ chạy, Malfoy
sẽ báo động cho thầy Filch ngay lập tức. Chiếc áo tàng h́nh có thể sẽ
giúp nó tránh bị bắt gặp, nhưng nó không thể che giấu được việc ḿnh
không có mặt trong pḥng ngủ. Và thầy Filch chỉ mất năm giây để tới
được pḥng sinh hoạt chung nhà Gryffindor, v́ thầy rành những lối đi bí
mật của trường Hogwarts hơn bất cứ ai trong lâu đài này ( có lẽ chỉ
thua hai anh em sinh đôi nhà Weasley ). Như thế cũng tức là nó có chạy
được về tháp Gryffindor, th́ cũng không tránh khỏi việc bị áp giải đến
văn pḥng Giáo sư McGonagall.

- Tuy nhiên… - Lại là giọng nói của Malfoy.

Malfoy bỏ lửng câu nói khiến Hermione hết sức chú ư. Dường như biết chắc nó vẫn lắng nghe, Malfoy nói tiếp :

- Nếu cậu không bỏ chạy, th́ chúng ta có thể thương lượng.

“Malfoy muốn ǵ đây ?” Hermione thầm nghĩ.


Đắn đo một hồi, rồi Hermione đưa tay cởi chiếc Áo Tàng H́nh.Hermione
cầm chiếc áo trên tay, cau mặt nh́n Malfoy, trong khi thằng này vẫn
tỉnh bơ như thể nó đă biết trước chuyện Hermione chui ra từ áo tàng
h́nh.

- Tại sao cậu biết đó là tôi ? - Hermione hỏi.

Malfoy không thèm trả lời câu hỏi của Hermione và nó nhếch mép mỉa mai :

- Chà, thật xứng danh là niềm tự hào của Giáo sư McGonagall!

- Không dám ! Làm sao tôi sánh được với học tṛ cưng của thầy Snape! - Hermione đốp lại.

Malfoy cười khẩy, nó dựa lưng vào tường, đút hai tay vô túi áo, rồi nói :

- Cậu không có tư cách để so sánh với tôi, Granger!

Hermione nghênh mặt lên định đáp trả th́ nó bỗng im bặt khi nh́n vào
Malfoy, bây giờ cũng đang nh́n lại nó, không quên khuyến măi trên môi
nụ cười nửa miệng độc quyền của thằng này. Nó đỏ mặt lên, không hiểu v́
tức giận hay v́ lần đầu tiên nh́n thấy Malfoy với dáng đứng như thế.
Hermione quay mặt đi để tránh ánh mắt của Malfoy, và nó cố quên cái ư
nghĩ rằng Malfoy bây giờ trông thật…hấp dẫn.

- Cậu đang đi đâu ? - Malfoy chợt hỏi.

- Hả, cậu nói cái ǵ ? - Hermione giật ḿnh ngó lại.

- Tôi hỏi cậu trốn ngủ đi đâu ?

- Đó không phải việc của cậu. - Hermione hừ mũi.

- Tuỳ cậu thôi. - Malfoy nhún vai - Dù sao tôi cũng rất sung sướng nếu như cậu bị tóm.

- Vậy th́ cậu c̣n gọi tôi lại làm ǵ ? - Giọng Hermione bực bội.

- Để chọc tức cậu. - Malfoy thản nhiên.

- Vậy th́ cứ đứng đây t́m đứa nào trốn ngủ mà làm tṛ, tôi đi đây! -
Hermione quát vào mặt Malfoy, quay phắt lại rồi bỏ đi, quên mất rằng đi
trốn ngủ mà lại hét tướng lên như thế không khác nào bảo thầy Filch hăy
nhanh chân chạy đến đây mà bắt.

Không hiểu thầy Filch có nghe thấy giọng nó không, nhưng đúng lúc đó,
có tiếng chân bước đến từ hướng của tháp Gryffindor. Hermione giật thót
người khi nghe thấy tiếng nói của thầy :

- Cưng nghe thấy tiếng động ở đây hả ? Ừ, chạy nhanh lên cưng, bọn nó không thoát kịp đâu!

- Chết tiệt!

Malfoy h́nh như cũng nhận thấy t́nh huống nguy hiểm. Nó chửi rồi đứng
bật dậy, tiến đến gần Hermione, rồi…nắm lấy tay cô bé kéo đi.

Quá bất ngờ trước hành động của Malfoy, tiếng bước chân của thầy Filch
lại càng ngày càng gần, Hermione không c̣n cách nào khác là chạy theo
thằng này. Nó vừa chạy vừa kêu lên :

- Malfoy, bỏ tay tôi ra! Cậu làm cái tṛ ǵ thế ?

- Cậu có im đi không ! Muốn chết cả lũ à ? - Malfoy cáu kỉnh đáp lại.

- Bỏ tay tôi ra Malfoy! - Hermione điên tiết - Tôi tự biết phải làm ǵ, tôi có áo tàng h́nh mà!

Câu cuối cùng của Hermione lập tức có tác dụng. Malfoy dừng lại ngay
tức th́. Nó ngây người ra, h́nh như cũng nhận thấy hành động vừa rồi
của ḿnh là ngu si hết sức...
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:32 pm

- Vậy th́ cậu tự lo cho ḿnh đi ! - Malfoy ngoảnh đầu lại, nói nhanh rồi lại định chạy đi.

Nhưng Hermione đă làm một hành động mà lúc ấy nó đă không hiểu tại sao ḿnh lại làm thế. Đó là…giữ tay Malfoy lại.

- Khoan đă ! - Hermione nói.

- Cái ǵ ? - Malfoy gầm lên - Có áo tàng h́nh rồi th́ trốn nhanh đi! Chẳng lẽ cậu c̣n giữ tôi lại để thầy Filch đến bắt hả ?

- Không, Malfoy ! Cậu hăy chui vào đây đi ! - Hermione vừa giơ chiếc áo tàng h́nh lên vừa hổn hển nói.

Malfoy ngẩn người ra, h́nh như vẫn chưa nhận thức được lời của Hermione.

- Cậu nói cái ǵ ?

- Tôi nói cậu đừng chạy nữa mà hăy chui vào đây. Chúng ta hăy khoác chung áo tàng h́nh - Hermione lặp lại.

- Cậu có điên không ? - Malfoy nh́n xoáy vào Hermione. Cái cách nó nh́n cứ như thể cô bé đang bị mất trí.

- Tôi không điên ! - Hermione giậm chân b́nh bịch - Cậu hăy nhanh lên nếu không muốn bị tóm!

Malfoy vẫn đứng im như phỗng. Hoặc là nó vẫn chưa tin vào tai ḿnh,
hoặc nó cảm thấy hành động của Hermione quái đản đến mức không thể
không nghi ngờ. Như biết Malfoy đang nghĩ ǵ, Hermione nhăn mặt nói :

- Tôi không hại cậu, Malfoy ! Thầy Filch sắp đến nơi rồi !

Hermione nói đúng. Hai đứa đều nghe thấy tiếng bước chân lệt xệt vội vàng của thầy càng lúc càng gần hơn.

Bây giờ Malfoy mới hoảng hốt thực sự. Nó chạy nhanh đến bên Hermione,
giật chiếc áo trên tay cô bé, rồi cuống quưt trùm lên người cả hai đứa.

Hermione đứng im và nín thở. Nó nghe thấy tiếng chân thấy Filch đă ở
rất gần. Ngoảnh đầu sang bên cạnh, Hermione nhận thấy Malfoy cũng đang
điếng người v́ sợ hăi. Và rồi, Hermione nhận ra là ḿnh đang ở rất gần
Malfoy, gần đến nỗi nó có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ của cậu. Tim
Hermione bỗng đập loạn một cách bất thường. Lần đầu tiên trong đời
Hermione không giải thích được cảm xúc của chính ḿnh. Nó đă nhiều lần
khoác chung áo tàng h́nh với Harry và Ron, nhưng chưa bao giờ nó có cảm
giác này và nó cũng không biết đó chính xác là cái ǵ. Hermione cũng
không hiểu tại sao lúc năy nó lại giữ Malfoy lại. Đáng nhẽ nó phải mong
muốn Malfoy bị tóm mới phải. Trong bất cứ trường hợp nào, nó cũng nghĩ
ḿnh sẽ rất sung sướng nếu như Malfoy bị mắng, bị phạt, hay bị cấm túc.
Vậy mà nó lại giúp đỡ Malfoy, bảo thằng này khoác chung áo tàng h́nh
với nó. Hành động đó bất thường đến nỗi chính Malfoy cũng nghĩ Hermione
bị điên mất rồi. “ Có lẽ ḿnh điên thật. ” Hermione tự nói với chính
ḿnh. Đồng thời, nó cũng không lư giải được tại sao Malfoy lại kéo nó
chạy cùng trong khi b́nh thường thằng này thể nào cũng rất hăng hái tố
cáo nếu phát hiện ra nó. Hermione đỏ mặt khi nhớ lại cái nắm tay ban
năy của Malfoy và khẽ nhích người ra xa thằng này. Nó cảm thấy những
chuyện xảy ra đêm nay thiệt kỳ quái hết sức.

- Nhất định tụi nó đă chạy qua đây. Chúng ta sẽ bắt kịp tụi nó thôi cưng à !

Giọng nói của thầy Filch đă cắt ngang ḍng suy nghĩ của Hermione. Nó sợ
hăi dán chặt ḿnh vào bức tường. Ở bên cạnh, Malfoy cũng mặt cắt không
c̣n hột máu.

Thầy Filch cùng con mèo Norris bây giờ đang ở trước mặt tụi nó. Thầy
chạy nửa chừng rồi bỗng nhiên dừng lại, mắt thầy đảo xuống dưới và trái
tim Hermione thót lại khi nó nhận ra cái mà thầy nh́n thấy : chiếc ṿng
Viktor tặng nó.

Thầy cúi xuống nhặt chiếc ṿng lên, xem xét một hồi rồi lẩm bẩm :

- Đây nhất định là của tụi nó làm rơi. Lúc năy ta đă đi ngang qua đây và đâu có thấy.

Dứt lời, thầy lại cúi xuống và đưa cái ṿng ra chiếc mũi Norris :

- Ngửi đi cưng, rồi đánh hơi xem chúng đi đường nào! - Thầy sốt ruột nói.

Thật khôi hài, Norris là mèo mà nó lại có tài đánh hơi y như chó. Nó
ngửi chiếc ṿng, rồi lại ngửi xuống đất và nó quay người về phía
Hermione và Malfoy đang đứng. Con mèo tiến đến và ngó lom lom vào mặt
hai đứa. Thầy Filch liền hỏi :

- Cái ǵ ? Ở đây hả cưng ? Cưng chắc chắn là tụi nó ở chỗ này hả ? Nhưng đâu thể nào…Hay là…

Thầy vừa nói vừa đi đến gần tụi nó và hai tay thầy đưa ra phía trước quờ quạng.

Hermione quá kinh hoàng. Nó sợ đến nỗi hai mắt không c̣n nhắm lại được
nữa. Chỉ một chút nữa thôi…Thầy sẽ chạm được vào tụi nó…Nó sẽ bị buộc
tội trốn ngủ, sẽ bị cấm túc và bi thảm hơn là nó sẽ bị bắt gặp đang
trốn chung với Draco Malfoy!

- Thầy đang làm ǵ vậy thầy Filch ?

Mộy giọng nói vang lên khiến thầy Filch đứng khựng lại. Hermione khẽ
thở ra rồi lại hít vào khi nhận ra giọng nói đó của ai. Trước mặt tụi
nó xuất hiện một người mà chỉ có thể làm cho t́nh thế của nó tồi tệ hơn
mà thôi : thầy Snape.

Bên cạnh Hermione, Malfoy cũng mở to mắt hăi hùng. Hermione cảm thấy
h́nh như thằng này đang run rẩy. Sẽ không hay chút nào nếu Malfoy bị
thầy chủ nhiệm phát hiện trong t́nh huống thế này.

- Lại có chuyện ǵ thế thầy Filch ? - Giọng thầy Snape cáu bẳn hết chỗ nói.

- Dạ, thưa Giáo sư. Tôi phát hiện ra có học sinh trốn ngủ. Và con mèo
cưng của tôi đă đánh hơi thấy chúng đang ở đây, chính chỗ này. Nhưng
thật lạ là ở đây đâu có ai ngoài chúng ta. - Thầy Filch vừa trả lời vừa
chỉ vào tụi nó.

Thầy Snape liếc nh́n thầy Filch rồi lại ngó sang hai đứa. Lông mày thầy
nhíu lại rồi ngay lập tức giăn ra, và thầy lặng lẽ nói :

- Potter!

- Cái ǵ ạ ?

- Potter ! Potter và tấm áo tàng h́nh của nó ! - Thầy vừa nói vừa trừng mắt nh́n thẳng vào Hermione.

Tim Hermione như muốn vỡ ra khi thầy tiến đến. Vài giây nữa thôi…Một
mét…Nửa mét…Thầy đưa tay chuẩn bị giật chiếc áo của tụi nó. Mắt
Hermione nhắm nghiền lại, chờ đợi cơn thịnh nộ của thầy Snape…Tay thầy
đă chạm được vào chiếc áo. Chỉ một tích tắc nữa…

- Là con, thưa thầy ! - Malfoy đột ngột cởi chiếc áo ra khỏi người tụi nó trước khi thầy Snape giật nó ra.

Thầy Snape mở to mắt ngạc nhiên khi nh́n thấy Malfoy. Và sự ngạc nhiên
đó chuyển thành sửng sốt khi thấy Hermione. Có lẽ cả đời thầy cũng
không tưởng tượng ra nổi sẽ có ngày Hermione trốn trong áo tàng h́nh
chung với Malfoy. Cũng phải, khi mà chính Hermione cũng không bao giờ
nghĩ điều ấy sẽ xảy ra.

Nhưng điều ấy thực sự đă xảy ra ! Và bây giờ th́ không thể tệ hại hơn
được nữa : phát hiện ra tụi nó lại chính là hai người nó ghét nhất
trường Hogwarts ! Mặt thầy Filch lúc này trông hân hoan không tả nổi,
cứ như thể niềm vui của cuộc đời thầy không ǵ khác hơn là bắt quả tang
được bọn học tṛ. Thầy Snape th́ cứ nh́n cḥng chọc vào tụi nó, trán
thầy nhăn lại, chóp mũi thầy phập phồng. Có vẻ như thầy đang cố t́m một
lư do hợp lư cho cái sự việc đang diễn ra trước mặt ḿnh.

Hermione thấy bụng ḿnh quặn lên và trong đầu nó th́ lộn xộn. Làm sao
kiếm nổi lư do ǵ để giáo sư McGonagall chấp nhận được việc nó trốn ra
khỏi tháp lúc nửa đêm, đi lại loanh quanh trong trường, lẻn vào thư
viện với chiếc áo tàng h́nh của Harry ? Và làm thế nào để giải thích
được tại sao nó lại đi cùng Malfoy, chạy trốn cùng thằng này khi mà rơ
ràng hai đứa là thù địch không đội trời chung ? Sao nó lại bất cẩn đến
mức đánh rơi chiếc ṿng ngay trước mặt thầy Filch cơ chứ ? Hermione
thấy số phận ḿnh bây giờ cực kỳ bi đát và nó c̣n có cảm giác rằng
những rắc rối sắp xảy ra không chỉ đơn giản là những buổi cấm túc hay
vài chục điểm của nhà Gryffindor.

Hermione liếc sang Malfoy. Thằng này từ năy cứ nh́n thẳng vào thầy
Snape. Ánh mắt của nó không biểu lộ điều ǵ rơ rệt, nhưng hoàn toàn
không có một chút sợ hăi nào, điềm tĩnh, thản nhiên, thậm chí c̣n có
phần thách thức. Hermione thấy thật lạ là thái độ của Malfoy bây giờ
khác hẳn với sự hoảng hốt lúc năy của nó.

- Hai tṛ đi theo ta !

Giáo sư Snape phá tan sự im lặng bằng một câu nói với cái giọng lạnh
như băng .Thầy quay người lại rồi đi thẳng, không thèm để ư đến hai đứa
trẻ líu ríu theo sau.


**********************
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:33 pm

- Giải thích ta coi !

Giáo sư McGonagall đang ngồi trước mặt Hermione, lạnh lùng bảo nó.
Trông Giáo sư không tức giận bừng bừng như cái lần đầu tiên Hermione bị
bắt, khi nó cùng Harry đi chuyển con rồng Nobert. Nhưng cái cách Giáo
sư nh́n nó và sự thất vọng rơ rệt trong giọng nói của bà khiến nó cảm
thấy thà bà cứ nổi giận như hồi ấy th́ c̣n lẽ c̣n dễ chịu hơn. Hermione
cúi gằm mặt xuống, nh́n đăm đăm vào đôi dép của ḿnh và không thốt ra
nổi lời nào.

- Tại sao con không nói, Hermione ? - Giáo sư McGonagall lại hỏi, và cặp mắt kính của bà loé lên một cách đáng ngại.

- Thưa cô, con…

Hermione nói nửa chừng rồi lại im bặt. Đến lúc này nó vẫn không nghĩ ra nổi bất cứ cái ǵ để biện minh cho ḿnh.

Môi Giáo sư McGonagall mím chặt và bà nói :

- Trừ năm mươi điểm nhà Slytherin và một trăm điểm nhà Gryffindor!

- Một trăm điểm ? - Mồm Hermione há hốc.

- Phải ! - Giọng Giáo sư đanh lại - Và sẽ trừ thêm năm mươi điểm nữa nếu con không chịu nói ra lư do!

Hermione thấy ḷng ḿnh nặng như ch́. Nó đă đánh mất của nhà Gryffindor
một trăm điểm chỉ trong ṿng một đêm. Tất cả những cố gắng của nó từ
đầu năm đến giờ đă tiêu tan hết. Và nó c̣n có nguy cơ bị trừ thêm năm
chục điểm nữa, chỉ trừ phi nó chịu nói …

Thầy Snape năy giờ vẫn khoanh tay đứng bên cạnh Malfoy. Thầy liếc nh́n Hermione một cách thâm độc và thầy lên tiếng :

- Chị Minerva à, thầy Filch nói rằng con mèo của thầy ấy đă nghe thấy
tiếng nói phát ra gần tháp Gryffindor. Thầy ấy đuổi theo và gặp tôi,
rồi chúng tôi đă bắt gặp hai đứa này đây, trong một chiếc áo tàng h́nh.
Không cần phải quá thông minh mới đoán ra lư do hai đứa nhóc một nam
một nữ ở hai nhà khác nhau mà lại đi chung vào đêm hôm khuya khoắt thế
này. Chị Minerva, tụi nó đang hẹn ḥ.

Hermione giật bắn người khi nghe câu nói cuối cùng của thầy Snape. Làm sao thầy có thể nghĩ ra một điều vô lư
như thế chứ ? Hẹn ḥ với Malfoy, Hermione thề rằng nếu nói Harry được
điểm A môn Độc Dược th́ c̣n dễ tin hơn việc này. Ngay lập tức, Hermione
hét lên :

- Con không hẹn ḥ với Malfoy, thưa cô!

- Vậy th́ tṛ hăy giải thích lư do tṛ có mặt ở đây ! - Thầy Snape nói, và môi thầy nở ra một nụ cười kinh khủng.

- Con thật sự không hẹn ḥ với Malfoy ! - Hermione đỏ mặt tía tai. Nó
tức giận ngó sang Malfoy và ngạc nhiên khi thấy thằng này vẫn không có
một chút xíu phản ứng ǵ hết, kể cả khi nghe câu nói của thầy Snape th́
nó vẫn b́nh tĩnh như không.

- Vậy th́ lúc năy tṛ đă đi đâu ? - Giáo sư McGonagall hỏi.

- Con… - Hermione ấp úng.

- Đúng vậy, thưa Giáo sư!

Hermione giật bắn ḿnh lần thứ hai khi nghe thấy giọng nói của Malfoy.
Và Hermione cảm thấy như đột nhiên có ḍng điện chạy qua người khi
Malfoy bất chợt nắm lấy tay nó. Malfoy nói :

- Đúng là tụi con đang hẹn ḥ.

Hermione gần như không tin nổi vào tai ḿnh ? Malfoy đang nói cái ǵ
vậy ? Có phải nó mất trí rồi không ? Làm sao nó dám bịa ra cái điều
hoang đường như thế ? Hermione há miệng định kêu lên th́ lại bị giọng
của Malfoy chặn lại :

- Tụi con đi dạo với nhau, và thật không may là lại bị phát hiện.

Giáo sư McGonagall hết nh́n Malfoy rồi lại nh́n Hermione, vẻ mặt bà lộ
ra vẻ sửng sốt rơ mồn một. Bà nh́n xoáy vào Hermione, rồi bà hỏi :

- Có đúng vậy không, Hermione ?

- Thưa cô…

Ngay khi Hermione sắp sửa nói rằng điều đó tuyệt đối không thể, th́ nó
thấy Malfoy siết chặt vào tay ḿnh. Rồi Malfoy quay sang và nh́n thẳng
vào mắt Hermione. Mặt Hermione bỗng đỏ bừng lên, nó ngó lơ sang chỗ
khác để tránh cái nh́n chằm chằm của thằng này. Tay Hermione cựa quậy,
cố giật ra khỏi bàn tay của Malfoy, nhưng thằng này lại càng nắm chặt
tay nó hơn.

Hermione hiểu rằng Malfoy đang ra hiệu cho nó, bảo nó hăy xác nhận điều
đó là đúng. Thật ra nói rằng tụi nó đang hẹn ḥ với nhau không phải là
không có cái hay. Nếu nói như vậy, Hermione đương nhiên sẽ không phải
khai ra cái lư do thật sự, rằng nó lẻn vào thư viện và lấy trộm sách ở
trong đó. Mà điều đó th́ hiển nhiên sẽ nghiêm trọng hơn việc hai đứa
trốn ngủ đi dạo với nhau trong lâu đài. Và đó thực sự là lư do dễ chấp
nhận nhất cho hoàn cảnh của nó lúc này, bởi lẽ chuyện tụi học tṛ hẹn
ḥ với nhau vào ban đêm th́ chẳng c̣n ǵ xa lạ trong trường Hogwarts
nữa. Nhưng như vậy là nó đă thừa nhận ḿnh thực sự cặp kè với Malfoy, mà chỉ nghĩ đến điều đó thôi là Hermione đă cảm thấy hết sức kinh khủng.

Cuối cùng, Hermione quyết định là phải nhanh chóng chấm dứt việc này.
Nó thấy t́nh thế bây giờ đă là bi đát lắm rồi, v́ vậy cho dù có một chút xíu rắc rối sau này th́ cũng chẳng đáng kể nữa. Nó hít sâu một cái, rồi nó nh́n vào Giáo sư McGonagall và nói :

- Thưa Giáo sư, đúng vậy !

Giáo sư McGonagall vẫn giữ nguyên cái vẻ mặt như lúc năy. Miệng bà hơi
há ra, rồi lại ngậm vào. Bà im lặng một hổi , rồi bà nói :

- Ta thực sự bất ngờ về con, Hermione. Và cả thất vọng nữa. Ta luôn
nghĩ con là đứa có ư thức, không như cái bọn nữ sinh lố nhố ngoài kia
chứ ? C̣n Malfoy, có lẽ thầy Snape sẽ nói cho tṛ về hậu quả của việc
làm đêm nay. Và cả hai đứa sẽ bị cấm túc, trong rừng Cấm. Có lẽ ở trong
đó các tṛ mới thấy hết được sự liều lĩnh của ḿnh. C̣n bây giờ th́ về
giường ngủ đi!

Giáo sư dứt lời, bà bước ra khỏi pḥng và tiếng sập cửa của bà có vẻ mạnh hơn b́nh thường.

Giáo sư McGonagall đi rồi, thầy Snape tiến đến Malfoy và nói với thằng này bằng cái giọng nhẹ nhàng đến chết người :

- Đi theo ta Malfoy ! Có lẽ là tṛ có nhiều điều cần giải thích với ta đấy !

Rồi thầy Snape dắt Malfoy đi và không quên ném cho Hermione một cái trừng mắt khó ưa hết sức.

Khi tiếng bước chân của thầy Snape và Malfoy vừa dứt th́ cũng là lúc
chân của Hermione khuỵu xuống. Đă có quá nhiều chuyện xảy ra trong đêm
nay : trốn ngủ, bị bắt quả tang, làm mất một trăm điểm của Gryffindor
và…hẹn ḥ với Malfoy. Hermione nghĩ đến b́nh minh mà hăi hùng. Ngày mai
mọi người sẽ phản ứng ra sao khi biết rằng nó làm mất ngần ấy điểm chỉ
trong một đêm và khi nó…đột nhiên trở thành bạn gái của nam thần tượng
trường Hogwarts ?


End Chap 2.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:36 pm

Chap 3 : Trong rừng Cấm

Part 1

Hermione không nhớ ḿnh đă làm cách nào để vượt qua những ngày sau đó,
khi mà nó gần như phải gặp lại cái cảm giác tồi tệ mà nó đă trải qua
năm thứ nhất. Nhưng t́nh thế bây giờ thậm chí c̣n nghiêm trọng hơn thế,
bởi lẽ nó không chỉ phải chịu đựng sự tức giận và lạnh nhạt của các
thành viên nhà Gryffindor mà c̣n phải đối mặt với phản ứng của những
đứa con gái khác của trường Hogwarts, v́ một lư do rất đơn giản : nó đă
cướp đi đứa con trai được ngưỡng mộ nhất trường (tất nhiên là ngoại trừ
Cedric).

Hermione không thể nói thời điểm khó chịu nhất là lúc nào : lúc dân
Gryffindor đi qua tháp đồng hồ và không tin vào mắt ḿnh khi bỗng dưng
thấy biến đâu mất một trăm điểm ; hay là lúc đám nữ sinh mắc nghẹn gần
hết khi nghe cái tin nó hẹn ḥ với Malfoy được truyền đi vào bữa điểm
tâm ; hoặc là khi Ron hét vào mặt nó lúc nghe nó kể lại chuyện đă xảy
ra : “ Tại sao cậu cũng có những lúc mất trí như thế hả Hermione ? ”.
Thoắt một cái, từ một đứa luôn được yêu mến và khâm phục, nó bỗng trở
thành tội đồ của nhà Gryffindor và bị xem như cái gai trong mắt tụi con
gái khác. Không kể sự ghét bỏ của dân Gryffindor, th́ Hermione c̣n phải
chịu nhiều khốn khổ được gây ra bởi đám Slytherin, nhưng đứa xưa nay
đều ao ước có được Draco Malfoy. Đến tụi nữ sinh Ravenclaws và
Hufflepuff bây giờ cũng ngoảnh mặt đi không thèm nói chuyện với nó nữa
v́ nếu không tính hơn một nửa số này đă hâm mộ Malfoy từ trước, th́ hầu
hết những đứa c̣n lại đều nghĩ nó là một đứa quá to gan và vô ư thức.

Hermione thực sự hối hận v́ lúc đó đă trót nói dối rằng nó hẹn ḥ với
Malfoy. Bây giờ th́ nó thấy thà cứ bị trừ thêm năm chục điểm nữa c̣n
hơn. Số điểm bị mất tuy nhiều, nhưng Hermione cũng rất nhanh chóng kiếm
lại. Ngay ngày hôm sau, nó đă đem bốn mươi điểm về cho Gryffindor,
trong đó có mười điểm của Giáo sư McGonagall v́ nó đă là đứa duy nhất
thực hiện thành công một phép biến Đổi Chủng phức tạp, Giáo sư Sprout
cũng cho nó mười điểm v́ đă trả lời xuất sắc một câu hỏi về Thực vật
Địa sinh huyền bí, c̣n bác Hagrid th́ hào phóng tặng nó hai mươi điểm
khi nó khống chế được một con quái tôm đuôi nổ lúc con này sắp sửa chĩa
cái ṿi vào Lavender. Tụi Gryffindor lúc đầu chán chường và thất vọng
hết sức, nhưng sau vài ngày th́ có vẻ thân thiện với nó hơn, chủ yếu là
v́ Hermione từ trước đến nay vẫn là đứa kiếm nhiều điểm nhất cho
Gryffindor và v́ niềm vui về chiến thắng của Harry trong bài thi đầu
tiên vẫn c̣n đầy ắp.

Nhưng số điểm của Hermione kiếm về nhiều thế nào th́ cũng không thể bịt
cái mồm của tụi con gái lại được. Đa phần tụi nó đều cảm thấy vô lư và
không-thể-tin-nổi cái sự việc đă diễn ra đêm hôm đó. Và chính v́ buộc
phải tin một điều không thể chấp nhận như thế nên sự ngạc nhiên ban đầu
của bọn chúng đă trở thành ghen ghét. Bất cứ chỗ nào Hermione đi qua,
chúng cũng chỉ trỏ và ném cho nó một cái nh́n cực kỳ phẫn nộ, kèm theo
đó là những lời chỉ trích chê bai không thèm hạ thấp giọng, và thỉnh
thoảng lại có tiếng cười rộ lên ở một góc nào đó, mà Hermione đoán là
có đứa đang làm tṛ hề ǵ đó để giễu cợt nó.

Đến Ron cũng nổi nóng với nó, bởi theo thằng này th́ đây hoàn toàn là hậu quả do chính nó gây ra :

- Ai bảo cậu cứ đi lo chuyện cho đám gia tinh ấy làm ǵ ? Tụi nó đâu có
cần cậu, tụi nó vô cùng hạnh phúc ! Toàn bộ là do cậu tự chuốc lấy. Mà
tớ không thể hiểu cậu nghĩ cái ǵ mà lại giúp đỡ cái thằng Malfoy ấy.
Tại sao cậu lại để nó nắm tay cậu ? Lại c̣n điên đến nỗi khoác áo tàng
h́nh chung với nó! Bây giờ th́ vui rồi, chắc nó đang nhởn nhơ sung
sướng lắm, c̣n cậu th́ tự gánh chịu hậu quả. Đáng đời cậu lắm, Hermione
!

Hermione tức Ron lắm nhưng nó không thể căi lại được thằng này, v́
chính nó cũng giận sự ngu ngốc của ḿnh. Harry th́ không có vẻ giận dữ
như Ron, hoặc là có nhưng nó không nỡ thể hiện ra trước mặt Hermione mà
thôi, và nó thầm cảm ơn Harry lắm lắm. Hermione đă chán ngấy cái việc
người ta bàn tán b́nh luận về nó, réo tên nó ở mọi ngóc ngách trong lâu
đài, bịa ra những câu chuyện hoang đường đủ kiểu về những ǵ đă xảy ra
giữa nó và Malfoy (và bây giờ th́ cái nắm tay chớp nhoáng của hai đứa
đă bị biến thành màn ôm hôn nhau đắm đuối). Hermione đă cố hết sức để
không hét lên với tụi con gái xấu bụng mỗi khi nó đi qua, thay vào đó,
nó ngẩng cao đầu và đường hoàng bước qua, như thể nó không nghe thấy
bọn chúng nói ǵ hết. Rốt cuộc, cách hay nhất để nó quên đi tấn bi kịch
này là vùi đầu vào sách vở và lặng lẽ học hành.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:37 pm

Đă một tuần trôi qua kể từ ngày hôm đó và tối nay nó sẽ phải cùng
Malfoy thi hành h́nh phạt của ḿnh. Những tin đồn về nó đến thời điểm
này vẫn chưa hề lắng xuống mà thậm chí c̣n có vẻ sôi nổi hơn. Sau bữa
ăn trưa, ba đứa đến lớp học Độc Dược của thầy Snape dưới tầm hầm, và
Hermione thấy một đám con gái đang túm tụm trước cửa lớp học. Không cần
phải đến tận nơi Hermione mới đoán ra nổi tụi này đang xầm x́ về chuyện
ǵ. Millicent Bulstrode, một đứa con gái nhà Slytherin nói oang oang :

- Tao cá với tụi bây là con bé đó đă dùng T́nh Dược để quyến rũ Draco.
Chứ cái dạng Máu Bùn bẩn thỉu đó làm sao Draco để mắt tới được. Trông
mặt mũi th́ xấu ̣m, lúc nào trên lưng cũng vác cái cặp to đùng, đi ở
hành lang mà mũi cứ như hếch lên trời. Nếu bảo thằng Weasley nghèo nàn
cặp bồ với nó th́ c̣n nghe được chứ Draco mà hẹn ḥ với nó th́ tụi mày
có đứa nào tin không hả ?

- Kệ nó, Ron !

Hermione nói và giữ Ron lại khi thằng này rút đũa phép ra khỏi túi áo
và sắp sửa tiến đến định cho Millicent một trận. Ron gầm lên :

- Nó nói vậy mà cậu c̣n để yên được hả ? Mấy ngày nay tụi nó đă sỉ nhục
cậu quá nhiều rồi ! Làm sao cậu có thể b́nh tĩnh như vậy Hermione ?

- Tớ không cần một buổi cấm túc nữa đâu, Ron ! Kệ tụi nó !

- Bọn chúng xúc phạm cậu !

- Kệ tụi nó !

- Bọn chúng chửi cậu là Máu Bùn !

- Kệ tụi nó !

- Bọn nó xem cậu như cái thứ đồ con gái lẳng lơ !

- Kệ tụi nó ! – Hermione hét lên, nó đă cố chịu đựng để không gây gổ ǵ
với bọn chúng, nhưng Ron th́ cứ làm Hermione tức giận thêm - Cậu cứ như
vậy chỉ khiến tớ càng mệt mỏi mà thôi !

Ron trợn mắt nh́n Hermione, rồi lại nh́n Harry, và Harry lắc đầu với
Ron, ư nói thằng này hăy thôi đi. Lúc bấy giờ, Ron đành ỉu x́u cất đũa
phép vào, mặt mày trông cau có hết sức.

- Chỉ lần này thôi nha, Hermione!

Hermione không nói ǵ, chỉ khẽ mỉm cười với Ron, một nụ cười hiếm hoi trong mấy ngày nay.

- Đi thôi !

Hermione nói rồi tiến thẳng đến lớp học. Mấy đứa con gái chưa nhận ra
sự có mặt của Hermione, Millicent vẫn c̣n rít lên the thé :

- Hoặc có thể nó đă dùng lời nguyền Độc Đoán để điều khiển Draco, ép
Draco phải đi chơi với nó. Tụi mày không thấy là nó rất hứng thú với
mấy cái Lời nguyền không thể tha thứ mà lăo Moody đă làm hôm nọ à ? Tao
nghi là nó đă lén học, rồi nó áp dụng lên Draco. Con ranh xấu xa! Ôi,
tội nghiệp cho Draco quá !

- Cậu nên tội nghiệp cho ḿnh th́ hơn, Bulstrode !

Millicent giật thót người khi giọng nói vang lên và nó như hoá đá khi nhận ra giọng nói đó của ai.

Draco Malfoy, không hiểu đă đứng đằng sau Millicent từ lúc nào, đang cầm đũa thần trên tay và chĩa vào cổ con bé.

- Lặp lại những ǵ cậu vừa nói ! – Malfoy nói bằng cái giọng nhỏ nhưng lạnh đến rợn người.

Cái mặt Millicent cắt không c̣n hột máu, và nó lắp bắp :

- Draco, tớ … tớ…

- Tôi bảo lặp lại những ǵ cậu vừa nói – Malfoy gằn từng tiếng, người nó toát ra một luồng sát khí đáng sợ.

- Xin lỗi, xin lỗi, Draco! – Millicent run lẩy bẩy - Tớ không có ư nói xấu Hermione của cậu đâu ! Tớ không dám nữa đâu, Draco!

- Lúc năy cậu hăng hái lắm mà, Bulstrode ? – Malfoy gầm gừ.

- Tha cho tớ, Draco! – Millicent van xin, con bé vẫn không dám quay lại và mặt nó lúc này đă trắng bệch – Xin cậu…

Mắt Malfoy loé lên sắc lạnh, rồi nó hạ đũa phép ra khỏi cổ Millicent.
Nó ra hiệu cho Goyle và Crabbe đi theo, và nó nói với Millicent khi
bước qua con bé :

- Muốn sống th́ hăy ngậm cái mồm cậu lại, Bulstrode!

Millicent và mấy đứa xung quanh khe khẽ thở phào, người vẫn c̣n run lên v́ sợ.

Malfoy cất đũa phép vào túi áo chùng rồi bước thẳng vào lớp, tuyệt
nhiên không nh́n Hermione lấy một cái, cứ như thể Hermione chẳng hề có
mặt chỗ này.

Ron và Harry mở cặp mắt thao láo nh́n theo Malfoy, và Ron quay sang nói
với Harry bằng cái vẻ sững sờ c̣n nguyên trên khuôn mặt :

- Harry ! Malfoy-vừa-bênh-Hermione !

- Quá sức tưởng tượng ! – Harry nói, mặt nó trông như thể vừa chịu đựng một cú sốc lớn.

- Không lẽ Malfoy thích cậu thật sao, Hermione ? – Ron thốt lên.

- Đừng nói bậy, Ron ! – Hermione giẫy nảy nhưng đôi má nó lại ửng đỏ - Cậu biết điều đó không thể mà !

- Vậy th́ cậu giải thích sao về hành động vừa rồi của nó ? – Ron vẫn bướng bỉnh.

Hermione suy đoán :

- Millicent đă nói rằng tớ dùng lời nguyền Độc Đoán để điều khiển
Malfoy, khác nào bảo Malfoy là thằng ngu. Như thế người ta sẽ nghĩ rằng
Malfoy bị khống chế bởi một đứa học sinh năm bốn, trong khi Harry đă
thoát khỏi được lời nguyền của thầy Moody, nhớ không ? Mà Malfoy ghét
nhất là chuyện thua kém Harry, v́ thế mà nó đă nổi giận với Millicent.

- Cứ cho là cậu nói đúng đi, Hermione ! Dù sao tớ và Harry nhất định sẽ
không để yên nếu Malfoy thực sự có ư định cặp kè với cậu – Ron nói một
cách gay gắt.

- Không có chuyện đó đâu, Ron ! – Hermione bật cười khi thấy vẻ mặt khó coi của Ron.

Ở bên cạnh, Harry cau mày một hồi rồi lên tiếng :

- Nhưng đúng là Malfoy dạo này hơi lạ ! Rơ ràng có một cái ǵ đó rất khác.

- Cái ǵ là cái ǵ ? – Ron hỏi, giọng ngờ vực.

- Ánh mắt của nó mỗi khi nh́n chúng ta, nó không giống như trước kia.
Và cả những hành động quái lạ của nó những ngày gần đây. Tớ vẫn chưa
thể giải thích được.

- Thôi đủ rồi! – Hermione bực dọc ngắt lời Harry - Tớ không muốn nói tiếp về chuyện này nữa ! Vào lớp thôi !

Harry và Ron ngạc nhiên nh́n Hermione, không hiểu tại sao cô bé lại tức
giận như thế. Nhưng tụi nó vẫn chấm dứt câu chuyện và theo Hermione vào
lớp. Hermione bước thẳng vào chỗ ngồi của ḿnh và lấy sách vở ra một
cách hết sức mạnh tay. Thật ra Hermione đang nổi giận với chính ḿnh.
Không hiểu sao khuôn mặt và ánh mắt lúc năy của Malfoy cứ ám ảnh trong
tâm trí nó. Hermione lắc mạnh để rũ sạch tất cả mọi vướng bận về Malfoy
ra khỏi đầu ḿnh. Rồi nó ngẩng lên, và lần đầu tiên trong đời nó ước
rằng thầy Snape hăy đến thật nhanh.

Lúc bấy giờ, Hermione không hề biết là có một ánh mắt đang nh́n ḿnh chăm chú.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:39 pm

Chap 3 : Trong rừng Cấm

Part 1

Hermione không nhớ ḿnh đă làm cách nào để vượt qua những ngày sau đó,
khi mà nó gần như phải gặp lại cái cảm giác tồi tệ mà nó đă trải qua
năm thứ nhất. Nhưng t́nh thế bây giờ thậm chí c̣n nghiêm trọng hơn thế,
bởi lẽ nó không chỉ phải chịu đựng sự tức giận và lạnh nhạt của các
thành viên nhà Gryffindor mà c̣n phải đối mặt với phản ứng của những
đứa con gái khác của trường Hogwarts, v́ một lư do rất đơn giản : nó đă
cướp đi đứa con trai được ngưỡng mộ nhất trường (tất nhiên là ngoại trừ
Cedric).

Hermione không thể nói thời điểm khó chịu nhất là lúc nào : lúc dân
Gryffindor đi qua tháp đồng hồ và không tin vào mắt ḿnh khi bỗng dưng
thấy biến đâu mất một trăm điểm ; hay là lúc đám nữ sinh mắc nghẹn gần
hết khi nghe cái tin nó hẹn ḥ với Malfoy được truyền đi vào bữa điểm
tâm ; hoặc là khi Ron hét vào mặt nó lúc nghe nó kể lại chuyện đă xảy
ra : “ Tại sao cậu cũng có những lúc mất trí như thế hả Hermione ? ”.
Thoắt một cái, từ một đứa luôn được yêu mến và khâm phục, nó bỗng trở
thành tội đồ của nhà Gryffindor và bị xem như cái gai trong mắt tụi con
gái khác. Không kể sự ghét bỏ của dân Gryffindor, th́ Hermione c̣n phải
chịu nhiều khốn khổ được gây ra bởi đám Slytherin, nhưng đứa xưa nay
đều ao ước có được Draco Malfoy. Đến tụi nữ sinh Ravenclaws và
Hufflepuff bây giờ cũng ngoảnh mặt đi không thèm nói chuyện với nó nữa
v́ nếu không tính hơn một nửa số này đă hâm mộ Malfoy từ trước, th́ hầu
hết những đứa c̣n lại đều nghĩ nó là một đứa quá to gan và vô ư thức.

Hermione thực sự hối hận v́ lúc đó đă trót nói dối rằng nó hẹn ḥ với
Malfoy. Bây giờ th́ nó thấy thà cứ bị trừ thêm năm chục điểm nữa c̣n
hơn. Số điểm bị mất tuy nhiều, nhưng Hermione cũng rất nhanh chóng kiếm
lại. Ngay ngày hôm sau, nó đă đem bốn mươi điểm về cho Gryffindor,
trong đó có mười điểm của Giáo sư McGonagall v́ nó đă là đứa duy nhất
thực hiện thành công một phép biến Đổi Chủng phức tạp, Giáo sư Sprout
cũng cho nó mười điểm v́ đă trả lời xuất sắc một câu hỏi về Thực vật
Địa sinh huyền bí, c̣n bác Hagrid th́ hào phóng tặng nó hai mươi điểm
khi nó khống chế được một con quái tôm đuôi nổ lúc con này sắp sửa chĩa
cái ṿi vào Lavender. Tụi Gryffindor lúc đầu chán chường và thất vọng
hết sức, nhưng sau vài ngày th́ có vẻ thân thiện với nó hơn, chủ yếu là
v́ Hermione từ trước đến nay vẫn là đứa kiếm nhiều điểm nhất cho
Gryffindor và v́ niềm vui về chiến thắng của Harry trong bài thi đầu
tiên vẫn c̣n đầy ắp.

Nhưng số điểm của Hermione kiếm về nhiều thế nào th́ cũng không thể bịt
cái mồm của tụi con gái lại được. Đa phần tụi nó đều cảm thấy vô lư và
không-thể-tin-nổi cái sự việc đă diễn ra đêm hôm đó. Và chính v́ buộc
phải tin một điều không thể chấp nhận như thế nên sự ngạc nhiên ban đầu
của bọn chúng đă trở thành ghen ghét. Bất cứ chỗ nào Hermione đi qua,
chúng cũng chỉ trỏ và ném cho nó một cái nh́n cực kỳ phẫn nộ, kèm theo
đó là những lời chỉ trích chê bai không thèm hạ thấp giọng, và thỉnh
thoảng lại có tiếng cười rộ lên ở một góc nào đó, mà Hermione đoán là
có đứa đang làm tṛ hề ǵ đó để giễu cợt nó.

Đến Ron cũng nổi nóng với nó, bởi theo thằng này th́ đây hoàn toàn là hậu quả do chính nó gây ra :

- Ai bảo cậu cứ đi lo chuyện cho đám gia tinh ấy làm ǵ ? Tụi nó đâu có
cần cậu, tụi nó vô cùng hạnh phúc ! Toàn bộ là do cậu tự chuốc lấy. Mà
tớ không thể hiểu cậu nghĩ cái ǵ mà lại giúp đỡ cái thằng Malfoy ấy.
Tại sao cậu lại để nó nắm tay cậu ? Lại c̣n điên đến nỗi khoác áo tàng
h́nh chung với nó! Bây giờ th́ vui rồi, chắc nó đang nhởn nhơ sung
sướng lắm, c̣n cậu th́ tự gánh chịu hậu quả. Đáng đời cậu lắm, Hermione
!

Hermione tức Ron lắm nhưng nó không thể căi lại được thằng này, v́
chính nó cũng giận sự ngu ngốc của ḿnh. Harry th́ không có vẻ giận dữ
như Ron, hoặc là có nhưng nó không nỡ thể hiện ra trước mặt Hermione mà
thôi, và nó thầm cảm ơn Harry lắm lắm. Hermione đă chán ngấy cái việc
người ta bàn tán b́nh luận về nó, réo tên nó ở mọi ngóc ngách trong lâu
đài, bịa ra những câu chuyện hoang đường đủ kiểu về những ǵ đă xảy ra
giữa nó và Malfoy (và bây giờ th́ cái nắm tay chớp nhoáng của hai đứa
đă bị biến thành màn ôm hôn nhau đắm đuối). Hermione đă cố hết sức để
không hét lên với tụi con gái xấu bụng mỗi khi nó đi qua, thay vào đó,
nó ngẩng cao đầu và đường hoàng bước qua, như thể nó không nghe thấy
bọn chúng nói ǵ hết. Rốt cuộc, cách hay nhất để nó quên đi tấn bi kịch
này là vùi đầu vào sách vở và lặng lẽ học hành.

Đă một tuần trôi qua kể từ ngày hôm đó và tối nay nó sẽ phải cùng
Malfoy thi hành h́nh phạt của ḿnh. Những tin đồn về nó đến thời điểm
này vẫn chưa hề lắng xuống mà thậm chí c̣n có vẻ sôi nổi hơn. Sau bữa
ăn trưa, ba đứa đến lớp học Độc Dược của thầy Snape dưới tầm hầm, và
Hermione thấy một đám con gái đang túm tụm trước cửa lớp học. Không cần
phải đến tận nơi Hermione mới đoán ra nổi tụi này đang xầm x́ về chuyện
ǵ. Millicent Bulstrode, một đứa con gái nhà Slytherin nói oang oang :

- Tao cá với tụi bây là con bé đó đă dùng T́nh Dược để quyến rũ Draco.
Chứ cái dạng Máu Bùn bẩn thỉu đó làm sao Draco để mắt tới được. Trông
mặt mũi th́ xấu ̣m, lúc nào trên lưng cũng vác cái cặp to đùng, đi ở
hành lang mà mũi cứ như hếch lên trời. Nếu bảo thằng Weasley nghèo nàn
cặp bồ với nó th́ c̣n nghe được chứ Draco mà hẹn ḥ với nó th́ tụi mày
có đứa nào tin không hả ?

- Kệ nó, Ron !

Hermione nói và giữ Ron lại khi thằng này rút đũa phép ra khỏi túi áo
và sắp sửa tiến đến định cho Millicent một trận. Ron gầm lên :

- Nó nói vậy mà cậu c̣n để yên được hả ? Mấy ngày nay tụi nó đă sỉ nhục
cậu quá nhiều rồi ! Làm sao cậu có thể b́nh tĩnh như vậy Hermione ?

- Tớ không cần một buổi cấm túc nữa đâu, Ron ! Kệ tụi nó !

- Bọn chúng xúc phạm cậu !

- Kệ tụi nó !

- Bọn chúng chửi cậu là Máu Bùn !

- Kệ tụi nó !

- Bọn nó xem cậu như cái thứ đồ con gái lẳng lơ !

- Kệ tụi nó ! – Hermione hét lên, nó đă cố chịu đựng để không gây gổ ǵ
với bọn chúng, nhưng Ron th́ cứ làm Hermione tức giận thêm - Cậu cứ như
vậy chỉ khiến tớ càng mệt mỏi mà thôi !

Ron trợn mắt nh́n Hermione, rồi lại nh́n Harry, và Harry lắc đầu với
Ron, ư nói thằng này hăy thôi đi. Lúc bấy giờ, Ron đành ỉu x́u cất đũa
phép vào, mặt mày trông cau có hết sức.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:40 pm

- Chỉ lần này thôi nha, Hermione!

Hermione không nói ǵ, chỉ khẽ mỉm cười với Ron, một nụ cười hiếm hoi trong mấy ngày nay.

- Đi thôi !

Hermione nói rồi tiến thẳng đến lớp học. Mấy đứa con gái chưa nhận ra
sự có mặt của Hermione, Millicent vẫn c̣n rít lên the thé :

- Hoặc có thể nó đă dùng lời nguyền Độc Đoán để điều khiển Draco, ép
Draco phải đi chơi với nó. Tụi mày không thấy là nó rất hứng thú với
mấy cái Lời nguyền không thể tha thứ mà lăo Moody đă làm hôm nọ à ? Tao
nghi là nó đă lén học, rồi nó áp dụng lên Draco. Con ranh xấu xa! Ôi,
tội nghiệp cho Draco quá !

- Cậu nên tội nghiệp cho ḿnh th́ hơn, Bulstrode !

Millicent giật thót người khi giọng nói vang lên và nó như hoá đá khi nhận ra giọng nói đó của ai.

Draco Malfoy, không hiểu đă đứng đằng sau Millicent từ lúc nào, đang cầm đũa thần trên tay và chĩa vào cổ con bé.

- Lặp lại những ǵ cậu vừa nói ! – Malfoy nói bằng cái giọng nhỏ nhưng lạnh đến rợn người.

Cái mặt Millicent cắt không c̣n hột máu, và nó lắp bắp :

- Draco, tớ … tớ…

- Tôi bảo lặp lại những ǵ cậu vừa nói – Malfoy gằn từng tiếng, người nó toát ra một luồng sát khí đáng sợ.

- Xin lỗi, xin lỗi, Draco! – Millicent run lẩy bẩy - Tớ không có ư nói xấu Hermione của cậu đâu ! Tớ không dám nữa đâu, Draco!

- Lúc năy cậu hăng hái lắm mà, Bulstrode ? – Malfoy gầm gừ.

- Tha cho tớ, Draco! – Millicent van xin, con bé vẫn không dám quay lại và mặt nó lúc này đă trắng bệch – Xin cậu…

Mắt Malfoy loé lên sắc lạnh, rồi nó hạ đũa phép ra khỏi cổ Millicent.
Nó ra hiệu cho Goyle và Crabbe đi theo, và nó nói với Millicent khi
bước qua con bé :

- Muốn sống th́ hăy ngậm cái mồm cậu lại, Bulstrode!

Millicent và mấy đứa xung quanh khe khẽ thở phào, người vẫn c̣n run lên v́ sợ.

Malfoy cất đũa phép vào túi áo chùng rồi bước thẳng vào lớp, tuyệt
nhiên không nh́n Hermione lấy một cái, cứ như thể Hermione chẳng hề có
mặt chỗ này.

Ron và Harry mở cặp mắt thao láo nh́n theo Malfoy, và Ron quay sang nói
với Harry bằng cái vẻ sững sờ c̣n nguyên trên khuôn mặt :

- Harry ! Malfoy-vừa-bênh-Hermione !

- Quá sức tưởng tượng ! – Harry nói, mặt nó trông như thể vừa chịu đựng một cú sốc lớn.

- Không lẽ Malfoy thích cậu thật sao, Hermione ? – Ron thốt lên.

- Đừng nói bậy, Ron ! – Hermione giẫy nảy nhưng đôi má nó lại ửng đỏ - Cậu biết điều đó không thể mà !

- Vậy th́ cậu giải thích sao về hành động vừa rồi của nó ? – Ron vẫn bướng bỉnh.

Hermione suy đoán :

- Millicent đă nói rằng tớ dùng lời nguyền Độc Đoán để điều khiển
Malfoy, khác nào bảo Malfoy là thằng ngu. Như thế người ta sẽ nghĩ rằng
Malfoy bị khống chế bởi một đứa học sinh năm bốn, trong khi Harry đă
thoát khỏi được lời nguyền của thầy Moody, nhớ không ? Mà Malfoy ghét
nhất là chuyện thua kém Harry, v́ thế mà nó đă nổi giận với Millicent.

- Cứ cho là cậu nói đúng đi, Hermione ! Dù sao tớ và Harry nhất định sẽ
không để yên nếu Malfoy thực sự có ư định cặp kè với cậu – Ron nói một
cách gay gắt.

- Không có chuyện đó đâu, Ron ! – Hermione bật cười khi thấy vẻ mặt khó coi của Ron.

Ở bên cạnh, Harry cau mày một hồi rồi lên tiếng :

- Nhưng đúng là Malfoy dạo này hơi lạ ! Rơ ràng có một cái ǵ đó rất khác.

- Cái ǵ là cái ǵ ? – Ron hỏi, giọng ngờ vực.

- Ánh mắt của nó mỗi khi nh́n chúng ta, nó không giống như trước kia.
Và cả những hành động quái lạ của nó những ngày gần đây. Tớ vẫn chưa
thể giải thích được.

- Thôi đủ rồi! – Hermione bực dọc ngắt lời Harry - Tớ không muốn nói tiếp về chuyện này nữa ! Vào lớp thôi !

Harry và Ron ngạc nhiên nh́n Hermione, không hiểu tại sao cô bé lại tức
giận như thế. Nhưng tụi nó vẫn chấm dứt câu chuyện và theo Hermione vào
lớp. Hermione bước thẳng vào chỗ ngồi của ḿnh và lấy sách vở ra một
cách hết sức mạnh tay. Thật ra Hermione đang nổi giận với chính ḿnh.
Không hiểu sao khuôn mặt và ánh mắt lúc năy của Malfoy cứ ám ảnh trong
tâm trí nó. Hermione lắc mạnh để rũ sạch tất cả mọi vướng bận về Malfoy
ra khỏi đầu ḿnh. Rồi nó ngẩng lên, và lần đầu tiên trong đời nó ước
rằng thầy Snape hăy đến thật nhanh.

Lúc bấy giờ, Hermione không hề biết là có một ánh mắt đang nh́n ḿnh chăm chú.
************************************
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:42 pm

11 giờ đêm, Hermione và Malfoy theo thầy Filch đến b́a rừng. Lăo Hagrid
đă đợi sẵn ở đó, dắt theo Fang, con chó săn yêu quư của lăo.

- Chào con ! Khỏe không, Hermione ? – Lăo Hagrid nói.

Trong một thoáng, Hermione thấy mọi nỗi sợ hăi đều tan biến. Nếu như nó
được vào rừng chung với lăo Hagrid th́ thiệt là may mắn. Nó sẽ không
phải lo lắng về những con thú ở trong rừng, và cũng không cần để tâm
đến chuyện phải đi vào cùng Draco Malfoy. Nhưng thật ác nhơn, cứ như
thầy Filch đọc được suy nghĩ trong đầu nó, và thầy nói bằng cái giọng
hí hửng :

- Đừng tưởng tṛ được đi chung với lăo Hagrid, Granger. Giáo sư Snape
đă ra lệnh rồi, chỉ có hai tṛ vào trong đó thôi. Và Giáo sư McGonagall
đă bảo lăo Hagrid ra đây để dặn ḍ tṛ một vài điều. H́nh như bà cũng
lo tṛ sẽ không c̣n toàn mạng trở về đâu,Granger. Và nếu điều đó có xảy
ra th́ cũng đừng trách bọn ta làm ǵ, tất cả là do sự vô ư thức và ngu
ngốc của các tṛ thôi !

Hermione có thể nhận ra sự đắc thắng trên nét mặt của thầy Filch. Nó
nấc cụt một cái và than thầm trong bụng khi rốt cuộc điều nó lo lắng đă
xảy ra : nó sắp sửa phải vào rừng Cấm mà không có bất kỳ ai bảo vệ, và
cái ư nghĩ phải đi chung với Malfoy càng làm nó thấy t́nh h́nh thêm tồi
tệ.

- Đủ rồi đó thầy Filch. – Lăo Hagrid nhăn mặt - Thầy đă hết nhiệm vụ rồi, bây giờ làm ǵ với chúng là việc của tôi !

Thầy Filch không thèm đáp lại lăo Hagrid, thầy nh́n Hermione với ánh mắt độc địa :

- Chúc các tṛ toàn thây trở về !

Rồi thầy quay người và trở về phía lâu đài.

Khi thầy Filch đi khuất, lăo Hagrid nh́n hai đứa rồi nói :

- Hai tṛ nghe đây ! Công việc của hai tṛ đêm nay là t́m kiếm cho đủ
những thảo dược và nguyên liệu mà Giáo sư Sprout và Giáo sư Snape đă
ghi trong tấm giấy da này. B́nh thường th́ đây là việc của ta, nhưng v́
các tṛ bị phạt, nên phải thay ta hoàn thành. Không quá khó khăn đâu,
chỉ cần nhớ những ǵ Giáo sư Sprout đă dạy trên lớp và cố nhận biết
chính xác cái mà các tṛ cần t́m. Và nhớ là phải luôn đi theo con đường
ṃn. Đó là cách để các tṛ không bị lạc và có thể tránh được những con
thú trong rừng. Nghe kỹ chưa?... Được rồi!

Dứt lời, lăo Hagrid đưa hai tấm giấy da và hai cái giỏ cho Hermione và
Malfoy. Malfoy nhận tấm giấy từ tay lăo Hagrid và liếc nh́n lăo một
cách khinh miệt. Vẻ mặt của nó vẫn hách dịch như thường ngày, hoàn toàn
khác với cái vẻ sợ sệt như lần đầu nó bị cấm túc trong rừng vào năm thứ
nhất.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:43 pm

Lăo Hagrid không thèm để ư đến thái độ hỗn láo của Malfoy, lăo quay sang Hermione và bảo :

- Con lại đây với ta một chút, Hermione !

Hermione theo lăo Hagrid ra một chỗ cách xa Malfoy đủ để thằng này
không thể nghe lén. Rồi lăo nói với Hermione bằng một vẻ khá nghiêm
trọng :

- Ta thật sự lo lắng cho con đấy, Hermione ! Lần trước vào rừng con đi
cùng ta và Harry. Nhưng lần này chỉ có con và Malfoy. Về chuyện t́m
kiếm thảo dược th́ ta tin là con có đủ khả năng, nhưng con cần để pḥng
Malfoy. Nó có thể đánh lén con ở sau lưng bất cứ lúc nào. Con phải hết
sức cẩn thận, Hermione à !

Thật lạ, đáng nhẽ những lời của lăo Hagrid sẽ làm Hermione thêm lo sợ,
nhưng đột nhiên nó lại thấy b́nh tĩnh hơn nhiều, và nó nhẹ nhàng trấn
an lăo :

- Bác đừng quá lo lắng, bác Hagrid ! Con nghĩ là ḿnh sẽ xoay sở được. Với lại…

Mắt Hermione đột nhiên sáng lên và nó nói bằng cái giọng tin tưởng :

- Với lại Malfoy sẽ không hại con đâu !

- Làm sao mà con dám chắc chắn như thế hả Hermione ? – Lăo Hagrid nhíu
mày – Đâu phải con mới quen biết Malfoy ngày một ngày hai ? Con quá
hiểu tính gian xảo của nó rồi c̣n ǵ.

Hermione đưa mắt nh́n Malfoy, rồi nó nói :

- Con không biết, bác Hagrid. Nhưng…con thật sự tin tưởng như thế.

Lăo Hagrid thở dài :

- Ta có một linh cảm rất xấu, Hermione. Ta đă cố thuyết phục Giáo sư
McGonagall để được đi cùng với con, nhưng Giáo sư kiên quyết không
chịu. Giáo sư đă rất giận dữ, và tuy bà cũng lo lắng cho con nhưng bà
nghĩ con đáng bị như thế. Ta ước chi có thể nói cho Giáo sư những ǵ
Ron kể với ta, rằng con với Malfoy không hẹn ḥ ǵ hết. Nhưng ta lại
không kiếm đâu ra được lư do nào để Giáo sư không phạt con v́ chuyện
trốn ngủ cả. Quả là lần này con có hơi liều lĩnh, Hermione.

- Con biết. – Hermione cùi gằm xuống – Và con thấy là con đáng bị phạt lắm.

- Được rồi, Hermione. – Lăo Hagrid vỗ nhẹ lên vai nó - Ta phải đi đây,
con nhớ phải hết sức cẩn thận nha ! Nếu như gặp khó khăn con hăy phóng
lên trời tia sáng màu đỏ, ta sẽ đến ngay lập tức. Chúc con may mắn nha,
Hermione !

Lăo Hagrid đi rồi, Hermione quay trở lại b́a rừng. Malfoy đang đứng đợi ở đó và nó cười khẩy :

- Xem ra lăo già mọi rợ đó lo lắng cho cậu lắm, Granger. Lăo ta sợ tôi sẽ đánh lén cậu, đúng không ?

- Tôi sẽ không để cậu làm ǵ được tôi đâu, Malfoy. – Hermione nghinh
mặt, nỗi căm ghét của nó đối với Malfoy lại dâng lên – Và đừng có nói
về bác Hagrid như thế một lần nào nữa.

Dứt lời, Hermione đi thẳng một mạch vào trong rừng. Những kư ức tồi tệ
trong mấy ngày gần đây lại hiện lên trong đầu nó, khiến nó uất nghẹn
đến tận cổ. Nó cố gắng đi thật nhanh, không ngoái đầu lại. Nó biết nổi
nóng với Malfoy vào lúc này là không nên chút nào, khi mà nó cần phải
hoàn thành công việc càng nhanh càng tốt.

Hermione cắm cúi đi sâu vào trong rừng, t́m dược thảo theo những vị trí
mà Giáo sư Sprout đă dạy rằng chúng sẽ dễ xuất hiện nhất. Cứ chốc chốc
nó lại liếc nh́n tấm giấy da, ḍ lại danh sách những cây và nguyên liệu
phải t́m kiếm. Và thỉnh thoảng nó reo lên khi phát hiện ra giống cây
ḿnh cần. Chẳng mấy chốc, nó đă kiếm được một nửa số dược thảo trong
danh sách. Hermione đứng thẳng dậy và lau mồ hôi trên trán, rồi nó trợn
mắt lên khi thấy chiếc giỏ của Malfoy vẫn trống không và tay nó th́
đang đút trong hai túi áo chùng. Hermione quạu :

- Năy giờ cậu làm cái tṛ ǵ thế hả ?

- Tôi…đi theo cậu – Malfoy thản nhiên, trên môi là nụ cười nhếch mép chuyên nghiệp.

- Cậu có biết nhiệm vụ của cậu là ǵ không ?

- Biết, nhưng không muốn làm – Malfoy nhún vai.

- Vậy th́ cậu đi theo tôi làm ǵ ? - Hermione hậm hực.

- V́ tôi muốn…nh́n cậu – Malfoy nói, đôi mắt xanh của nó nh́n thẳng vào Hermione.

Mặt Hermione đỏ bừng lên, nó không hiểu câu nói của Malfoy có nghĩa là ǵ. Nó đanh giọng, cố giấu đi vẻ lúng túng của ḿnh :

- Công việc của cậu là t́m kiếm những thứ ghi trong này, và nếu cậu
không làm th́ đừng có trách tôi báo lại cho Giáo sư McGonagall và thầy
Snape.

Cái vẻ cố tỏ ra b́nh tĩnh của Hermione không che giấu nổi Malfoy, thằng này bật cười, xách cái giỏ đến bên Hermione và nói :

- Tôi chỉ đùa với cậu thôi. Không cần cuống lên như vậy đâu, cô bé !

Cái từ “ cô bé ” Malfoy thốt ra tỉnh bơ như không, càng làm Hermione thêm tức giận và bối rối :

- Cái ǵ ? Cậu…Cậu dám gọi tôi là cô bé hả ? Cậu…Cậu là cái ǵ mà dám gọi tôi như vậy ?

- Cậu không thích tôi gọi vậy sao, cô bé ? – Malfoy nói, cố nín cười trước khuôn mặt ngày càng đỏ của Hermione.

- Đừng gọi tôi là cô bé ! – Hermione hét vào mặt Malfoy rồi đùng đùng bỏ đi.

Ngay lập tức, Malfoy chạy theo Hermione, nắm lấy cổ tay nó và nói :

- Này, giận hả ?

Hermione tức tối giằng ra khỏi tay Malfoy, rồi nó quay ngoắt lại và
nh́n Malfoy với cặp mắt toé lửa, có vẻ như cơn giận âm ỉ mấy ngày nay
bây giờ đă bùng cháy :

- Cậu có thể hỏi một câu như vậy hả ? Cậu nghĩ tôi sẽ không giận cậu
được sao ? V́ ai mà tôi ra nông nỗi này ? V́ ai mà tôi làm mất tới một
trăm điểm của nhà Gryffindor ? V́ ai mà tôi phải chịu sự chế giễu và
ghét bỏ của đám con gái ? V́ ai mà tôi phải bị cấm túc giữa nửa đêm hả
? Tất cả là tại cậu !!!!!

Khuôn mặt Malfoy bây giờ lại lạnh lùng như mọi khi. Nó mỉa mai :

- Cậu không nghĩ rằng nên tự trách ḿnh th́ tốt hơn sao, Granger ?

- Mọi khốn khổ của tôi toàn bộ ra do cậu ! - Giọng Hermione run lên v́
giận - Nếu…Nếu hôm đó cậu không xuất hiện, nếu cậu không ngu ngốc kéo
tôi đi, và nếu cậu không bịa đặt ra cái lư do hoang đường rằng tôi hẹn
ḥ với cậu…

- Cậu nhầm rồi, Granger. – Malfoy ngắt lời Hermione, giọng của nó xen
lẫn sự chế nhạo – Chính cậu là người đánh rơi quyển sách trước mặt tôi.
Chính cậu là người bảo tôi khoác chung cái áo chết tiệt kia với cậu.
Cũng chính cậu làm rơi chiếc ṿng ngay trước mũi thầy Filch. Và nếu
không phải chính miệng cậu thừa nhận th́ sẽ không có ai tin chuyện tôi
cặp kè với cậu. Không phải tất cả rắc rồi đều xuất phát từ cậu sao,
Granger ?

Hermione bây giờ đă nổi khùng lên với Malfoy, mà lư do chủ yếu là những
lời Malfoy nói nó không thể chối căi vào đâu được nữa. Mặt nó tím lịm,
và nó ré lên :

- Vậy tất cả là do tôi chứ ǵ ? Phải, là tại tôi ngu ngốc, tại tôi bất
cẩn, tại tôi mất trí mà lại có ư định giúp đỡ cậu. Đáng đời tôi lắm!
Thiệt t́nh, tôi ước chi hai trăm điểm bị mất quách cho rồi, c̣n hơn là
phải nh́n thấy cái mặt cậu vào lúc này, Malfoy !!!

Hermione dứt lời rồi chạy vụt đi. Cơn tức giận của nó đă lên tới đỉnh điểm.

Hermione cứ cắm đầu chạy, nó không ư thức được ḿnh đang chạy theo
hướng nào, nó không cần quan tâm Malfoy có đuổi theo hay không, nó cũng
quên mất lời dặn ḍ của lăo Hagrid là phải luôn luôn đi theo lối ṃn.
Bây giờ ư nghĩ duy nhất trong đầu nó là chạy ra khỏi Malfoy càng xa
càng tốt. Và bỗng nhiên, Hermione vấp phải một cành cây chắn ngang
đường. Nó loạng choạng rồi ngă chúi ḿnh xuống đất.

Hermione như hoàn hồn trở lại. Nó lồm cồm ḅ dậy và ứa nước mắt v́ đau.
Cổ chân phải của nó đă bị trẹo, c̣n chiếc giỏ th́ lăn lóc dưới đấ
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:43 pm

- Tội nghiệp chưa ḱa !

Một giọng nói quen thuộc vang lên. Hermione ngước nh́n và nó lại run
lên khi thấy Malfoy đă ở bên cạnh từ lúc nào. H́nh như từ năy Malfoy
vẫn chạy theo nó.

- Cậu sung sướng lắm chứ ǵ, Malfoy ? - Giọng Hermione lạnh ngắt – Tôi càng đau đớn th́ cậu càng hạnh phúc, đúng không ?

- Có lẽ ! – Malfoy nhếch mép.

- Vậy th́…chúc mừng! – Hermione cay đắng nói - Chắc bây giờ cậu đang cười thầm trong bụng, cậu vui quá mà, phải không ?

Hermione vừa nói vừa cố đứng lên, tay nó phải chống vào thân cây cho
khỏi ngă, bây giờ nó đă đau đến mức không đi nổi nữa. Nó đang định nhặt
chiếc giỏ lên th́ bàn tay Malfoy đă chụp lấy trước. Malfoy cười toe và
đưa chiếc giỏ cho nó :

- Đúng vậy, cô bé !

- Tôi sẽ không cảm ơn đâu. – Hermione nóng nảy giật chiếc giỏ từ tay Malfoy – Và lần cuối cùng, đừng gọi tôi là cô bé.

- Biết rồi, cô bé !

- Tôi đă bảo cậu…

Hermione không nói tiếp được nữa, nó khẽ rên lên v́ cái chân đau. Có lẽ
v́ cố đứng lên nên bây giờ chân nó đă nhức buốt đến tận xương.

Malfoy liếc nh́n đôi chân Hermione. Nó tiến đến gần cô bé, xoay lưng lại, nó quỳ xuống rồi nói :

- Lên đi !

- Cái ǵ ? – Hermione chưng hửng.

- Tôi cơng cậu ! – Malfoy nói gọn lỏn, vẫn không quay đầu lại.

- Hả ? – Hermione không tin vào tai ḿnh - Cậu…Cậu điên à ?

Malfoy không thèm nói nữa. Nó quay lại, chụp lấy cổ tay Hermione, đặt
lên vai ḿnh rồi nó kéo cả người Hermione lên lưng của nó. Hermione, v́
quá bất ngờ, buộc phải ôm lấy cổ Malfoy để tránh bật ngửa ra sau. Mặt
Hermione đỏ bừng, nó giăy giụa và thét lên :

- Bỏ tôi xuống đi, Malfoy !

- Ngoan đi, cô bé! – Malfoy vẫn không đặt Hermione xuống - Cậu không muốn đi tiếp bằng cái chân đau đó chứ ?

- Đó không phải việc của cậu. – Hermione gắt.

- Đó chính là việc của tôi. – Malfoy đáp trả - Tôi không được phép ra
khỏi rừng một ḿnh, mà với cái chân này của cậu th́ không hiểu đến sáng
có ḅ ra ngoài được không. Không phải cậu muốn hoàn thành thật nhanh để
khỏi phải nh́n mặt tôi sao ?

Hermione im lặng không đáp. Nó biết với cái chân của ḿnh nó sẽ không thể tự ra khỏi rừng được.

- Như vậy là khôn đó, Granger! – Malfoy nói, giọng điệu cứ như thể nó đọc được những ǵ diễn ra trong đầu Hermione.

Không c̣n cách nào khác, Hermione đành để yên cho Malfoy cơng ḿnh. Hai
đứa cứ thế đi trong rừng nửa giờ đồng hồ, thỉnh thoảng dừng lại để hái
một vài dược thảo có trong danh sách t́m kiếm, và không nói với nhau
câu nào.

- Đau lắm à ? – Malfoy bất chợt lên tiếng, có lẽ là v́ nghe thấy những tiếng xuưt xoa nho nhỏ của Hermione.

- Ừm…- Hermione ậm ừ.

- Xin lỗi ! – Malfoy nói.

- Về chuyện ǵ ? – Hermione ngạc nhiên hỏi lại.

Malfoy im lặng một hồi, rồi nó nói với cái giọng nhỏ như đang th́ thầm :

- Tất cả.

Hermione không nói ǵ. Chính xác là nó không nói được ǵ bởi v́ trái
tim nó bây giờ đang đập th́nh thịch, bởi v́ nó nhận ra là chưa bao giờ
nó gần Malfoy đến thế, gần hơn cả lần nó khoác chung áo tàng h́nh với
cậu, bởi v́ bây giờ nó đang ở trên lưng Malfoy và hai tay nó đang ôm
lấy cổ cậu, bởi v́ lúc này mũi nó có thể chạm được vào mái tóc vàng của
Malfoy và có thể ngửi được mùi thơm nhè nhẹ trên tóc cậu, và bởi v́ nó
không thể giải thích được ḿnh lại bối rối bởi những điều như thế.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:44 pm

- Cậu biết không, Hermione – Malfoy nói – Trên người cậu có một mùi
hương rất đặc biệt, tôi nhớ nó và tôi có thể nhận ra nó bất cứ lúc nào
cậu ở gần tôi.

Hermione đột nhiên thấy ḷng ḿnh nhẹ tênh. Đây là lần đầu tiên Malfoy gọi nó là Hermione, không phải là Máu bùn
hay bất kỳ một cái tên xúc phạm nào khác. Và không hiểu sao một điều
rất b́nh thường đó lại làm tim nó đập ngày càng mạnh hơn. Nhưng, khoan
đă, Hermione khẽ giật ḿnh như tự nhiên nhớ ra một điều ǵ đó, và nó
hỏi :

- Có phải đó là lư do cậu phát hiện ra tôi trong chiếc áo tàng h́nh mặc dù không hề nh́n thấy tôi ?

- C̣n lư do nào khác nữa sao ? – Malfoy bật cười.

- Th́ ra là thế ! – Hermione nói với cái giọng bực bội của kẻ thua cuộc.

- Cậu đang tức v́ bị tôi phát hiện bởi một lư do vớ vẩn như thế đúng
không ? – Malfoy hỏi và đây không phải lần đầu tiên Hermione có cảm
giác rằng Malfoy đọc được suy nghĩ của người khác.

- Phải, và chính v́ nó mà tôi phải chịu tất cả những điều tệ hại này - Giọng Hermione giận dỗi.

Malfoy đột nhiên dừng lại, nó đặt Hermione xuống và nh́n vào mắt cô bé :

- Kể cả việc…tôi cơng cậu sao, Hermione ?

Hermione như bị cuốn vào đôi mắt của Malfoy, lúc này đang nh́n nó chằm
chằm không chớp. Hermione thấy tim ḿnh như chạy ra khỏi chỗ và nhảy
binh binh trong lồng ngực. Tâm trí nó như bị thôi miên và môi nó mấp
máy một cách vô thức :

- Tôi...

Malfoy quay đi, cũng là lúc Hermione định thần trở lại, và Malfoy nói :

- Tôi rất vui v́ chân cậu bị đau, bởi như thế tôi có thể… cơng cậu trên lưng.

Rồi Malfoy bước thật nhanh. Hermione gọi giật lại :

- Cậu đi đâu ?

Malfoy dừng lại và khuôn mặt nó lại trở nên ranh mănh :

- Đi kiếm thảo dược. Không lẽ cậu muốn ở đây với tôi đến sáng ?

Mặt Hermione lại đỏ, lần này là v́ giận và v́ ngượng. Nó mím môi :

- Một ḿnh cậu ? Được không đó ?

- Mấy thứ cây vớ vẩn đó đâu có làm khó được tôi ! – Malfoy trề môi - Cậu cứ ở đây đợi tôi quay lại.

- Thôi được, tùy cậu. – Hermione lạnh lùng nói, cố che giấu đi cái vẻ vừa tức giận vừa lúng túng của ḿnh.

Hermione ngồi xuống mặt đất, dựa lưng vào gốc cây, đưa mắt nh́n theo
bóng dáng Malfoy đang khuất dần trong bóng tối. Khu rừng giờ đây yên
ắng một cách kỳ lạ, không có cả tiếng sột soạt của những con thú nhỏ.
Ánh trăng thỉnh thoảng chen qua những tán cây bên trên rọi sáng con
đường ṃn, ḥa quyện vào màu xanh của đám lá mục. Hermione ngồi lặng
im, lắng nghe âm thanh của trái tim và nghĩ về những cảm xúc kỳ lạ
trước đây chưa bao giờ có. Nó nhắm mắt lại, và trong tâm trí nó hiện ra
h́nh ảnh cậu bé tóc vàng nhà Slytherin với nụ cười nửa miệng trên môi.
Hermione mỉm cười khi nghĩ lại những lời nói của Malfoy và tim nó lại
đập loạn khi nhớ lại đôi mắt xanh của cậu. Hermione khẽ giật ḿnh khi
trong đầu nó xuất hiện một ư nghĩ, rồi nó bật cười và lẩm bẩm: “ Hoang
đường! ” .

Hermione liếc nh́n đồng hồ. Bây giờ là gần ba giờ sáng và Malfoy đă đi
hơn một tiếng. Nó bắt đầu lo lắng : “ Hay là cậu ta bị lạc ? ”. Rồi,
Hermione bỗng nghe thấy tiếng một con ǵ đang tiến gần đến nó. Đó là
tiếng dậm rầm rập của những cái chân to lớn, tiếng móng vuốt xé toạc
những tán cây rập rạp, rồi tiếng thở kḥ khè phát ra cái hơi nóng hầm
hập. Xuất hiện trước mặt nó là một con sói đen khổng lồ, to hơn rất
nhiều lần so với con sói mà thầy Lupin biến ra hồi năm ngoái. Con sói
giương cặp mắt đen long ṣng sọc, giơ ra cái móng vuốt sắc nhọn và há
to cái miệng với những cái răng dài lởm chởm.

Hermione đứng ngây ra như trời trồng, người nó cứng đơ như khúc gỗ. Nó
nắm lấy cây đũa thần bằng bàn tay đang run bần bật. Con sói gầm gừ tiến
đến Hermione, rồi nó vờn xung quanh cô bé như sắp sửa nhảy xổ vào tấn
công. Hermione thấy máu trong người ḿnh như đặc quánh lại. Nó run run
giơ cây đũa phép chĩa vào con sói và lấy hết sức lực để hét lên :

- Expelliarmus!

Câu thần chú trúng vào người con sói nhưng hoàn toàn không có tác dụng,
nó dội ngược trở lại, làm cháy một thân cây và đă sượt khỏi người
Hermione trong tích tắc. H́nh như con sói thấy vờn mồi như thế là đủ
rồi, nó trừng trừng nh́n Hermione, rú lên một tràng nhức óc rồi phóng
vào người cô bé.

Hermione sợ đến nỗi không nhúc nhích nổi. Nó nhắm chặt mắt lại chờ đợi
những cái răng nanh nhọn hoắt của con sói. Nhưng rồi một tiếng thét
vang lên :

- Impedimenta!

Con sói chỉ cách Hermione có vài phân th́ trúng một lời nguyền ngay
giữa đầu, và nó bị điểm huyệt tê liệt tức th́. Hermione nhè nhẹ mở mắt
ra th́ thấy Malfoy đang cầm cây đũa chĩa vào con sói, mắt mở to kinh
hoàng c̣n mồm th́ há hốc, chiếc giỏ đựng dược thảo nằm chỏng chở dưới
đất. Malfoy đưa mắt nh́n nó, rồi ngay lập tức kéo tay nó chạy.

- Chạy nhanh lên ! Lời nguyền Ngăn Trở của tôi chỉ có tác dụng trong vài giây thôi ! – Malfoy nói bằng cái giọng như đứt hơi.

Malfoy nói đúng. Con sói bất động trong vài giây, và hồi phục ngay khi
Hermione có cảm giác trở lại. Hai đứa hốt hoảng chạy miết như không c̣n
hồn vía và Hermione như quên đi cái chân đau của ḿnh. Chúng chạy xuyên
qua rừng, chẳng để ư đến những cành cây đập túi bụi vào mặt, mặc kệ
những bụi cây um tùm cành lá. Chúng chỉ muốn chạy thật xa, càng xa con
sói càng tốt.

Nhưng con sói đang đuổi theo càng ngày càng gần, và sắp sửa theo kịp
hai đứa. Hermione nhận thấy hơi thở nóng hổi của con sói đang phả ra
ngay sau lưng. Hai đứa cứ cắm đầu chạy đến khi bị cụng đầu và ngă lăn
quay ra đất. Đường đi đă bị cây rậm bít chặt và không thể chạy thêm
được nữa. Hermione và Malfoy lồm cồm ḅ dậy rồi quay phắt lại. Và chân
Hermione sụp xuống khi nh́n thấy con sói trước mặt ḿnh. Ngay lập tức,
Malfoy giơ đũa phép rồi gào lên :

- Stupefy!

Không như lúc năy, lời nguyền của Malfoy lần này không phát huy tác
dụng, nó trúng vào con sói nhưng bị đánh bật trở ra, đập vào cánh tay
Malfoy .

Thế rồi, trong tích tắc, lời dặn của lăo Hagrid trở về trong tâm trí
Hermione. Ngay tức khắc, nó đưa đũa phép lên và bắn một tia sáng đỏ lên
không trung. Nhưng con sói lúc này đang ở trước mặt nó và cho dù bác
Hagrid có nhanh thế nào cũng không thể cứu nổi hai đứa. Malfoy, với một
nỗ lực phi thường, đứng chắn trước mặt Hermione và gào lên :

- Chạy ngược lại ! Nhanh lên ! Tôi sẽ cầm chân nó cho cậu !

- Không ! Đứng có ngu ngốc như vậy chứ ! – Hermione cũng hét lên. Dù thế nào nó cũng không thể chạy một ḿnh trong lúc này.

- Tôi đă bảo chạy nhanh lên ! Nếu không cậu sẽ…

Malfoy không thể nói hết câu. Con sói đă lao vào, đưa móng vuốt lên và
táp vào ngực nó. Áo chùng của Malfoy bị rách toạc và ngực của nó th́ be
bét máu. Malfoy rít lên đau đớn, trên ngực nó bây giờ là một vết thương
sâu hoắm.

Hermione nh́n vết thương trên ngực Malfoy và oà khóc. Nhưng Malfoy vẫn đứng vững, và nó th́ thào :

- Chạy đi…Hermione, chạy đi…

Con sói lại tru lên một tiếng như muốn xé toác bầu trời, rồi há quai
hàm ra và cắm phập chiếc răng nanh vào vai Malfoy. Malfoy hét lên một
tiếng rồi ngất lịm đi.

Malfoy kéo theo Hermione ngă xuống mặt đất. Trong cơn kinh hoàng,
Hermione chỉ c̣n nh́n thấy chiếc vuốt sắc nhọn của con sói giơ lên, rồi
bỗng nó đứng khựng lại và rú lên thống thiết. Mắt của Hermione mờ dần
đi, đầu óc nó choáng váng, và trước khi nó bất tỉnh v́ sợ hăi và kiệt
sức, nó thấy con sói ngă vật xuống mặt đất, rồi một bóng dáng to lớn
thân quen hiện ra trước mắt và nó nghe có tiếng gọi văng vẳng bên tai :

- Hermione ! Hermione…

End Part 1 Chap 3
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:45 pm

Chap 3

Part 2

- Sói khổng lồ ! Thật kinh khủng !

- May mà nó không sao !

- Ngoài cổ chân bị trẹo th́ không bị ǵ hết !

Hermione nghe thấy những giọng nói th́ thầm bên tai ḿnh. Nhưng nó
không hiểu ǵ hết. Nó không biết ḿnh ở đâu và điều ǵ đă xảy ra. Nó cố
gắng cử động nhưng sao chân tay nó nặng nề quá. Mi mắt của nó cũng
không mở lên được. Những giọng nói đi qua tai nó như bị dội trở ra, và
đầu óc nó h́nh như không hoạt động. Phải mất vài giây, Hermione mới từ
từ tỉnh ra một chút…

Nó chớp mắt. Rồi nó thấy những h́nh ảnh trước mặt dần dần hiện ra. Rồi nó lại nghe một giọng nói vang lên.

- Nhưng Malfoy có vẻ như bị nặng lắm !

Malfoy ??...

Hermione chớp mắt một lần nữa. Nó nhận ra ḿnh đang nằm ở bệnh thất và phía trước nó là khuôn mặt của Ron và Harry.

- Hermione tỉnh rồi nè Harry !

Hermione nghe thấy tiếng reo của Ron. Rồi trí nhớ của nó được phục hồi nhanh chóng. Con sói…Malfoy…Bác Hagrid…

- Malfoy sao rồi ? – Hermione bật dậy ngay lập tức, và việc làm đầu tiên là đưa mắt nh́n xem Malfoy nằm ở chỗ nào.

Harry có vẻ hơi bất ngờ khi Hermione ngồi lên nhanh như thế, nó liếm môi rồi nói :

- Nó…Nó bị thương hơi nặng. Ờ, nhưng tất nhiên là vẫn sống. C̣n cậu thấy sao Hermione ?

Hermione đưa tay lên trán và thở ra chầm chậm để định thần lại, rồi nó nói :

- Ổn.

Ron thở phào :

- Tụi này đă chạy đến đây ngay khi nghe cô McGonagall báo tin. Bọn tớ
tưởng cậu bị thương nặng lắm. Nhưng mà rốt cuộc không sao. Thật may mắn
!

Hermione thấy bà Pomfrey nhanh nhẹn băng qua pḥng, đến chỗ nằm của nó.
Tay bà đang cầm một thanh chocolate rất to, bà bửa nó ra rồi đưa một
miếng cho Hermione :

- Ăn đi, cưng. Tṛ chỉ hơi bị choáng thôi. Tṛ ăn vào sẽ thấy khoẻ hơn
nhiều đấy. Chân tṛ ta đă chữa lành. Đến trưa nay là tṛ có thể về được
rồi.

Rồi bà Pomfrey quay sang Ron và Harry, bà nói :

- Hai tṛ chỉ được ở đây một lát nữa thôi. Tṛ Granger cần được nghỉ ngơi.

Hermione hỏi nhanh :

- Malfoy sao rồi ạ ?

Hai đứa con trai mở to mắt ngạc nhiên khi thấy Hermione tỏ ra lo lắng
cho Malfoy như thế. Bà Pomfrey chỉ tay vào giường nằm của Malfoy, cách
đối diện giường Hermione chừng hai mét, rồi bà nói :

- Vết thương khá nghiêm trọng. Mất máu rất nhiều. Ta đă cầm máu và băng
bó cho tṛ ấy rồi. Nhưng vẫn mê man bất tỉnh, và có lẽ phải mất một
tuần mới b́nh phục hoàn toàn.

Hermione gần như ngă xuống chiếc gồi dựa. Và mắt nó th́ mở to hăi hùng.
Nó liếc nh́n Malfoy và tim nó nhói đau khi nh́n thấy khuôn mặt của cậu
bé. Ron nắm lấy vai Hermione và hỏi nó :

- Bây giờ th́ kể bọn tớ nghe xem chuyện xảy ra như thế nào, Hermione ?

Hermione ngẩng đầu nh́n Ron và nói bằng cái giọng mất b́nh tĩnh :

- Malfoy đă cứu tớ ! Cậu ta đă cứu tớ…Tất cả là tại tớ…Và bây giờ cậu ta…

- Malfoy bị thương là v́ cứu cậu sao, Hermione ?

- Malfoy đứng chắn trước mặt tớ…Cậu ta bảo vệ tớ…Nhẽ ra chính tớ…– Hermione ôm lấy đầu và mặt nó th́ trắng bệch.

- B́nh tĩnh nào, Hermione ! – Harry lắc mạnh vai Hermione – Malfoy
không chết, nó bị thương, nhưng đă không c̣n nguy hiểm nữa. Và nó sẽ
tỉnh lại nhanh thôi !

- Cậu ta có thể chạy ! – Hermione gào lên, giọng nó nghe như sắp khóc – Nhưng cậu ta không chạy, và cậu ta…

Ron bất th́nh ĺnh nhét vào mồm nó một miếng chocolate, làm nó mắc nghẹn và hiển nhiên là không thể nói tiếp được. Ron nói :

- Nào, bây giờ th́ ăn đi và b́nh tĩnh lại. Thiệt t́nh, thật không giống
cậu chút nào, Hermione. Cậu có bao giờ tỏ ra mất b́nh tĩnh như vậy đâu.

Hermione nuốt miếng chocolate trong miệng. Có hiệu quả tức th́. Nó thấy
cơ thể nó ấm áp hẳn lên và thấy tinh thần ổn hơn rất nhiều.

- Cảm ơn ! – Hermione nói nhỏ.

- Bác Hagrid đưa cậu và Malfoy về đây. – Harry nói – Bác kể lại là khi
bác giết được con sói th́ đă thấy cậu ngất xỉu rồi. Và theo như cậu nói
th́ Malfoy đă cứu cậu ?

- Đúng vậy, cậu ta làm bất động con sói khi nó chỉ cách tớ vài phân.

Cả Harry và Ron đều tỏ ra sửng sốt. Bọn chúng đưa mắt nh́n nhau đầy ngụ ư rồi lại quay sang Hermione. Ron lên tiếng :

- Cậu có đoán được tại sao Malfoy làm vậy không Hermione ? Ư tớ là
Malfoy luôn căm ghét chúng ta, và hành động này của nó quả thật là
hơi…bất thường.

- Nhất định là đă có chuyện ǵ đó xảy ra. – Harry nói – Nó với cậu đă làm ǵ trong rừng, Hermione ?

Hermione không trả lời. Nhất định nó sẽ nói cho Ron và Harry biết tất
cả mọi chuyện. Nhưng không phải lúc này và trong một tâm trạng như thế
này. Nó hỏi lại :

- Mấy giờ rồi, Harry ?

- Sáu giờ. – Harry trả lời với một vẻ mặt nôn nóng. Nó đang rất muốn biết chuyện ǵ đă diễn ra.

- Sắp đến giờ lên lớp rồi. – Hermione nói – Hai cậu về tháp đi. Tớ sẽ về vào bữa trưa và kể lại cho các cậu nghe.

Ron và Harry nh́n nó chưng hửng. Rồi Ron nói :

- Vậy gặp lại vào bữa trưa nhe Hermione. Tụi tớ sẽ chép lại bài cho cậu.

- Ừ !

Harry và Ron bước ra, đóng lại cảnh cửa bệnh thất sau lưng. Hermione xuống giường và đi tới chỗ nằm của Malfoy.

Malfoy vẫn chưa tỉnh lại. Cậu bé lịm đi, với những ṿng băng trắng trên
vai và trên ngực. Malfoy hơi nghiêng đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán,
những lọn tóc vàng x̣a xuống mắt, bờ mi thỉnh thoảng lại giật lên, như
thể đang ở trong giấc ngủ không yên b́nh.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:45 pm

Hermione ngồi lặng yên nh́n Malfoy. Rồi nó thấy bàn tay Malfoy khẽ run
rẩy. Nó nắm lấy tay cậu bé, siết nhẹ. Có hiệu quả ngay tức th́. Tay
Malfoy đă thôi run, và đôi môi thở ra nhè nhẹ.

Mặt trời đă lên cao, ban phát thứ ánh nắng tinh khiết của buổi sớm mai
qua chấn song cửa số, rải lên khắp căn pḥng một màu vàng tươi thắm.
Khuôn mặt của chàng trai bé nhỏ sáng bừng lên. Đẹp. Và thơ ngây. Như
một đứa trẻ. Như một thiên thần.

Hoàn toàn không giống…một Malfoy.

“Không ngờ cậu ta cũng có lúc đáng yêu như vậy.” – Hermione thầm nghĩ.

Hermione ngồi đó, nh́n Malfoy, và vẫn cầm bàn tay cậu bé. Nó thấy ḿnh
thật lạ. Nó mơ hồ nhận ra, nỗi ác cảm đối với Malfoy đă biến mất. Thậm
chí, một thứ t́nh cảm đặc biệt đang nhen lên trong ḷng nó. Thật đặc
biệt. Không hề có đối với bất kỳ một người nào khác. Nhưng đó chính xác
là cái ǵ, Hermione không biết.


*******************************


Từ hôm đó, cứ mỗi ngày, sau khi kết thúc buổi học là Hermione lại chạy
đến bệnh thất thăm Malfoy. Đă ba ngày rồi, nhưng Malfoy vẫn chưa tỉnh
lại. Tuy nhiên, bà Pomfrey nói đây không phải điều đáng ngại, những
người đă bị sói khổng lồ tấn công hầu hết phải mất bốn đến năm ngày mới
thoát khỏi t́nh trạng mê man bất tỉnh.

Hermione đến thăm Malfoy thường xuyên, nhưng cũng chẳng làm ǵ ngoài
việc ngồi bên cạnh Malfoy và thầm mong cho cậu bé tỉnh lại thật nhanh.
Thỉnh thoảng Hermione gặp Goyle, Crabbe và Parkinson ở đó. Thật đáng
ngạc nhiên là ba đứa đó không hề tỏ ra khó chịu trước sự có mặt của nó.
Và Hermione chợt nhớ lại rằng Parkinson không hề chỉ trích hay chế giễu
nó một lời nào khi tin đồn về nó và Malfoy lan ra. Đó quả thật là điều
kỳ lạ.

Hermione đă kể lại gần như tất cả mọi chuyện cho Harry và Ron vào buổi
trưa hôm đó (chỉ trừ chuyện Malfoy cơng nó). Và hiển nhiên là hai thằng
này không thể không ngạc nhiên trước việc Malfoy cứu Hermione. Nhưng
Ron và Harry cũng không có thời gian để thắc mắc v́ chúng đang vướng
phải một vấn để khác mà đối với hai thằng th́ rắc rối hơn nhiều.

Dạ vũ Noel sắp diễn ra và trường Hogwarts vốn đă đông vui bởi cuộc thi
Tam Pháp Thuật lại càng trở nên nhộn nhịp khác thường. Chưa bao giờ có
nhiều người ở lại trường ăn lễ Giáng Sinh nhiều đến vậy. Hầu hết tụi
học sinh năm tư trở lên đều ghi danh ở lại, thật khác với mọi năm, khi
mà chỉ có số ít không trở về nhà vào dịp lễ, như Harry chẳng hạn. Và
Hermione có thể nhận thấy, khi mà tất cả đám nữ sinh đều bị ám ảnh bởi
chuyện tụi nó sẽ mặc ǵ và trông ra sao trong đêm Dạ Vũ, th́ tụi con
trai lại lo lắng bởi chuyện làm sao để mời được một cô nàng ra tṛ để
làm bạn nhảy của ḿnh. Xem ra đám nam sinh quả thật có lư do để lo
lắng, khi mà bọn con gái lúc nào cũng túm tụm với nhau trong hành lang,
th́ thầm nghiêng ngó và khúc khích cười mỗi khi đám con trai đi ngang
qua, khiến cho một số thằng thấy thật khó khăn trong việc kéo riêng một
người trong đám ra để mà mời. Như Harry và Ron là ví dụ, rốt cuộc thủ
quân trẻ tuổi của trường Hogwarts và thằng bạn thân nhất của ḿnh vẫn
chưa kiếm được cách nào để mời một đứa con gái đi dự dạ vũ.

Hermione lại gặp Viktor Krum trong thư viện và Hermione quả thật là bất
ngờ khi anh ta rủ nó đi dự dạ vũ. Nó không khó khăn ǵ để tượng tượng
ra việc cả tá con gái sắp hàng dài để làm bạn nhảy với Viktor, và nó
cũng có thể đoán ra được đám này sẽ phản ứng ra sao khi thấy nó cặp với
Krum trong khi chỉ mới tuần trước nó đă bị buộc tội trốn ngủ để hẹn ḥ
với Malfoy. Hermione đă nói với Viktor rằng nó cần phải suy nghĩ, và vẻ
mặt anh chàng lúc đó khiến nó chả rơ đó có phải là thất vọng hay không.
Công bằng mà nói th́ Viktor rất ổn và không có ǵ đáng để phàn nàn,
thậm chí Hermione có thể tự hào khi trở thành bạn nhảy của quán quân
được yêu thích nhất cuộc thi Tam Pháp Thuật. Nhưng chả hiểu sao, khi
nhận được lời mời của Krum, Hermione lại nghĩ ngay đến Malfoy, và cái
việc cậu bé măi vẫn chưa tỉnh lại khiến Hermione chẳng muốn đi dự dạ vũ
với bất cứ ai. Hermione thiệt t́nh không hiểu v́ đâu mà nó lại có cảm
giác như thế, bởi xét cho cùng th́ việc Malfoy nằm trong bệnh thất và
chuyện nó cặp kè với ai vốn chẳng liên quan ǵ đến nhau. Và cuối cùng
nó đành tự rút ra kết luận là chẳng qua nó đang lo lắng và cảm thấy có
lỗi v́ Malfoy là người cứu nó mà thôi.

Càng gần đến ngày Giáng Sinh, lâu đài càng trở nên náo nhiệt. Những
chuyện đồn đại về buổi dạ vũ được lan truyền khắp nơi, kèm theo đó là
hàng đống chuyện nực cười về việc rủ nhau đi dự dạ vũ được kể lể và bàn
luận trong những bữa điểm tâm, rồi việc đám con gái x́ xào với nhau về
những bộ áo váy, những món trang điểm cùng hàng tá bùa chú và thần dược
làm đẹp, đối với tụi con trai th́ mối bận tâm lớn nhất vẫn là kiếm được
bạn nhảy khi mà những cô nàng thiệt xịn đă lần lượt được mời đi hết. Và
trong khi một số Giáo sư, như Giáo sư Flitwick chẳng hạn, đành bó tay
trong việc nhồi nhét thêm vào cái đầu vốn không c̣n chỗ trống của đám
học tṛ, th́ vài người khác, như Giáo sư McGonagall hay Giáo sư Snape,
thiệt t́nh là tài giỏi khi mà bắt được lũ tụi nó im lặng chú ư và học
hành cho đến giây phút cuối cùng. Nhưng dù sao đối với Hermione, th́
không có việc ǵ quan trọng hơn là học tập và thi cử, nên cô bé vẫn
lắng nghe chăm chú mọi bài giảng, kể cả những ghi nhớ chán phèo của
thầy Binns về cuộc nổi loạn của Yêu tinh.

Hermione vác trên lưng chiếc cặp nặng trịch, tay ôm đống sách môn Biến
v́ cặp không c̣n chỗ, rảo bước thật nhanh trên đường tới bệnh thất.
Nhận được tin Malfoy đă tỉnh lại từ Giáo sư McGonagall, nó sốt ruột đến
nỗi chẳng thèm về tháp Gryffinfor mà đi một mạch từ pḥng học Biến H́nh
đến đây, khiến cho hai thằng bạn thân nh́n theo một cách sửng sốt.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:46 pm

Hermione đứng trước cửa bệnh thất, thở hổn hển và định đưa tay đẩy cửa.
Nhưng nó lại đứng khựng lại khi nghe một giọng nói vang lên :

- Tại sao mày lại cứu nó, Draco ?

Hermione nhận ra đấy là giọng nói của Crabbe. Nó liếc nh́n qua ô cửa
kính, và thấy Malfoy đang nằm trên giường, Goyle và Crabbe đang ngồi
trên hai chiếc ghế bên cạnh. Malfoy trông rơ ràng đă khá hơn, mặc dù
khuôn mặt vẫn c̣n đôi chút nhợt nhạt. Malfoy nói :

- Ờ...Cho dù có ghét nó đến mấy nhưng cũng đâu thể thấy nó sắp bị sói tấn công mà không cứu, đúng không ?

- Mày không phải là đứa sẵn sàng xông vào nguy hiểm để cứu một đứa Máu
Bùn, Draco! - Goyle nói - Nếu đó là Weasley hay Potter, chắc chắn mày
sẽ mặc kệ.

- Vậy th́ cứ coi như tao đă thay đổi - Draco nhún vai.

- Mày không thay đổi, Draco. - Goyle gắt lên - Mày không chịu nói ra lư do thật sự.

- Vậy th́, lư do thật sự mà mày nói là cái ǵ ? - Draco cười khẩy.

- Mày cứu Granger v́ mày thích nó, Draco.

Hermione giật bắn người lên, và h́nh như trái tim của nó đang rớt bộp
xuống bao tử. Trong ḷng nó bỗng nhen lên một cảm xúc khó hiểu. Nó chột
dạ trong một thoáng khi trong đầu đột nhiên xuất hiện một ư nghĩ điên
khùng : nó đang mong Malfoy sẽ trả lời...đúng.

Malfoy nh́n sững Crabbe trong vài giây, rồi nó ôm bụng cười như nắc nẻ
trước bộ mặt đang nhăn nhúm v́ tức giận của hai thằng bạn thân.

Rồi nó quẹt nước mắt và nói :

- Mày định ám sát tao hả Crabbe ? Bộ mày muốn tao chết cười một lần nữa
hả. Cho dù cái điều mày nói thật ra là đáng sỉ nhục hơn là buồn cười.

- Mày nghĩ mày giấu tao được bọn tao sao Draco ? - Goyle nh́n vào Draco
và nói với một nét mặt nghiêm túc hiếm thấy của thằng này.

Mafoy đă thôi cười, nó nh́n hai thằng bạn với một ánh mắt gần như thăm ḍ và ngờ vực, rồi nó nhếch mép :

- Ai đă gieo vào đầu bọn mày cái ư nghĩ hoang đường ấy ?

- Draco, không phải mới đây. - Crabbe nói, phớt lờ đi câu hỏi của Draco - Mày đă thích Granger từ lâu rồi.

Suưt nữa Hermione đă đánh rơi mấy quyển sách trên tay xuống đất. Nhưng
nó kịp thời định thần lại và tự nhủ rằng lời nói của hai thằng đần
Goyle và Crabbe thực sự chưa bao giờ đáng tin tưởng hết. Rồi nó nghe
giọng của Malfoy vang lên :

- Thiệt t́nh, xưa nay tao cũng biết là bọn mày ngu, nhưng bây giờ th́
tao dám chắc là bọn mày không có một tí miligam chất xám nào trong đầu.
Hăy nh́n lại xem tao là ai ! Một Malfoy cao quư mà lại đi thích Máu
Bùn, cái con bé Hermione Granger vừa xấu xí vừa nhơ bẩn. Thậm chí nó
c̣n không có tư cách nói chuyện với tao. Tao nghĩ ba mày sẽ từ mày luôn
nếu như nghe được những câu nhục nhă mà mày vừa nói, Crabbe.

Hermione không hiểu sao ḿnh lại chạy ra khỏi đó. Nó không kiểm soát
được hành động của ḿnh, không cần biết con đường này dẫn đi đâu, cũng
không để tâm những con mắt đang nh́n theo nó một cách kinh ngạc. Nó chỉ
biết nó cần phải chạy khỏi đó thật xa, thật xa, để trong đầu nó không
c̣n vang vọng giọng nói của Malfoy, cái giọng nói như cứa vào tim nó,
khiến nó rạn nứt, và rỉ máu.

Đau!

Cái cảm giác này là ǵ? Có phải nó đang đau không? Nó thấy óc ḿnh tê
dại đi, và nó nghẹt thở như săp chết. Đó có phải v́ nó đang đau không ?

Tại sao, tại sao nó lại đau như thế ? Tại sao nó lại có cảm giác đáng
sợ như thế này? Như thế có một con dao đang cứa vào mạch máu, làm máu
tràn ra khắp cơ thể. Nó thấy cổ họng ḿnh ứ lại, nghẹn đắng. Nó thấy
máu đang dâng lên, muốn trào ra khỏi khóe mắt. Máu, hay là nước mắt...?

Nó muốn khóc!

Khóc!

Nhưng mà sao, nước mắt không thể chảy ra? Như thể cơn đau làm nước mắt chảy ngược vào tim. Mặn đắng.

Cứu nó! Có ai cứu nó không? Có ai giúp nó thoát khỏi nỗi đau này? Giúp nó xóa được h́nh ảnh Malfoy ra khỏi tâm trí...

Hermione cứ chạy, chạy miết, chạy nhưng không biết ḿnh ở đâu, cho đến khi nó tông phải một người và ngă chúi vào người nó.

- Herm-own-nniny ?

Hermione ngẩng mặt lên, và bắt gặp ánh mắt đang mở to của Krum. Nó b́nh tĩnh trở lại, rồi nói trong hơi thở dốc :

- Xin lỗi, anh Viktor !

- Em có sao không ? – Krum đă đứng thẳng lên và hỏi nó một cách lo lắng.

- Em ổn, cảm ơn anh. – Hermione mỉm cười

Krum nh́n nó ngập ngừng một thoáng, rồi lên tiếng :

- Hermione, em có muốn đi dự dạ vũ với anh không ? – Krum hỏi.

- Được, em đồng ư. – Câu nói của Hermione vọt ra khỏi miệng trước khi nó kịp ngăn lại.

Nó là bởi v́ trong đầu nó đột nhiên nảy ra một ư định…


*****************************
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:47 pm

Draco nằm thừ người trên giường, lưng dựa vào gối. Nó nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, và nó khẽ thở dài.

- Vậy ra hai đứa đă biết hết. – Draco lẩm bẩm.

Nó đang muốn nói đến Goyle và Crabbe, hai thằng bạn thân của nó.

*Flashback*

- Draco, mười ba năm chơi với mày đủ để bọn tao biết mày nghĩ ǵ trong những t́nh huống như thế này. – Goyle nói.

- Ồ, vậy sao ? Bọn mày thông minh lên từ hồi nào thế? – Draco nhếch mép.

- Mày không cần phải chọc tức bọn tao làm ǵ, Draco à ! Nếu như là về
mày, th́ bọn tao chính là người biết rơ hơn ai hết. Mày nh́n chằm chằm
vào Granger trong lớp học và trong Đại Sảnh Đường, mày càng ngày càng
gây sự với Weasley nhiều hơn bởi v́ mày nghĩ nó thích con bé ấy, mày đi
lùng khắp làng Hogsmeade để kiếm cho được một món tặng nó vào Giáng
Sinh, mày không muốn nhưng vẫn thực hiện cái phép Biến quá tầm thường
so với tŕnh độ của mày v́ mày không muốn Granger bị mắng, rồi mày đứng
thập tḥ ngoài bệnh thất khi mày nhỡ tay làm trúng câu thần chú vào
Granger, mày…

- THÔI ĐỦ RỒI ! – Draco hét tướng lên khiến bà Pomfrey giật nảy người, mặt nó bây giờ đă đỏ gay đỏ gắt.


Bà Pomrey tức giận chạy đến bên giường của Draco và nắm lấy cổ áo hai thằng con trai :

- Ra ! Ra ngay ! Bọn bây có biết đây là bệnh thất không hả ? Làm cái ǵ mà hét tướng lên như thế ? Hết giờ thăm rồi. Đi ra!

Goyle và Crabbe đứng dậy và bước ra khỏi cửa, rồi Crabbe ngoái đầu lại khi đă ra đến bậc thềm :

- Sẽ đến lúc mày phải thừa nhận sự thực với bọn tao thôi, Draco à!

*End Flashback*

Draco biết là ḿnh không thể giấu hai đứa bạn thân được nữa. Sự thực là
nó đă thích Hermione, sự thực là nó không hề để tâm đến những đứa con
gái điệu đà ơng ẹo lúc nào cũng bám theo nó mà lại chú ư đến Hermione,
sự thực là thay v́ tức giận khi bị Hermione tát cho một bạt tai vào năm
thứ ba, th́ nó lại quan tâm đến Hermione kể từ đó.

Thật lạ lùng. Nhưng trong khi xung quanh Draco không hề thiếu những cô
nàng giàu có xinh đẹp sẵn sàng làm bạn gái của nó, th́ nó lại cảm thấy
Hermione thật đặc biệt, không hề giống với bất kỳ một đứa con gái nào
khác. Năm thứ ba, khi Hermione tát cho Draco một cái, cô bé nổi giận
bừng bừng, mặt đỏ gay c̣n cặp mắt toé lửa, khiến Draco sững người ra
nh́n Hermione. Chưa từng có đứa con gái nào dám làm thế với nó, chưa có
đứa con gái nào khiến Draco bị ấn tượng mạnh như thế. Và lúc đó tự dưng
nó lại thấy Hermione xinh đẹp lạ lùng.

Càng ngày nó càng thích Hermione hơn, nhưng điều đó cũng có nghĩa là nó
đang đi vào một con đường không lối thoát. Nó là một Malfoy. Một Malfoy
luôn luôn phải coi danh dự, sự cao quư và quyền uy của ḍng họ lên trên
hết. Một Malfoy không bao giờ đánh bạn với Máu Bùn, những phù thủy xuất
thân từ dân Muggles, những người mà gia đ́nh nó luôn coi thường và
khinh rẻ.

Ba nó sẽ không bao giờ chấp nhận. Ba nó sẽ coi đó là một sự sỉ nhục to
lớn. Ba nó sẽ xem đó là một hành động xúc phạm danh dự gia đ́nh. Ba nó
sẽ cho rằng đây là một tội lỗi không thể tha thứ được. Và Draco th́
chưa bao giờ căi lại ba ḿnh.

Draco úp mặt xuống gối. Nó mệt mỏi nhắm mắt lại.

Vết thương trên vai lại đau. Nhức nhối.

End Chap 3.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:47 pm

Chap 4 : Dạ vũ Giáng Sinh

Part 1

Tuần lễ cuối cùng trước ngày Giáng Sinh, lâu đài trở nên om x̣m lộn xộn
hết mức có thể. Bây giờ th́ chính Hermione cũng không thể để tâm vào
đống bài tập của ḿnh. Hoặc là nó bị phân tán bởi đám học tṛ lúc nhúc
trong pḥng sinh hoạt chung (tự dưng Hermione cảm thấy tụi nó như đông
thêm ra c̣n tháp Gryffindor h́nh như đang co hẳn lại), hoặc là chính nó
cũng mải nghĩ về Dạ vũ Giáng Sinh mà không thể tập trung học hành nữa.
Harry và Ron rốt cuộc cũng kiếm được hai cô nàng Patil xinh xắn làm bạn
nhảy của ḿnh, và Neville sẽ cặp với Ginny. Ron liên tục ḍ hỏi nó mấy
ngày hôm nay, nhưng Hermione không hề hé môi một lời nào về chuyện nó
sẽ dự Dạ Vũ với ai. Hermione mỉm cười khi tưởng tượng khuôn mặt của Ron
nh́n thấy nó khiêu vũ cùng Krum. Nhưng rồi nụ cười trên môi Hermione
lại tắt lịm.

Nó đang nhớ đến Malfoy.

Hermione đă không quay lại bệnh thất một lần nào kể từ ngày hôm đó. Bây
giờ Malfoy đă hoàn toàn b́nh phục và lại lên lớp học hành b́nh thường.
Và Hermione đă cố gắng hết sức để không chú ư đến Malfoy mỗi khi có
tiết học chúng với Slytherin.

Hermione lắc mạnh đầu để quên đi cái điều vẫn ám ảnh nó mấy ngày hôm nay. “Có lẽ cậu ta đi với Parkinson.” Hermione thầm nghĩ.

Một buổi tối, sau bữa ăn, Hermione cùng Ron và Harry rời Đại Sảnh Đường
và về tháp Gryffindor. Ron lại hỏi Hermione khi tụi nó đi ra tới Tiền
sảnh:

- Cậu sẽ đi với ai hả Hermione ?

- Tớ sẽ không nói cho cậu biết đâu Ron. Cậu chỉ giỏi đem tớ ra làm tṛ cười thôi – Hermione nói.

Rồi nó giật bắn người lên khi một giọng nói lạnh lùng vang lên ở sau lưng :

- Mày có nói đùa không đó Weasley ? Cái thứ đó mà cũng có người mời đi dự Dạ Vũ sao ?

Hermione quay phắt lại. Là Malfoy. Thằng này đưa mắt nh́n Hermione,
khiến Hermione chột dạ. Nhưng b́nh tĩnh lại ngay lập tức, nó đă thấy
giận Malfoy lắm rồi.

- Thưa Giáo sư Moody ạ ! – Hermione nói to và vẫy tay chào một người đằng sau lưng Malfoy.

Mặt Malfoy lập tức biến sắc và nó dáo dác nh́n quanh. Nhưng Giáo sư
Moody vẫn ngồi trên bàn ăn, chẳng qua Hermione muốn doạ Malfoy mà thôi.
Rồi Hermione nói gay gắt:

- Cậu cũng quắn đít chồn hương lên sao Malfoy ?

Rồi Hermione cùng Ron và Harry bước lên cầu thang cẩm thạch. Ở bên
cạnh, hai thằng con trai đang nh́n nhau cười khoái trá, nhưng Hermione
không cười. Nó không thấy vui chút nào hết.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:48 pm

Draco nổi giận đùng đùng. Mặt nó đỏ gay gắt, hầm hầm bước xuống cầu thang, về pḥng sinh hoạt chung Slytherin.

Draco giận không phải v́ Hermione nhắc nó nhớ lại cái kư ức đáng xấu hổ
liên quan đến Giáo sư Moody, mà là v́ nó biết Hermione sẽ đi cùng người
khác. Malfoy biết điều đó tất nhiên sẽ xảy ra, nhưng nó không ngờ ḿnh
lại tức giận đến như thế. Nó tức tối quăng chiếc áo khoác xuống bàn,
rồi nằm vật lên chiếc ghế bành cạnh đó.

Rồi Malfoy nh́n thấy Pansy đang ngồi làm bài gần đó, nó đứng bật dậy, tiến tới chỗ Pansy và nói :

- Pansy, cậu sẽ đi dự Dạ Vũ với tớ !

Draco nói như ra lệnh, nhưng Pansy chẳng có vẻ ǵ là khó chịu. Cô nàng nhéo mắt nh́n Draco rồi nói :

- Sao, bị cô nàng Granger cho ra de rồi à ?

Draco giật bắn ḿnh. Nó nh́n xoáy vào Pansy và hỏi :

- Sao cậu lại hỏi như thế ?

Pansy nhún vai :

- Ờ th́, cậu chắc cũng đoán được, Goyle và Crabbe nói, ờ…rằng cậu thích Granger.

“Lại là hai thằng này.” Draco lẩm bẩm một cách cáu kỉnh. Rồi nó hừ mũi :

- Cậu không ngu tới mức đi tin bọn nó chứ Pansy. Tớ không đời nào thích con bé ấy.

- Ồ, vậy sao ? – Pansy nh́n nó cười cười. Nụ cười của cô nàng khiến nó tin chắc là Pansy không tin nó chút nào hết.

- Vậy, cũng được. – Pansy nói - Nếu cậu muốn thế.

- Tốt. – Draco nói gọn lỏn.

Rồi nó đi lên pḥng ngủ, mặt vẫn c̣n tức giận.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:49 pm

Sáng ngày Giáng Sinh, Draco vừa uể oải thức dậy đă thấy có đầy nhóc quà
dưới chân giường. Hai thằng Goyle và Crabbe cũng mới mở mắt, cất lời
chúc mừng nó bằng một giọng ngái ngủ :

- Chúc Giáng Sinh vui vẻ nha, Draco!

- Tụi mày cũng vậy!

Draco hờ hững đáp lại, chợt nhận ra đây lần đầu tiên nó cảm thấy không
vui khi kỳ Giáng Sinh đến. Nó tṛng áo vô người, với tay lấy đống quà
của ḿnh và nói với hai đứa bạn thân :

- Tỉnh ngủ hẳn chưa ? Lại đây mở quà đi bọn bây !

Ba đứa xúm lại trên chiếc giường và cùng bóc những gói quà Giáng Sinh
của tụi nó. Dù sao đi nữa, việc được nhận quà luôn là một niềm vui thú
vị đối với bất kỳ đứa trẻ nào, kể cả với một thằng bé không thiếu thứ
ǵ như Draco.

Món quà đầu tiên là của ba má nó, một bộ lễ phục màu đen tuyền, kèm
theo đó là một tấm thiệp, một bức thư dặn ḍ đủ kiểu, không quên nhắc
nó hăy mặc bộ lễ phục vào bữa tiệc Giáng Sinh và theo bà th́ bộ lễ phục
đắt tiền đó sẽ “ thể hiện được sự sang trọng và cao quư của nhà Malfoy
”.

Gói quà thứ hai của Goyle và Crabbe. Hai đứa này xưa nay đều tặng Draco
những món quà nực cười và ngớ ngẩn. Goyle đă có lần tặng nó một con cú
xám béo núc ( mà theo thằng này th́ rất ư dễ thương, xinh đẹp ) và con
cú đó ngu si đần độn tới mức bay ḷng ṿng một hồi vẫn không t́m nổi
đường từ Đại Sảnh Đường về trại cú của trường.C̣n Crabbe th́ vừa mới
năm ngoái đă tặng nó một cái la bàn chổi bay, nhưng khi sử dụng th́ cây
Nimbus 2001 luôn ơng ẹo bay ngược lại mọi hướng mà nó muốn, thậm chí
c̣n giật đùng đùng một cách tức tối và suưt nữa th́ hất văng nó xuống
đất. Năm nay có vẻ khá hơn cả, hai thằng đă nhất trí mua chung quà và
xem ra đấy cũng là một món không đến nỗi tồi, một cuốn sách có tựa là :
Những phù thuỷ hắc ám quyền lực nhất thế kỷ XX .

Món quà tiếp theo của Pansy Parkinson. Cô nàng tặng nó một bàn cờ phù
thuỷ được làm bằng thứ gỗ được mài nhẵn bóng và những quân cờ th́ được
thiết kế tinh xảo. Giáo sư Snape th́ tặng Draco cuốn sách có tên : Độc dược tối hiệu nghiệm. Và cho dù Draco đă biết cách làm quá nửa đống thuốc trong này th́ nó cũng cảm ơn sự thân t́nh của Giáo sư lắm lắm.

Những gói quà khác của ông bà Goyle ,Crabbe và những đứa trong nhà
Slytherin. Ngoài ra c̣n hàng chục món của những con bé hâm mộ nó, của
những thằng con trai lúc nào cũng bám theo nịnh nọt nó, thậm chí có cả
quà của những đứa nó chưa từng gặp mặt, và nếu có gặp th́ chắc cũng
chẳng nhớ nổi tên.

Món quà cuối cùng đă được bóc ra nhưng tâm trạng Draco vẫn không khá
lên chút nào. Niềm vui từ những món quà Giáng Sinh chẳng thể khiến nó
quên đi nỗi ám ảnh về Hermione, và thằng con trai sẽ đi dự Dạ Vũ cùng
cô bé.

Nó quay sang hai thằng bạn thân và nói :

- Thay quần áo nhanh lên bọn bây, đến giờ ăn sáng rồi!

Ba đứa gặp Pansy ở pḥng sinh hoạt chung và cả bọn cùng xuống Đại Sảnh
Đường để ăn điểm tâm. Suốt bữa ăn, Draco đă cố hết sức nhưng vẫn không
thể cưỡng lại ước muốn mănh liệt là liếc nh́n Hermione một cái, trong
khi cô bé th́ có vẻ rất vui vẻ và tươi tỉnh. Sáng đó, Draco chán đến
nỗi chẳng muốn làm ǵ ngoài việc đi khệnh khạng ṿng quanh lâu đài, và
thỉnh thoảng lại ngứa miệng châm chọc bọn Gryffindor và Hufflepuff, làm
cho một thằng Hufflepuff năm ba tức đến nỗi suưt nữa định lao vào nó,
nhưng lại kịp thời nghĩ lại và hậm hực quay đi khi nh́n thấy hai thằng
vệ sĩ to cao gấp rưỡi ḿnh. Sau đó tụi nó lại quay trở xuống Đại Sảnh
Đường vào bữa trưa, với những đồ ăn thức uống ê hề của ngày Giáng Sinh
và hiển nhiên là Goyle và Crabbe đă ngấu nghiến tất cả những ǵ bọn nó
có thể chén ở trên bàn.

Sau bữa trưa, Draco leo lên cây chổi thần và bay một ṿng quanh trường
Hogwarts. Những cơn gió phả vào mặt nó, lạnh và rát. Nhưng lại khiến nó
thấy thoải mái vô cùng.

Nửa giờ sau, Draco chúc cây chổi định đáp xuống mặt đất, nhưng bỗng
giật ḿnh vọt lên khi nh́n thấy Hermione và hai thằng bạn thân dưới sân
trường. Harry và Ron đang cùng hai đứa sinh đôi Weasley chơi chọi cầu
tuyết, c̣n cô bé th́ ngồi đó đọc sách, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên
cổ vũ. Tim Draco đập th́nh thịch. Bây giờ th́ nó chẳng thèm đáp xuống,
cứ ở trên trời nh́n chằm chằm vào Hermione. “Rốt cuộc th́ cô ấy đi với
ai ?” Draco thầm hỏi. Tuy rằng chính nó đă quyết định sẽ đi cùng Pansy,
nhưng rồi lại tự mâu thuẫn khi không thể chịu đựng được cái ư nghĩ cô
bé sẽ đi với người khác. Draco sợ ḿnh sẽ phát điên lên khi nh́n thấy
Hermione nhảy chung với một thằng con trai nào đó mà không phải là nó.
Và rồi nó cứ bay trên trời ngắm nh́n Hermione ở dưới, cho đến khi cô bé
gấp quyển sách lại và trở về toà lâu đài. Lúc bâư giờ Draco cũng đáp
xuống rồi chạy đi t́m Goyle và Crabbe.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:50 pm

- Hoá ra tụi mày ở đây năy giờ để chén cái đống này đấy hả ?

Draco gầm gừ khi gặp hai thằng trong pḥng sinh hoạt chung, vẫn đang say sưa ngốn đống hoa quả bánh kẹo chất đầy trên bàn.

- Có chiện…́…ậy ? - Goyle hỏi lại, mồm vẫn đang ngấu nghiến chiếc bánh pudding Giáng Sinh.

- Không có chuyện ǵ hết ! - Draco bực dọc đáp và thả ḿnh xuống chiếc ghế bành bên cạnh ḷ sưởi.

- Mày đi đâu năy giờ ? - Crabbe hỏi khi vừa đút vào mồm một miếng chocolate to bự.

- Bay! - Draco nói gọn lỏn.

Crabbe nh́n nó hồi lâu rồi khẽ cất tiếng :

- Ờ…Draco này, con bé Granger…

- Đừng nhắc đến con Máu bùn đó trước mặt tao! - Draco tức giận ngắt lời.

Crabbe vẫn điềm tĩnh :

- Mày không muốn biết nó đi cùng ai sao ?

- Mày có im đi không Crabbe ? Từ khi nào mày có cái kiểu chọc tức tao
như thế hả ? - Draco quát lên khiến vài đứa trong pḥng giật nảy người,
ngơ ngác không hiểu tại sao thằng này lại tự dưng phát rồ lên như thế.

- Tụi tao biết mày mà, Draco - Goyle nhún vai - Tụi tao biết mày muốn đi cùng nó chết đi được.

- Đừng-nói-thêm-ǵ-nữa-nếu-không-muốn-tao-nổi-giận.- Draco gằn từng tiếng.

- Thôi được, tùy mày vậy.

Rồi cả ba đứa không nói thêm ǵ nữa. Draco xoay lưng lại, quay mặt vào
chiếc ghế bành. Nó không thể không thừa nhận những điều Crabbe nói
chính là cái nó muốn biết lúc này.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:50 pm

Part 2

7 rưỡi tối, Draco cùng hai thằng bạn đều đă chuẩn bị xong xuôi. Draco
mặc bộ lễ phục mà ba má đă tặng c̣n Goyle và Crabbe đều diện một bộ màu
xanh lá. Và mặc dù cả hai đứa có vẻ rất ư thức về bản thân nhưng cũng
không có cách nào chối bỏ cái sự thật là cả hai đều không khá hơn mọi
khi một chút nào.

Khi Draco xuống tới pḥng sinh hoạt chung th́ nó thấy Pansy đă đợi sẵn
ở đó. Pansy mặc một chiếc váy xếp nếp màu hồng nhạt, mái tóc đen dài
được xơa ra và chiếc ṿng pha lê xanh lấp lánh trên cổ. Nó nh́n Draco
và nhoẻn miệng cười :

- Đi chứ ?

- Ờ. - Draco đáp.

Cả bọn đi lên cầu thang để tới tiền sảnh và nó thấy Harry và Ron trước
cửa Đại Sảnh Đường. Harry mặc một bộ lễ phục màu xanh ve chai, bên cạnh
là Parvati Patil trong bộ váy áo màu hồng chói lọi. Và dù không ưa ǵ
Patil nhưng Draco cũng phải công nhận cô nàng quả thật là xinh đẹp. Em
gái của Parvati, Padma Patil cũng dễ thương không kém trong chiếc váy
màu ngọc lam, nhưng con bé trông không có vẻ nhiệt t́nh lắm, và Draco
biết ngay lư do khi nó liếc nh́n qua Ron. Và nó cười khẩy một cái trước
bộ lễ phục lam nham và trông không khác ǵ cái váy đầm của thằng này.

Draco không khó khăn ǵ để nhận ra cái việc ánh mắt ngưỡng mộ của nhiều
đứa con gái đang đổ dồn về phía nó nhưng Draco chẳng thèm để tâm như
thể nó đă quá quen thuộc với điều này. Nó chăm chú nh́n qua đám đông
nhưng không thấy Hermione đâu hết. Và cái ư nghĩ về việc Hermione đi
với ai lại thôi thúc nó đến chết đi được.

Đúng 8 giờ, cánh cửa Đại Sảnh Đường được mở ra. Đám học sinh Durmstrang
xuất hiện cùng Giáo sư Karkaroff. Dẫn đầu đoàn người là Viktor Krum, và
tim nó thót lên khi nh́n thấy cô bé đi cùng anh ta.

Đó chính là Hermione !

Hermione trông xinh đẹp vô cùng trong bộ áo váy màu xanh lơ bồng bềnh
như mây trời và quả thật là khác lạ với mái tóc dợn sóng mượt mà óng ả.
Hermione đang mỉm cười, hai g̣ má hồng lên và đôi môi nhỏ xinh để lộ ra
hàm răng trắng đều, không giống chút nào với hàm răng trước đây của cô
bé.

Tất cả mọi người đều để lộ ra cái vẻ kinh ngạc đầy thán phục khi nh́n
thấy Hermione. Parvati tṛn mắt đầy ngạc nhiên khi Hermione chào nó,
c̣n Pansy há hốc miệng và không thốt ra nổi lời nào. Hermione, mặc kệ
cái nh́n đố kỵ sâu sắc của bọn nữ sinh hâm mộ Krum, hiên ngang đi thẳng
vào Đại Sảnh Đường với sự hănh diện trên khuôn mặt.

Hermione đi ngang qua Draco và không hề nh́n nó. Draco như thấy đột
nhiên có một ngọn lửa bừng lên trong ḷng ḿnh, và nó cố gắng lắm mới
ngăn được cái ham muốn mănh liệt là chạy đến bên Krum và đấm cho anh ta
một cú. Trước đây, nó luôn có thiện cảm với Krum bởi tài năng của anh
chàng này và cả hai đă có một mối quan hệ tốt đẹp cũng như mối quan hệ
giữa hiệu trưởng của anh ta với thầy Snape. Nhưng bây giờ th́ Draco lại
thấy Krum chỉ là một tên bị thịt xấu xa của trường Durmstrang với cái
đầu rỗng tuếch và đáng bị coi là một tên vô tích sự.

Draco nh́n chằm chằm vào Hermione cho đến khi nó yên vị trong Đại Sảnh
Đường và vẫn tiếp tục đưa mắt theo Hermione khi cô bé cùng Krum và các
quán quân khác diễu hành theo nghi lễ. Đại Sảnh Đường hôm nay được
trang hoàng lộng lẫy. Trần nhà được hoá phép thành một bầu trời đầy
sao, mười hai cây thông Giáng sinh đă được treo đầy những trái cầu lấp
lánh cùng những con cú bằng vàng, những bức tường được bao phủ bởi lớp
sương bạc lóng lánh hoà quyện cùng ánh sáng huyền ảo của những chiếc
lồng đèn được thắp trên hàng trăm cái bàn. Nhưng Draco không hề chú ư
đến những điều ấy cũng như những chiếc đĩa vàng với hàng đống đồ ăn
ngon lành mà Crabbe đă gọi cho nó ở trên bàn.

Hermione, cũng như nó, chẳng để ư ǵ đến đồ ăn thức uống, cô bé đang
say sưa tṛ chuyện với Viktor Krum với vẻ mặt háo hức không thể tả. V́
khoảng cách quá xa từ chiếc bàn nó ngồi đến chỗ Hermione, Draco không
thể nghe thấy họ nói ǵ nhưng cũng đủ gần để thấy khuôn mặt hào hứng
của Krum khi nói chuyện với cô bé, thật khác xa với thái độ lạnh lùng
thường ngày của anh chàng.

Draco nh́n hai người bằng cặp mắt tóe lửa , răng nó nghiến lại , nó nắm
bàn tay thành một nắm đấm và “ Rắc ”, chiếc cốc thuỷ t́nh trong bàn tay
nó vỡ vụn. Hai thằng Goyle và Crabbe từ năy vẫn chăm chú vào việc ăn
uống nên không để ư đến Draco, nhưng Pansy th́ giật ḿnh khi nghe tiếng
động của cái cốc. Nó ngạc nhiên ngó Draco và nh́n theo ánh mắt của
thằng này. Nhưng Pansy không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại, nó mỉm cười
và nói :

- Draco, cậu đang ghen !

- Cái ǵ ? - Draco gắt lên – Tôi không ghen.

- Mặt cậu đang đỏ, và cậu đang ghen. - Pansy nhún vai.

- Pansy! – Draco liếc nh́n Pansy một cách lạ lẫm - Tại sao cậu không khó chịu khi bạn nhảy của cậu chú ư đến một người khác ?

- V́ ngay từ đầu cậu chỉ muốn Granger làm bạn nhảy của cậu. – Pansy nói
b́nh thản – Và tôi chỉ là người thế chỗ cô ta mà thôi. Tôi không khó
chịu v́ đơn giản tôi là bạn của cậu, và không sao cả nếu như đó là
người cậu thích.

- Cậu nói cái khỉ ǵ vậy ? - Mặt Draco ngày cảng đỏ, và nó gần như hét lên – Tôi không hề thích Granger !

- Cậu có ! – Pansy vừa nói vừa đưa th́a súp lên mồm – Và cả ba chúng
tôi đều biết. Đến lúc này rồi th́ c̣n chối làm ǵ hả Draco ?

Draco chẳng nói được ǵ nữa. Đơn giản v́ nó biết có nói cũng vô ích,
Pansy sẽ không tin lời nó nói, cô ta sẽ tin vào cái trước mắt ḿnh. Và
cái trước mắt Pansy quả là sự chứng minh thuyết phục nhất cho cái việc
buộc tội Draco rằng nó đang ghen với Krum. Draco, từ năy vẫn trừng mắt
nh́n Hermione, không hề động tới một chút đồ ăn ǵ ở trên bàn, mặt nó
bây giờ đă đỏ gay và người nh́n vào sẽ có cảm giác nó sẵn sàng gây sự
với bất kỳ ai chạm vào người ḿnh.

Sau khi đồ ăn đă được mọi người thưởng thức, cụ Dumbledore, với một cái
vẩy đũa phép, đă dẹp tất cả bàn về dọc theo các bức tường, và cụ phù
phép hóa ra một sân khấu hiện đại lỗng lẫy. Ban nhạc Quái Tỷ Muội bước
lên trong sự ḥ reo nồng nhiệt của mọi người. Lúc bấy giờ, các quán
quân và bạn nhảy của họ đều đứng lên, bước tới sản nhảy đă được chiếu
sáng, và mở đầu đêm dạ vũ.

Draco nh́n Hermione khiêu vũ với Krum, và bây giờ th́ nó biết điều ḿnh
lo sợ đă xảy ra. Nó điên tiết ! Nó ghen ! Nó không giữ nổi b́nh tĩnh
như nó nghĩ. Như thể một đống kiến lửa đang ḅ trong đầu nó, và bây giờ
th́ nó sẵn sàng nổi khùng rồi.

Pansy, ngồi khoanh tay tréo chân lại và nheo mắt nh́n Draco. Cô nàng
không hề bực tức trước thái độ của nó, thản nhiên nh́n lên sân khấu và
bàn chân đang đánh nhịp theo điệu nhạc. Một lúc sau, có một anh chàng
trường Beauxbatons đến mời Pansy nhảy. Cô nàng nhún vai đứng lên, đi
theo anh ta mà không thèm hỏi ư kiến Draco. Pansy làm thế là đúng, bởi
v́ bây giờ Draco có chú ư đến điều ǵ khác đâu, và nếu cô nàng có hỏi
th́ chắc nó cũng chẳng nghe thấy.

Bàn tay Draco đánh “rầm” một cái xuống mặt bàn. Ngọn lửa ở trong ḷng
bây giờ đă lan lên tới đầu. Nó đứng bật dậy. Vài đứa xung quanh quay
sang nh́n nó với ánh mắt ngạc nhiên. Nó liếc Krum một cách hằn học
rồi…bước thẳng ra khỏi Đại Sảnh Đường, mặc kệ tiếng gọi với theo của
Goyle và Crabbe.

~*~

Hermione liếc nh́n theo Malfoy, trong đầu nó bây giờ là sự kết hợp kỳ
là giữa niềm hả hê trước thái độ tức giận của Malfoy và cảm giác hụt
hẫng nhói lên khi thấy hắn bước ra khỏi Đại Sảnh Đường.

Hermione không hiểu tại sao ḿnh lại làm thế, không hiểu tại sao nó lại
nhận lời cùng Krum, không hiểu tại sao trong ḷng nó lại dâng lên những
cảm xúc khó hiểu mỗi khi nghĩ về Malfoy, không hiểu tại sao nó lại thấy
khó chịu vô cùng khi thấy Malfoy bên cạnh Parkinson. Nó không hiểu, hay
có thể nó hiểu nhưng nó không muốn thừa nhận cái sự thực rằng giờ đây
Malfoy đă có một ví trị đặc biệt trong ḷng nó, rằng tất cả những việc
nó làm là v́ sự tổn thương trước những lời nói của Malfoy, rằng nó đang
cố tạo nên cái vẻ mặt vui vẻ giả tạo để đánh lừa Malfoy, hay là nó đang
đánh lừa chính bản thân ḿnh ?

Hermione nắm tay Krum và đung đưa theo điệu nhạc một cách hờ hững. Rồi
nó thở phào nhẹ nhơm và buông Krum ra ngay khi những nốt nhạc cuối cùng
vừa kết thúc.

- Em khôn muốn nhảy bài tiếp theo sao Herm-own-ninny ? – Krum hỏi.

- Em…Em thấy hơi khát, anh đi lấy nước uống giùm em nha Viktor ! – Hermione nói dối, nó chỉ muốn rời khỏi sàn nhảy ngay lúc này.

- Được thôi, em ra kia đợi anh một tí nha ! – Krum nói một cách nhiệt t́nh, nhanh chóng bước đi và biến mất trong đám đông.

Hermione liếc nh́n về phía Harry và Ron, và thấy Parvati vừa rời khỏi
cùng một anh chàng Beauxbatons. Nó tiến đến, ngồi xuống chiếc ghế bỏ
trống của Parvati. Harry chào nó, và nó ngạc nhiên khi thấy Ron đang
nh́n ḿnh với một vẻ mặt tức tối.


********************************
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   Sun Dec 09, 2007 12:51 pm

Hermione giận dữ chen qua đám đông và đùng đùng chạy ra khỏi Đại Sảnh
Đường. Ron đă chọc cho nó tức điên lên được. Ron và cả Harry, hai đứa
ngu ngốc đó rốt cuộc đă phải nhờ đến Neville khờ khạo mới nhận ra nó đă
là một thiếu nữ. Vậy mà rồi lại nổi khùng lên với Hermione khi nó nhận
lời làm bạn nhảy của Krum. “Bè đảng với kẻ thù ! Sao nó có thể nói ngu
dữ vậy chứ ! Thiệt t́nh !” Hermione tức giận lầm bầm khi nó đi trên con
đường ṃn.

Băi cỏ phía trước Đại Sảnh Đường đă được biến thành một kiểu hang đá
tràn đầy ánh sáng thần tiên, dọc theo những lối đi quanh co được trang
hoàng lộng lẫy là những bụi cây được tỉa tót cầu kỳ, những chiếc ghế
băng được chạm trổ công phu, những con tuần lộc to lớn và ở giữa khu
vườn hồng là một hồ phun nước trắng xóa.

Hermione đă đi tới giữa lối ṃn và bất chợt nó nghe thấy tiếng chân một
người đang bước tới. Một linh cảm đột nhiên xuất hiện khi tiếng chân
ngày càng gần và Hermione khựng lại trong một giây trước nó nh́n rơ mặt
người đó là ai.

Draco Malfoy, đang đứng trước mặt Hermione và nh́n nó bằng một biểu cảm
nó chưa bao giờ thấy. Ánh mắt Malfoy là một sự ḥa trộn lạ lùng giữa
trách móc và yêu thương, giữa giận hờn và hy vọng, giữa mơ hồ và tin
tưởng. Đôi mắt xanh mở to, không lạnh lùng mà nồng ấm. Nó đẹp. Nó khắc
khoải, nó huyễn hoặc trong sự b́nh tĩnh lạ kỳ.

Hermione chỉ khựng lại trong một giây bởi v́ cơ thể nó ngay lập tức
đông cứng lại. Tim nó cũng không đập binh binh v́ h́nh như đă không c̣n
hoạt động được nữa. Thời gian như ngừng trôi và trong khoảnh khắc của
cái ư thức cuối cùng đang tồn tại trong đầu Hermione, nó tự hỏi có phải
nó đang nh́n vào đôi mắt của con Basilik hay không ? Không, có lẽ đôi
mắt ấy c̣n nguy hiểm hơn thế, bởi v́ khi nó bắt đầu có cảm giác trở
lại, th́ cũng là lúc nó thấy trái tim như bị ai bóp chặt. Trong tích
tắc, Hermione như ngừng thở và tim nó h́nh như đang vỡ ra thành từng
mảnh vụn. Mắt của nó như bị một ma lực bí ẩn hút lấy và đang nh́n vào
Malfoy mà không thể chớp. Hermione thấy sợ, sợ hăi trước đôi mắt tưởng
chừng như có thể nh́n thấu tâm hồn ḿnh.

Tuyết đă bắt đầu rơi. Những bông tuyết trắng dịu dàng vương lên tóc,
lên áo. Một bông tuyết bám trên mi mắt Hermione. Mỏng manh, và lạnh.
Hermione chớp mắt. Bông tuyết bé nhỏ đă cứu Hermione khi nó nghĩ rằng
ḿnh sắp chết. Ngay lập tức, nó tách khỏi đôi mắt của Malfoy và đưa
chân bước thật nhanh. Tim Hermione đă đập trở lại và nó đập to đến mức
Hermione sợ rằng Malfoy sẽ nghe thấy khi nó đi qua người hắn.

Hermione đưa mắt nh́n xuống, nó đang bước nhanh và sẽ đi qua Malfoy.
Tim nó sẽ thôi đập mạnh, tâm trí nó sẽ không c̣n đọng lại đôi mắt của
Malfoy, bàn tay nó sẽ thôi run rẩy và nó có thể nói với ḷng ḿnh rằng
Malfoy không là ǵ cả. Nhưng khi Hermione đă song song với Malfoy, khi
sắp sửa bước qua Malfoy, khi nó nghĩ rằng chỉ giây lát nữa thôi nó sẽ
thực hiện được tất cả những điều đó, th́ đột nhiên Malfoy nắm tay lấy
Hermione và nghiêng người về phía nó. Như bị một sự điều khiển vô h́nh,
Hermione quay người lại. Và…

Môi nó chạm vào môi Malfoy và tay nó nằm gọn trong bàn tay Malfoy. Mắt
nó đang nh́n thẳng vào cặp mắt Malfoy cũng đang mở to v́ bất ngờ. Nó
như thấy một ḍng điện chạy dọc trong người ḿnh. Đầu óc nó mụ mị c̣n
chân tay th́ tê liệt. Và người nó như muốn nổ tung khi phải đón nhận
quá nhiều những cảm xúc kỳ lạ đang đầy ắp trong tim.

Một phút, hoặc là lâu hơn thế, hai đứa cứ thế đứng bên nhau cho đến khi một giọng nói đột ngột vang lên :

- DRACO?

~*~

Draco không biết tim ḿnh đă đi lạc ở chỗ nào. Bàn tay nó nắm lấy bàn
tay Hermione, nóng ran, nhưng có lẽ cũng không bằng sức nóng nhột nhạt
tỏa ra từ hai má. Cặp mắt nó đờ đẫn và tai nó đang dội lại mọi tiếng
động xung quanh. Nó không c̣n cảm nhận được ǵ ngoài cái vị ngọt ngào
nơi đầu môi, như một viên kẹo Mật Ong hảo hạng.

Và một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai khiến nó giật ḿnh quay trở về thực tại :

- Draco ?

Goyle và Crabbe đang đứng đó nh́n nó và Hermione với một vẻ mặt khó
diễn tả. Nói đó là bất ngờ cũng được, khoái chí cũng được, và thậm chí
cái vẻ mặt đó c̣n làm cho Draco có một cảm giác tương tự như ḿnh đă
lọt vào bẫy của hai thằng này.

Draco và Hermione vội vàng tách nhau ra. Mặt Hermione đỏ bừng và lần
đầu tiên trong đời Draco tỏ ra lúng túng trước hai thằng bạn thân. Nó
th́ thầm vào tai Hermione trước khi chạy đến chỗ Goyle và Crabbe :

- Hôm nay cậu…đẹp lắm, Hermione !

Rồi nó kéo Goyle và Crabbe bước đi thật nhanh.


*********************************
Back to top Go down
View user profile
Sponsored content




PostSubject: Re: You Belong to me- fanfic HP   

Back to top Go down
 
You Belong to me- fanfic HP
Back to top 
Page 1 of 2Go to page : 1, 2  Next
 Similar topics
-
» secrets. the 100 fanfic.
» MADA Fanfic - Power Within. EP 2: A Piercing Battle.
» menial MADA fanfic chapter 1
» Celebrity Scientologists
» Lindsey Baum -- Missing 6/26/09

Permissions in this forum:You cannot reply to topics in this forum
11 Chuyên Anh :: Book Store :: Story :: Harry Potter-
Jump to: