11 Chuyên Anh

Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ.Vô duyên đối diện bất tương phùng 
HomeHome  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  FAQFAQ  SearchSearch  RegisterRegister  MemberlistMemberlist  UsergroupsUsergroups  Log in  

Share | 
 

 fanfic Harry Poter- Cry on my shoulder-

Go down 
AuthorMessage
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: fanfic Harry Poter- Cry on my shoulder-   Sun Dec 09, 2007 9:44 am

Tác giả: Tieunguyet (hpvn)
Chap 1:

Ánh nắng mất dần trước những đám mây đen hung
dữ nặng nề tiến về phía chân trời cam nhạt. Con đường đông người mặc áo
đen, vô t́nh bước đi, họ vội vă trước cơn mưa đang lửng lơ trên đầu, họ
cần về nhà trước khi những giọt nước không có mắt ở trên cao kia rơi
xuống bờ vai của họ.

C̣n chàng trai đó vẫn đứng lặng lẽ giữa phố
người ấy, vai chàng tựa vào chiếc đèn đường, da thịt chàng lún vào tê
dại trước những hoa văn điêu khắc xinh đẹp của cái cột sắt ấy. Chàng
vẫn đang đọc b́a của một quyển sách khá cũ nát. Chàng đọc nó từ bao giờ
chưa ai biết, và chàng sẽ đứng đó bao lâu cũng không ai rơ. Chàng làm
việc của chàng cũng như những người khác. Người khác đi. Chàng đọc.

Và mưa rơi. Từng giọt nhẹ nhàng khẽ khàng chạm vào chiếc b́a da. Vài giọt, rồi nhiều giọt. Chàng
trai hoảng hốt nhét quyển sách ấy vào chiếc áo to thùng h́nh của ḿnh,
chàng hầu như không biết trời sẽ mưa. Chàng vội vă túm chặt lấy cái
ngăn túi đang bao bọc quyển sách ấy và chạy sang bên kia đường, nơi có
một mái hiên con con lác đác vài bóng người.



Mái tóc vàng tung bay trên đường, những bước
nhảy của cô làm từng viên gạch lát đường rung động nhẹ nhàng từ trái
tim nằm im sâu thẳm. Luna dừng lại khi mưa rơi. Nhưng rồi cô cũng để
mặc những hạt bụi của ông Trời đậu trên tóc ḿnh, trên áo ḿnh. Cô cứ
chạy nhảy như thể ḿnh c̣n đang là một cô bé mười tuổi hăng say bước
tiếp trên con đường về nhà mặc cho mưa hay nắng.

Nh́n theo bóng dáng của cô, người ta nhớ ngay
đến mái tóc vàng giữa một cánh đồng xanh của những thiên thần nhỏ bé
trên phim ảnh. Chiếc váy đen dài quá gối, cái áo len xanh thẫm cụt tay
và một chiếc áo sơ mi dài tay, một mái tóc vàng óng, cô sở hữu một
khuôn mặt thánh thiện với đường mi dài, đôi môi hồng nhạt luôn thường
trực một nụ cười, và nhất là ánh mắt, ánh mắt thuần khiết ấy khiến bất
cứ ai cũng chột dạ khi nh́n sâu vào đôi mắt xanh óng của cô. Cô quả là
một thiên thần giữa đường phố Luân Đôn chỉ có hai màu đen và xám.


- Luna.

Cô đứng khựng lại và kịp nhận ra một mái tóc
đỏ, một dáng người cao. Cô liên tưởng ngay đến những ngày nằm trong
bệnh thất, những lúc người đó khóc. Và cả những nụ cười héo hon của
người đó. Cái mong ước nhỏ bé hôm nào vẫn c̣n trong cô.

Anh hăy cười lên!
Một lần thôi!
Được không?

Luna bước vào mái hiên ấy. Đứng bên cạnh Ronald
Weasley, cô trông khác anh nhiều quá. Anh th́ quá cao, mái tóc đỏ,
khuôn mặt tàn nhang năm xưa vẫn c̣n thể hiện đâu đó ở làn da hơi ram
rám. Cô th́ hơi nhỏ bé, mái tóc vàng, và khuôn mặt của thiên thần.

Cô và anh cứ đứng đó trong im lặng.

Anh không hiểu tại sao lại gọi tên cô. Cô đi
như chạy như bay giữa đất trời Luân Đôn một chiều mưa bay. C̣n anh một
người cô độc giữa không gian mờ mịt không có lối thoát. Cô, tại sao lại
xuất hiện? Anh, tại sao lại níu kéo cô về bên cạnh anh?

Luna mở lời trước:

- Anh dạo này ổn chứ?

- Vẫn ổn. Tôi vẫn đang làm ở Trụ Sở Thần Sáng. Nghe nói cô đang là Biên Tập Viên của tờ Người Dẻo Mồm. Làm ăn khấm khá chứ?

- Cũng tốt.

Không gian lại đặc quánh như cái bánh trứng
nguội lạnh. Từng giọt long lanh thả ḿnh xuống ḷng đường xám xịt. Đất
Trời cùng một màu, ngoài đường xe chạy hối hả, người chạy hối hả. Cô và
anh c̣n lại một ḿnh dưới mái hiên ấy.

Cô muốn hỏi anh nhiều lắm. Hỏi anh có c̣n nhớ
đến mái tóc nâu đó không, hỏi anh có c̣n cười được không, hỏi anh có
yêu ai khác chưa. Sự quan tâm đơn giản của một người bạn với một người
bạn. Nhưng cô không thể mở miệng được.

V́ anh...
...khác quá.

Anh trông mệt mỏi và bệnh tật, dấu hiệu không
tốt lành ǵ. Mái tóc đỏ của anh trông xơ xác và dơ bẩn. Chiếc áo chùng
của anh cũ nát. và anh không mang theo đũa. Một dấu hiệu không ổn đối
với một Thần Sáng.

- Cô có nhớ Neville không?
- Có. Anh ấy là người rất dễ thương. Anh ấy thế nào rồi?
- Vừa cưới vợ vào tuần trước. Đấy là một đám cưới hạnh phúc.

Anh mơ màng về thế giới xa xăm trong tư tưởng,
về những đóa hoa, những nụ cười, những nụ hôn. Điều mà anh khát khao.
Người ta có được cái niềm vui ấy, c̣n anh. anh có thể không? Khi mà ánh
mắt ấy, nụ cười ấy c̣n ở trong anh quá lớn. Đến mức anh sợ. Anh sợ một
ngày nọ nếu anh không c̣n nhớ về người đó, không c̣n nhớ đến giọng nói
ấy, th́ anh sẽ chết. Nhưng có thật là anh c̣n sống không?

- Ron.

Luna nhẹ nhàng chạm vào Ron. Để đánh động anh
thức tỉnh về hiện tại, đánh động với anh rằng anh đang ở hiện tại.
Không phải là cái quá khứ tươi đẹp ấy, không c̣n con người ấy, không
c̣n bàn tay ấy, chỉ c̣n một nấm mồ lạnh lẽo.

Ron cười gượng gạo.

- Anh mất tập trung quá nhỉ?

- Ừ.

- Anh đang định về nhà sao?

- Ừ.

- Em muốn ghé thăm Ginny. Được không?

- Ừ.

Ron cứ ừ, ừ, ừ, ừ, ừ.. mọi thứ đều ừ. Giá như
những cái ừ này giúp được ǵ Ron th́ tốt quá. Nhưng nó chỉ làm anh thêm
đau, thêm nhớ về cái ngày đó.


- Hứa với ḿnh đi Ron. - Ánh lửa bập bùng trong căn pḥng tối đen, soi rọi hai cái bóng đổ dài trên tường.
- Ừ. - Mái tóc đỏ rũ xuống và được những ngón
tay thanh mảnh hất lên lại. Cười. Nụ cười ấy làm chàng trai Ron khi ấy
ấm áp hơn cả lửa.
- Cậu sẽ ở cạnh tớ tối nay chứ?
- Ừ.
- Cậu sẽ không bao giờ quên ḿnh chứ?
- Ừ.
- Cậu sẽ làm mọi việc ḿnh nói chứ?
- Ừ.
- Cậu đừng bao giờ cứu ḿnh.
- Ừ.. K..
- Ừ đi. Đừng phản đối.

Ánh mắt nâu ấy đanh lại. Ron ngỡ ngàng không
thốt nên nổi lời phản đối khi một ṿng tay mở rộng. Và Ron cũng siết
chặt ṿng tay ḿnh ôm trọn lấy cơ thể và tâm hồn của người con gái ấy.


Sương tràn trên đường. Sương phả lên những ô
cửa kính một màu đùng đục của hơi nước. Sương khiến người ta không thể
trông thấy nhau. Sương khiến bờ vai Luna trở nên nhỏ bé, mái tóc vàng
không thể tung bay. Sương khiến Ron trông không khác ǵ một xác chết
đứng im bất động.

Luna lần nữa buộc Ron phải trở về đời thực. Khi cô nắm lấy cổ tay Ron.

- Đi thôi Ron.
- Ừ.

Hai bóng đen ấy biến mất trước khi màn sương buốt giá ấy che phủ họ.

Extra:

- Ron, anh có thể cười không?
- Có.
- Vậy anh cười lên đi.
- Tôi không thể.
- Tại sao?
- V́ tôi không thể.

Luna bèn ngồi xuống bên cạnh Ron, bên cạnh nấm
mồ c̣n hăng mùi đất của Hermione và họ cứ như thế ở cạnh nhau, không
nói năng ǵ khi màn đêm buông xuống.

Luna ngủ gục trong đêm và khi tỉnh dậy chiếc áo
chùng của Ron đang phủ lên người cô và cô đang gối đầu lên chân của
Ron. Ron dường như cả đêm qua không hề nhắm mắt và cũng không hề nói
năng. Khi Luna tỉnh dậy, Ron cũng không nói ǵ. Cậu cứ im lặng ngồi bên
cạnh mộ của Hermione cho đến trưa hôm sau khi bà Molly ra nơi ấy và nói
chuyện với cậu. Ron quay về cùng bà Molly, ăn được hai chén súp nóng và
ngủ như chết.

Tối hôm đó, trời mưa, mưa như trút nước, mưa
như thể cố gắng xóa tan mọi thứ của hôm trước. C̣n Ron, bất kể lời can
ngăn của bà Molly, của Harry và bất cứ ai trên đời này, Ron quay lại và
ngăn chặn những giọt nước lạnh lẽo ấy cuốn trôi đi những hạt cát của
Hermione. Trên nấm mộ ấy Ron đă gieo rất nhiều hạt loài hoa mà Hermone
thích, một loài hoa Ron không nhớ tên màu cam, nhiều cánh và hương rất
nhẹ.

Ron ôm lấy nấm mộ của Hermione, mưa cuốn trôi
cát, Ron lại đắp cát lên. Luna cũng bị đánh thức bởi tiếng ồn tại Bệnh
Thất. Bà Molly bị ngất. Và lẳng lặng như một cái bóng, Luna cầm theo
đũa phép.

Tối hôm đó, nơi cách không xa nấm mộ trắng một cảnh tượng ḱ cục xảy ra.

Một nấm mộ, một người nằm trên nấm mộ, một người đứng im và một cây dù tự đứng thẳng trên không.

Giá như có ai đó nh́n thấy được một bóng dáng cũng ở rất xa, và cũng đứng im suốt đêm đó. Như một cái cây. Không cục cựa.

End chap 1.
Back to top Go down
View user profile
Sasuke
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 208
Age : 26
Location : nhà slytherin iu dấu, nơi tử xà ở
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: fanfic Harry Poter- Cry on my shoulder-   Sun Dec 09, 2007 10:04 am

ko ai cho ư kiến j` ah bùn quá nhể
Back to top Go down
View user profile
 
fanfic Harry Poter- Cry on my shoulder-
Back to top 
Page 1 of 1
 Similar topics
-
» SASK-L-I/MG Brass shoulder title wanted
» R.C.O.C. shoulder flash
» The Harry Potter Series (Spoilers)
» Harry Potter fanfictions
» ww2 shoulder title, fake?

Permissions in this forum:You cannot reply to topics in this forum
11 Chuyên Anh :: Book Store :: Story :: Harry Potter-
Jump to: