11 Chuyên Anh

Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ.Vô duyên đối diện bất tương phùng 
HomeHome  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  FAQFAQ  SearchSearch  RegisterRegister  MemberlistMemberlist  UsergroupsUsergroups  Log in  

Share | 
 

 Co?m tha^y` co?m co^

View previous topic View next topic Go down 
AuthorMessage
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 2:38 pm

CƠM THẦY CƠM CÔ


Chương 1

ĐÊM ẤY, TẠI HÀNG CƠM



Tôi không cần nói rơ hàng cơm nào, ở phố nào làm ǵ. Các ngài chỉ cần biết rằng một hàng cơm như ngh́n vạn hàng cơm khác, nghĩa là khi ta mới bước chân vào th́ bổn phận ta là lập tức thấy buồn nôn buồn ọe. Nó là mùi cá mè, mùi thịt trâu, thịt lợn thiu, mùi ḷng lợn, ḷng ḅ, mùi me chua, mùi dưa khú... Thôi th́ đủ một trăm ngh́n thứ mùi khó chịu mà lạ nhất là nó không hề bận đến hai lỗ mũi của bà chủ luôn luôn nắm trong tay cái quạt nan, cởi trần trùng trục và thỉnh thoảng lại cao hứng vén quần lên đến bẹn mà găi sồn sột, tự nhiên như đàn ông.
Lúc ấy đă khuya lắm rồi.
Một mụ già làm nghề đưa người đưa tôi đến chỗ này mà bảo bà chủ :" Bà cho anh ấy ngủ đây vài tối, bao giờ anh ấy có việc làm, tôi xin đưa tiền trọ", th́ bà chủ chẳng buồn nh́n tôi nữa, đập một con muỗi ở cổ đến bốp một cái, găi vung lên một hồi nữa rồi mới chọc chọc cái giá quạt về phía sau lưng, ra ư bảo tôi cứ việc vào trong kia mà nằm. Trước khi ra đi, mụ già lại dặn tôi:
- Ngày mai nhớ ra ngă ba cho sớm đấy!
- Vâng ạ!
Tôi đáp xong, rón rén lần vào phía trong. Thật vậy chân tôi chưa bao giờ phải dẫm lên một lớp bùn quánh và nhớp nháp đến như thế. Đến chỗ mấy cái giường cách nhau mỗi giường một manh cót th́ tôi không biết nên đặt lưng vào giường nào, v́ giường nào cũng đă thấy đầy những người là người, nằm ngổn nằm ngang...Tôi đương bỡ ngỡ th́ thấy bà chủ hàng cơm quát:
- Thằng Hai đâu! Bảo nó lên sân gác, chỗ những đứa ở ấy mà nằm!
Rồi th́ một anh chàng chạy ra dắt tôi qua một cái sân, đến một cái thang tre mà bảo:
- Lên đây.
Tôi theo lời, leo thang. Lên đến nơi th́ đó là một gian gác cũng khá rộng. Trên mặt sàn chỉ có mấy cái chiếu, mà tường th́ vàng ệch những khói ám, từ cái bếp gần ngay đó đưa ra.
Bọn cơm thầy cơm cô nằm ngổn ngang như lợn cả, bọn đực nằm phía bên kia, bọn cái nằm phía bên này. Bốn thằng nhỏ bằng trạc tuổi tôi với ba con sen, một con độ lên mười, một con 15, c̣n một con nữa trông đă đứng tuổi. Trong khi hai đứa trẻ tuổi nằm hớ hênh vô ư th́ con đứng tuổi khép nép vào một xó tường, khẽ nâng cái quạt nh́n tôi.
Tôi bèn lần đến phía tụi con trai, ngồi xuống một góc chiếu. Tôi nom trước nom sau không thấy người của hàng cơm mới mạn phép khêu to ngọn đèn hoa kỳ. Rồi tôi lấy cái ống diêm ra dắt thuốc lào vào cái lỗ thủng, để lên miệng...
Chợt có đứa nói :
- Tội ǵ mà hút thế cho nóng! Với lấy cái điếu cầy ở kia ḱa.
Tôi quay cổ lại nh́n th́ thằng vừa nói đă ngồi nhỏm lên chạy ra t́m điếu. Sau điếu thuốc lào tôi cho nó hút che tàn th́ chúng tôi đă là quen thuộc nhau hẳn hoi. Nó hỏi tôi:
- Trông đằng ấy có vẻ thạo lắm. Chắc đă ở tỉnh lâu rồi.
Tôi ngửa cổ ra sau lưng lấy oai mà nạt rằng :
- A, cái đó th́ đă hẳn!
Chỉ một câu nói đó khiến nó đủ sợ tôi. V́ rằng từ đó trở đi nó luôn luôn gọi tôi là anh để cho tôi cứ tự nhiên gọi nó là mày.
- C̣n mày th́ bỡ ngỡ lắm. Mày mới ở nhà quê ra có phải không?
- Vâng!
- Mày đă đi làm lần nào chưa?
- Đă ngót một tháng ở một nhà phố B...rồi không ở được phải xin ra.
- Làm sao?
- Nó chửi suốt ngày.
- Mày th́ chưa đủ tư cách nếm cơm đâu! Đừng đứng núi này trông núi nọ mà ông cho có phen chết ră họng!
Măi đến lúc ấy vẫn c̣n thấy tiếng người làm chạy ra chạy vào rộn rịp cả hàng cơm. Bên ngoài người ta đă kỳ cạch lên cửa, vậy mà bên trong h́nh như lúc ấy người ta mới bắt đầu xào xáo... Tiếng bát đũa chạm nhau lạch cạch, tiếng nước giội xuống sân ào ào, tiếng mỡ nhảy trong xanh ran cả tai. Có lẽ những gia nhân của hàng cơm không biết phân biệt đêm ngày. Một thằng hát vang lên cho cả bọn nói bông nói đùa nhau khỏi buồn ngủ.
Tôi lại bảo cái thằng ấy:
- Cứ việc bịt tai lại, chủ nó chửi th́ chủ nó nghe, biết không? Cốt sao giữ lấy việc làm khỏi chết đói là phúc!
Nó chớp mắt sợ hăi rồi sẽ căi:
- Bốn hào một tháng mà cấm bữa nào được ăn no, anh bảo một tháng như thế th́ "nước mẹ" ǵ?
Nhưng mà tôi, tôi cần ǵ lời căi của nó. Tôi hăy nói khoác cho nó sợ tôi đă.
- Bao giờ như anh mày đây này, lúc đó hăy đứng núi này trông núi kia biết chưa?
Nó họa theo:
- Phải, như anh th́ tất nhiên đă thạo lắm.
- Chứ lại c̣n bàn, ra máy chỉ hét một cái là lấy được hai thùng nước. Mà món ăn nào nấu cũng thạo, cả món ăn ta món ăn tây...
- Thế sao anh cũng mất việc?
Tôi trừng mắt lườm nó mà rằng:
- Mất việc à? Hai đồng rưỡi lương tháng rồi, ông đ̣i thêm năm hào nữa mà không thêm th́ ông bỏ đấy!
Nó lè lưỡi tỏ ư kính phục tôi lắm. Mà ngần ấy điều chỉ cốt để con bé nằm nh́n trộm tôi phải cho tôi là một kiện tướng trong bọn cơm thầy cơm cô. Tôi đă có cơ thành công trong cuộc "giương vây", v́ từ lúc này trở đi, con bé cứ mải nh́n tôi, ngắm nghía tôi, "đánh giá" tôi chứ không ngủ.
Nói khoác măi cũng thất sách, tôi bèn hỏi:
- Thế đằng ấy thích làm cho những nhà thế nào?
Nó đáp:
- Khốn nạn, nào tôi có tài giỏi ǵ mà c̣n dám nếm cơm ai! Tôi chỉ cầu vào một cửa đăi ḿnh cho vừa phải, đừng bắt ḿnh làm quá sức, đừng đánh ḿnh, chửi ḿnh. Mà cái nhà tôi vừa bỏ th́, khốn nạn, nó năm cha ba mẹ quá, ai cũng đánh chửi được ḿnh! Người này sai chưa làm xong việc này, người khác đă lại ới. Thành ra ḿnh là cái thân ba vạ.
Nó kêu chưa bao giờ nó thấy một nhà nào lại tồi tệ như thế cả. Thật vậy, đến nó là kẻ phải mang thân đi ở mà nghĩ đến nhà chủ là thấy phải khinh. Nó chỉ là con nhà bố cu mẹ đĩ thôi cũng không đến nỗi khốn nạn bao giờ. Thật vậy, nếu những lời nó nói là thật
Sau khi nghe chuyện, tôi phải xếp đặt lại một cảnh gia đ́nh không ai tưởng tượng là có được, ở giữa đất văn vật ngàn năm...
Nhà có sáu người, ông bố với bà mẹ già, người con giai cả đi làm tùy phái cho một công sở, cộng thêm hai cô con gái...
Sáu người cùng chung máu mủ hoặc là vợ chồng mà mỗi bữa mỗi người đều vào bếp thổi một niêu cơm. Lúc ăn người ta tuy ngồi cùng với nhau, song ai cũng có thức ăn riêng của người ấy. Đại khái ông bố đă có đĩa chả, bà mẹ đĩa đậu rán, con trai với con dâu: một đĩa xào, các con gái: bát dưa, bát canh... Người ta tuy cùng ngồi ăn một mâm chung, nếu ai bị sự cám dỗ mà đưa đũa xâm phạm đến món ăn của người khác th́ tức khắc sẽ có cái lườm đến nổ trời.
Ấy là cái cảnh của nhà ấy bằng vài nét vẽ phác.
Vậy th́ một bữa, khi nàng dâu để phần chồng một đĩa chả rươi, chẳng may ông bố chồng ăn cơm trước đă đụng đũa vào.
Đi làm về, ông con trai mở lồng bàn thấy món mỹ vị đă bị thất tiết, bèn quát rầm lên:
- Đứa nào ăn của ông đây? Ông đi làm khó nhọc mà ông chưa ăn, đứa nào dám ăn trước ông, mau mau khai ra!
Ông bố chạy lại dịu giọng đáp:
- Thưa cậu, tôi đấy ạ. Tôi tưởng chị ấy có rươi mới th́ làm cho tôi nên tôi nhầm, chót nhỡ ăn phải mấy miếng...
Thế th́ các ngài có đoán được là ông con trai nói lại như thế nào không? Muốn để các ngài đoán dễ hơn, tôi xin thưa, thằng nhỏ kia đă nói với tôi : ông bố thuê gác trong, ông con thuê gác ngoài.
Thôi, các ngài đoán chẳng ra đâu, v́ Victor Hugo cũng chưa hề tưởng tượng được ra một kẻ khốn nạn đến như thế.
Ông con đă nói cho ông bố nghe một câu thâm thúy như thế này:
- Nhầm,... thằng thuê gác trong, thằng thuê gác ngoài, mà vợ người ta để phần cơm người ta, mà lại nhầm! Nhầm kể cũng lạ!
Rồi thằng nhỏ khí khái kết luận rằng:
- Tớ nghĩ đi ở mà được chủ hay cũng đẹp mặt, c̣n đi ở phải những chủ như thế nhục lắm!
Tôi gật gù đồng ư với nó rồi lại mất thêm cho nó một điếu thuốc, một que diêm, nhưng lăi ở chỗ được cái cười gịn của con bé nằm ở góc tường. Cái cười kia xui tôi có gan cầm đèn soi vào tận mặt nó.
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 2:42 pm

Chương 2

MUỐN BÁN MƯỜI SÁU NGƯỜI



Nếu có những chữ này kẻ thật đẹp vào một cái bảng để trước chỗ chúng tôi ngồi có lẽ những người đi đường mới thèm để ư và chúng tôi mới thoát khỏi nạn ngồi giơ mặt cho ruồi bâu. Theo lời mụ làm nghề đưa người ở, tôi đă ra góc phố Amiral Courbet từ 7 giờ. Thoạt đầu chỉ có bọn bẩy đứa chúng tôi ở hàng cơm ra. Về sau, cứ mỗi lúc lại thấy một vài đứa nữa, không biết từ đâu mà chui ra, dễ ở trên cao rơi xuống cũng chưa biết chừng, cũng đến họp ở ngă tư này, như ruồi thấy mùi mật vậy. V́ chưng tôi không cần có việc nên tôi thản nhiên được mà nh́n bọn người đến tranh cơm cướp áo nhau trong bọn họ. C̣n cái thằng quít đă thức suốt đêm với tôi hôm qua ở hàng cơm th́ mỗi lúc thấy một ai, bất cứ đực hay cái, đến giữ chỗ, là lại càu nhàu:
- Giời ơi! Lại cứ thêm thêm măi th́ bao giờ cho tôi mới có việc đây!
Thật vậy, bất cứ ở bực thang nào trong xă hội, một kẻ đồng nghiệp cũng là một kẻ đáng ghét. Mụ vú già cũng cấm cảu chửi một câu bâng quơ:
- Tiên nhân nhà nó ra! Cứ ùn măi người lên thế này!
Cả đám người ấy ngồi tản mạn thành từng tốp nho nhỏ. Trẻ với trẻ, già với già, đàn bà với đàn bà, con trai với con trai. Mà mụ đưa người th́ không ngồi, chỉ đi đi lại lại, nh́n người này, nh́n người nọ như một viên vơ quan lúc điểm binh và mấp máy cái mồm, không hiểu là đếm hay là đánh giá những kẻ chịu lụy mụ. Người ta nói chuyện ŕ rầm huyên thuyên lên, cái đó đă cố nhiên. Người ta lại chửi nhau cho vui, và bắt chấy cho nhau cắn đỡ đói.
Tôi thấy mụ trùm ế hàng mà tôi lo cho bọn khốn nạn kia. C̣n chính mụ, mụ lại ra ư sung sướng, tôi chưa hiểu v́ lẽ ǵ. Rồi tôi nghĩ đến bọn thất nghiệp ở Cảng, hẹn nhau một chỗ nhất định, họp đông hơn đám biểu t́nh. Đằng này, Hà thành không có sự tổ chức, đám dân hạ lưu chia nhau ra khắp các phố, thành thử những người lịch sự tưởng Hà thành lịch sự, mà các nhà xă hội học - cũng tưởng là Hà thành không có chuyện ǵ bi thương...
Chính ra, nó rất là thương tâm...
Nó đă cất tiếng gọi dân quê bỏ những nơi đồng khô cỏ héo để đến đây chết đói một lần thứ hai sau khi bỏ cửa bỏ nhà. Nó đă làm cho giá con người phải ngang hàng với giá loài vật; nó đă làm cho một bọn trẻ đực vào nhà Hỏa ḷ và một bọn trẻ cái làm nghề măi dâm!
Muốn bán mười sáu người!
Cả buổi sáng hôm nay không có một khách hàng nào muốn mua.
Vậy 16 kẻ kia đáng giá như thế nào? Đó là tại bán đắt nên ế hàng hay là bán rẻ mà cũng vẫn ế?
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 2:44 pm

Chương 3

CÁI GIÁ TRỊ LÀM NGƯỜI



... Nghĩa là có khi không bằng giá súc vật. Thật vậy, tôi thấy vài con chó c̣n được chủ mua thịt ḅ cho ăn. Có khi con chó mỗi tháng khiến chủ tốn kém hơn một đứa tôi tớ trong nhà.
Mười sáu người đủ hàng lớn bé, trẻ già này, mỗi người chỉ cầu như một con chó, nhiều khi kém một con chó, mà lại c̣n đem chân tay ra làm nhiều việc có ích, rất nặng nhọc, mà vẫn không kiếm được việc.
Tôi chỉ bọn trẻ, trai và gái chưa qua 12 tuổi và hỏi mụ già :
- Cái bọn này th́ bà định kiếm cho chúng mỗi tháng độ bao nhiêu công?
Mụ già khinh khỉnh nh́n tôi từ đầu đến chân rồi quay đi chỗ khác. Măi mới đáp:
- Thời buổi này, bọn nhăi nhép ấy cứ được người ta mượn cơm không thôi là đă phúc!
- Thế th́ tiền quà của bà chắc chả mấy...
- Cái đó đă hẳn! Nhưng mà được năm xu một hào th́ cũng đủ. Rẻ c̣n hơn ngồi không...
Tôi chỉ cái bọn thằng nhỏ bằng loạt tuổi tôi mà hỏi:
- Thế bọn này?
- Đứa năm hào, đứa ba hào...
- Thế mấy bà lăo định ở vú già, đang ngồi ăn ngô gốc cây kia ḱa ?
- Cũng quanh quẩn đâu vào cái giá ấy.
Tôi chỉ vào một người đàn bà đi ở vú mà hỏi:
- Thế cô vú em kia?
Mụ ấy đổi giọng đáp :
- A, cái con mẹ ấy th́ phải t́m cho nó chỗ ít nhất cũng hai đồng bạc công mới được ! Mà tiền quà th́ ít nhất cũng phải đ̣i một đồng! Nó sạch sẽ lắm! Sữa tốt hạng nhất đấy.
Lúc này, mụ ngó ra phía xa rồi về hè ngồi. Một lát sau thấy một bà già đă đứng tuổi , áo the trắng, hoa tai to đến vẫy mụ:
- Này u! Con vú tháng trước xin phép ra rồi!
Mụ già đưa người như bị cái ḷ xo nào đẩy lên kêu:
- Chết chửa! Làm sao thế ạ?
- Chồng nó chết, nó xin về 15 hôm. Tôi phải cho nó thôi hẳn.
- May quá, con tưởng hay lại có điều tiếng ǵ.
Thế là, trước cái tin buồn một người chết, mụ đă thở dài một cái, ra ư được nhẹ ḿnh nên sung sướng lắm. Bà kia hỏi tiếp :
- Mợ kư nó nhà tôi c̣n mệt lắm, u có người nào ngay bây giờ không?
Mụ già làm ra vẻ nghĩ ngợi măi mới đáp:
- Thưa cụ, đây, có u này đây...Nhưng mà con đă chót hẹn với cụ Lư con ở dưới kia. Không biết có nên để cho nó về ngay với cụ không hay là để nó chờ...
Bà kia hớ hênh đáp ngay :
- Thôi, xem có mướn được th́ để ngay nó cho tôi. Mợ kư nó nhà tôi mệt chưa khỏi.
- Bẩm, con nể cụ quá.
- Ôi chà! Bây giờ khối người ra, chả khó như ngày xưa. Rồi u t́m cho cụ Lư nhà u một người khác cũng được.
- Đứng lên , ra đây mau lên chứ ngồi ngẩn mặt ra thế à?
Bà kia nh́n người vú từ đầu đến chân, đoạn gật gù cái đầu mà rằng :
- Ừ, trông cũng sạch sẽ đấy. Cho xem sữa nào!
Mụ già vội nói ngay:
- Bẩm cụ, ấy ở nhà quê, chị ta là vợ một ông phó lư kia đấy. Xưa nay chẳng phải chân lấm tay bùn bao giờ!
Vú em vạch yếm để hở cái ngực trắng nơn, vắt sữa vào ḷng một bên bàn tay. Bà kia xem qua loa, kêu:
- Tạm được.
Tức th́ mụ già giẫy nẩy người lên mà rằng :
- Cha mẹ ơi! Sữa như thế mà mẹ lại c̣n bảo là " tạm được". Tốt vào hạng nhất rồi đấy mẹ ạ.
Bà kia bĩu môi:
- Phải, hạng nhất đấy!
- Chứ ǵ, chị ấy mới đẻ con so, xưa nay lại không phải chân lấm tay bùn bao giờ, lại là vợ ông Phó Lư, chả phải khổ sở như người khác th́ làm ǵ sữa chả tốt.
- Thế là bao nhiêu ?
Người vú em chưa kịp đáp, mụ già đă nói trước:
- Xin cụ cũng cho như cụ Lư con dặn nó...
- Thế là bao nhiêu ?
- Ấy cụ Lư con bảo t́m hộ một chị sữa tốt, sạch sẽ, mỗi tháng độ chừng ba đồng. Ấy con c̣n bận một tư nên chưa đưa chị ấy lại cụ Lư con đấy.
Bà đi mướn vú bĩu mồm mà rằng :
- Thôi, tôi cũng trả công cho như con vú trước, nghĩa là hai đồng.
Tức th́ mụ già chắp hai tay vái lấy vái để như đứng trước một cửa điện nào vậy, rồi quay mặt ra chỗ khác, không đáp.
- Thế nào?
- Lạy mẹ, mẹ cứ trả nó hai đồng chín hào chín xu xem nó bằng ḷng được không?
Phát khùng lên rồi, bà kia phải gắt:
- Th́ việc ǵ đến u đấy nào? U cứ biết cái phận u, cứ nhận tiền quà thôi có được không, sao lại cứ chơ vào công xá của người ta thế?
Người vú em lấm lét nh́n mụ già, đoạn khẽ thưa rằng :
- Lạy cụ, cụ có mượn th́ xin cụ cũng cho công như cụ Lư con dưới kia. th́ con sai hẹn mới bơ.
Bà kia đứng thừ người ra hồi lâu rồi quay gót. Tôi hỏi mụ già:
- Này u, lúc năy tôi thấy u nói chỉ cần hai đồng một tháng...
- Ấy thế nhưng mà cái món này bóp được hơn. Rồi anh xem, thế nào chốc nữa lại chả ra ngay đây bây giờ.
Độ nửa giờ sau, quả nhiên lại thấy bà kia ra, nói:
- Thôi th́ tôi cũng bằng ḷng trả cho chị ấy ba đồng một tháng vậy. C̣n về phần u, lúc nào rỗi th́ lại mà lấy tiền quà.
Một cách rất khả ố, mụ già găi găi đầu một hồi, rồi cau có nét mặt mà phàn nàn rằng:
- Lạy mẹ, thật nể mẹ quá đi mất! Bây giờ con lại phải t́m ngay một con vú khác cho cụ Lư con dưới kia đây... Mẹ cứ cho con xin một nửa trước vậy.
V́ nhận được của bà kia năm hào rồi, mụ già bảo người vú em kia:
- Thôi cứ theo cụ về nhà, rồi chiều hôm nay tôi lại lấy nốt tiền quà th́ tôi tạt về nhà đem cho cái thúng quần áo...Này, cụ là người phúc đức, cậu kư, mợ kư cũng là người biết thương người th́ u cũng ăn ở cho có lễ phép, cho nó nên ơn nên nghĩa, phải ngoan ngoăn mà trông nom em, biết chưa?
Họ chia tay nhau... Mụ đưa người đă thành công trong cái việc "bóp cổ" người. Cái giá trị làm người, đối với bọn cơm thầy cơm cô, không phải ở cái sức làm việc của con người, nhưng mà treo trên đầu lưỡi của con mẹ nặc nô mềm nắn rắn buông và suốt đời không bao giờ biết nói thật.
Một buổi sáng qua như thế cho măi đến chiều. Mụ già chỉ "tiêu thụ" được có một chị vú em thôi, nhưng mụ đă được đồng bạc. C̣n 15 người nữa đói th́ mụ cần ǵ, v́ chính mụ, mụ có phải đói hộ người khác đâu. Bọn kia cứ việc bày hàng đầy dẫy ở đầu hè, duỗi dài chân ra, hoặc là xoạc cẳng ra, quần vén lên đến đùi để mà "khảo cứu" về lông chân loài người, hoặc để ngủ gật.
Vậy th́ tôi phải hỏi đến cái con sen mà tôi đă hỏi chuyện đêm qua tại hàng cơm. Đứng lên t́m quanh, tôi thấy nó chúi vào một xó hè, ngốn một mẹt bún chả tướng. Tôi hỏi:
- Gớm, phong lưu lắm nhỉ?
Nó cười một cách ngây thơ và đáp:
- Phép quà anh! Anh tính mới thôi việc có dăm ngày, làm ǵ đến nỗi mà lại chả có thể ăn được 3 xu quà!
- Này, cái nhà tớ vừa bỏ ấy mà, nó cần người mà chưa mướn được ai cả đấy. Đằng ấy có muốn làm th́ tớ mách cho.
Nó nhạt nhẽo đáp suông một câu:
- Giă ơn cái bụng tốt của anh lắm.
- Có bằng ḷng không th́ nói ngay đi, tớ không nói đùa mà.
Nó vẫn lănh đạm:
- Chủ nhà có tử tế không?
- Sao lại không?
Nó cười nhạt :
- Tử tế đến nỗi anh phải bỏ việc, tử tế lắm nhỉ?
Tôi căi rằng:
- Không, tôi bỏ việc v́ một lẽ riêng, chứ không phải tại chủ đểu.
- Thế à?
Nó hỏi một câu cho ḿnh đỡ ngượng rồi lại điềm nhiên gục đầu xuống ăn. Th́ ra con bé, dầu đương lúc thất nghiệp, cũng không cần có việc làm! Nó cứ thờ ơ thế thôi!
Tôi quay ra tán với mụ trùm nó:
- Này u, cái chỗ tôi bỏ đi ấy mà, họ đang cần một con sen đấy. U dắt con bé kia lại nhé? Bằng ḷng không th́ tôi chỉ chỗ cho. Chắc nó th́ sẽ được người ta bằng ḷng.
Mụ già này cũng thờ ơ:
- Thật hay bỡn?
- Thật, chứ sao lại bỡn ?
- Người ta cần th́ người ta ra đây.
- Nhưng mà dắt nó đến cho nó có việc sớm ngày nào lợi ngày ấy có hơn không? Chả hơn để nó chết đói mà chờ việc à?
Mụ bĩu ngay cái mồm cho rơ dài:
- Nó đương chết đói ngay đấy!
- Thế nó có cần đi làm không?
- Anh hỏi nó xem!
- Nếu nó cần th́ chỗ ấy là tốt nhất!
Mụ gắt lên mà rằng:
- Khỉ lắm, đừng nói nữa, anh thử hỏi nó xem nó có cần làm không?
Ồ! Lạ! Một đứa đi ở, khi mất việc, lại không muốn có việc làm! Thế là nghĩa lư ǵ? Tôi phải biết tường tận mới được.
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 2:52 pm

Chương 4-a

CUỐN TIỂU THUYẾT CỦA CON SEN ĐŨI



Trong khi ngồi trước đèn để thuật lại câu chuyện này, tôi cũng muốn cho mơ màng để cái cuộc giăi bày tâm sự của con sen có được một chút thi vị. Khốn nạn thay, tên nó lại xấu xí như thế, mà những lời tâm sự ấy lại được giăi bày trong một phong cảnh chẳng được đẹp mắt, đại để như băi bể Đồ Sơn hay con đường Cổ Ngư. Than ôi, chúng tôi chẳng may lại không được là Đạm Thủy và Tố Tâm, Mộng Hà với Lệ Anh. Thưa các ngài, cái cuộc ve nhau của chúng tôi lại xảy ra ở một vỉa hè, gần một đống rác, trước sự tấp nập của Hà Thành về một buổi chiều, nghĩa là trước sự áo xe như nước, áo quần như nêm... Cái xă hội thượng lưu chẳng bao giờ thèm nh́n đến bọn hạ lưu, nên những việc mà cái xă hội thượng lưu làm trong sự tối tăm th́ bọn cơm thầy cơm cô chúng tôi dám phơi ngay ra dưới ánh sáng.
Và cặp uyên ương chúng tôi không biết kiểu cách, v́ trong khi nói chuyện, chúng tôi quên khuấy đi mất, không biết là cả hai đă cứ để ống quần vén lên đến đùi! Bởi thế cho nên lời thú tội của cái Đũi, tôi có thể tin được là thành thực, mặc dầu sự thú tội ấy không được nói ra trong một gian nhà thờ uy nghi và thần bí, trước cái vẻ mặt của một ông cố đạo cay nghiệt mà mỗi cử chỉ đều như biểu hiện một vẻ thiêng liêng... Người "rửa tội".... tôi, chỉ có cái mặt một thằng nhỏ thất nghiệp.
Cái Đũi đem thân đi ở là v́ những sự hủ bại ở chốn hương thôn. Năm nó lên mười tuổi, bố nó là một bác Nhiêu gai ngạnh trong làng. Năm lên 12, cái Đũi là con một bác Lư trưởng cứng cổ ra phết. Thế rồi từ khi ông Lư là ông Lư, th́ cũng như từ khi loài người là loài người, của cải của ông Lư cứ việc từ trong nhà "đội nón ra đi". Ruộng cả, ao liền của ông Lư bán hết... sạch sành sanh, cái Đũi phải ra tỉnh đi ở!
- U tôi vẫn đi cày cấy thuê ở làng, c̣n thầy tôi hiện giờ th́ kéo xe ! Thật là thân làm tội đời, được cái tiếng hăo th́ mất nghiệp, làm khổ con, làm khổ vợ. Ngày nay đi kéo xe, có khi thiếu thuế bị cai nó đá cho đến lệch mạng mỡ, nhưng mà tôi chả thương, v́ có thế mới biết thân, mới đáng đời.
Cái Đũi nói như thế một cách mát ruột lắm. Tôi hỏi:
- Thế người làng c̣n ai gọi là ông Lư nữa không?
Nó chép miệng mà rằng:
- Ấy, mấy người làng không biết là lên đây kéo xe, nên mỗi khi thầy tôi về làng, bọn người làng vẫn gọi thầy tôi là ông Lư cựu kia đấy!
- Đằng ấy nói cho tớ biết, lần đầu tiên đằng ấy đi ở th́ gặp một nhà chủ như thế nào, và đằng ấy đă nghĩ ngợi ra làm sao ?
- Ui chao! Khổ tuyệt trần đời anh ạ! Tôi tưởng lúc ấy tôi chết ngay được!
Bước thứ nhất, cái Đũi vớ ngay phải mẹ chủ là một me Tây hết duyên về già. Cái Đũi phải ăn đói, làm no và mỗi ngày giặt độ ba chậu quần áo, trong thơm nức những mùi ô uế. Mỗi ngày độ ba trăm lần, mụ chủ cái Đũi khi gọi đến đầy tớ là phải gọi cả "tiên sư cha" đầy tớ ra, lấy oai. Mấy hôm đầu cái Đũi nghĩ đến mẹ, oán giận bố, rồi muốn tự tử...
Nói đến đây, cái Đũi chợt bật cười mà rằng:
- Thế mà chiều nào tôi cũng được đi chơi mát ở vườn hoa ông Bôn be! Con mẹ chủ tôi th́ ăn mặc trông đến nực cười. Chân th́ đi giày đầm, đầu th́ để tóc đuôi gà mà quần áo th́ là áo khách! Trông thấy anh Tây đen là con mẹ chủ tôi liếc mắt đưa t́nh, giở tṛ gạ gẫm ngay thôi. Nó cứ bắt tôi lẽo đẽo theo sau, y như là muốn bắt tôi học nghề làm đĩ ấy. Mà cái má nó đă răn reo, nó lại trát bự phấn khắp cả, thành thử trông như mặt ngoáo ộp, thế mà cũng có anh bắt nhân ngăi với nó, th́ c̣n ai hiểu lính Tây là hạng người thế nào? Ấy thế rồi, cha tiên nhân năm đời mười đời nhà nó ! Chính nó làm cho tôi mất tân! Anh ơi, tôi lúc ấy mới 13 tuổi đầu, mà nó nhét giẻ vào mồm tôi, giữ hai chân tôi cho thằng oẳn cứ việc hiếp lấy hiếp để!
Tôi nh́n kỹ cái Đũi th́ mới biết là trông nó cũng đẹp, cũng có mẽ con người. Trước sự thuật lại một việc bất b́nh đă xa lắc xa lơ, tôi cũng thấy nóng cả mặt mày lên như đương trông thấy sự bất b́nh ấy vậy. Tôi vội hỏi:
- Thế mà không đi kiện à?
- Nhưng mà về sau nó hết sức dỗ dành tôi, hết sức dọa nạt tôi, rồi cho tôi hai đồng bạc...
- Đồ khốn nạn chưa! V́ hai đồng bạc mà đến nỗi...
Cái Đũi xua tay ngăn tôi mà rằng:
- Không, không, không! Anh đừng vội chửi tôi như thế...Sau khi bị th́ tôi nằm liệt như sắp chết mất đến nửa ngày, mà giữa lúc tôi bị, anh tính cả cái khăn bông tắm nó tọng vào mồm ḿnh th́ ḿnh c̣n kêu vào đâu? Thành thử sau khi không chịu nhận tiền đền, tôi ra phố kể lể, khóc mếu với một ông đội xếp... Chưa kịp nói rơ đầu đuôi, nó đă chạy ra đứng án ngữ trước mặt ḿnh, rồi nó nói tiếng tây với ông đội xếp không biết những ǵ mà thấy ông ấy đổi giọng mắng tôi, những là đừng có vu oan giá họa, chứng cớ không có mà đi kiện láo th́ rồi tù mọt gông! Thế là tôi đâm ra sợ, không dám nghĩ đến chuyện lên bót nữa, đành phải nhận hai đồng bạc tiền đền. Ba hôm sau tôi ra, v́ nó quen mùi, lại bắt tôi tiếp khách nữa. Tiên sư bố nó, thật là giời quả báo, xui nên nó bị ô tô đâm phải, găy mẹ nó ngay một cẳng... Anh ạ, tôi cho có giời có ta lắm.
Cái Đũi c̣n nói măi về con mẹ chủ khốn nạn ấy để khen giời là có mắt đấy chứ không mù...Nó kể xấu chủ cũ nó nhiều đến nỗi khiến tôi mất cả thương hại nó và rồi thấy chối cả tai. Tôi phải yêu cầu nó ngắt chuyện ấy đi và thuật nốt cho tôi nghe những chuyện công ăn việc làm với bọn chủ về sau của nó.
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 2:54 pm

Chương 4-b

CUỐN TIỂU THUYẾT CỦA CON SEN ĐŨI



Th́ ra, sau khi bị cái tai họa của chú oẳn, con bé lại được lợi trông thấy v́ hiểu biết sự đời, đến nỗi một cô gái quê hiền lành mà trở nên một ả thiện nghệ trong việc khiêu dâm và măi dâm. Than ôi! Ta đi hiếp dâm người ta là một tội ác đấy ư? Thưa không ạ! Ta hiếp dâm người... ấy thế mà có khi đă dạy được cho người một bài học về "thực nghiệp" rất hữu ích và rất chóng có kết quả nữa!
- Về sau, anh ạ, tôi được vào làm con sen ở một nhà giàu, tôi đă mừng thầm, tưởng rằng vào được cửa một nhà giàu th́ hẳn được người ta đăi ḿnh tử tế. Úi chao ơi, càng những quân giàu có th́ lại càng keo bẩn, chó đểu không ra loài người.
Thoạt đầu, khi đứng thập tḥ sau lưng một mụ đưa người, cái Đũi cứ nh́n những tủ chè khảm, câu đối sơn son thếp vàng, lộ bộ, đôn sứ với chậu sứ, tủ gương với đỉnh đồng mà có lẽ cũng ù cả tai! Bà chủ dơng dạc kêu cho công mỗi tháng năm hào. Cái Đũi vào làm, ḷng mừng khấp khởi...
Một ngày đầu, may không có chuyện ǵ. Tối hôm sau, v́ ăn cơm khuya, thức ăn lại không đủ dùng nên cái Đũi liền khoắng vào cái liễn trong gác măng giê, lấy ra ba miếng thịt vịt. Không ngờ bảnh mắt sáng hôm sau nữa, bà chủ lôi xềnh xệch cái Đũi ra nơi" xảy ra án mạng" ấy, cốc cho cái Đũi đến ba cái bươu đầu và nói lịch sự thế này: Tiên nhân cha con ranh con, chưa chi đă giở ngay những thói trộm cắp! Liễn thịt của bà mười hai miếng mà dám thọc ngay đũa vào ăn vụng mất ba miếng! Bà đă đếm rồi bà mới cất đi, dễ mày tưởng bà không biết đấy à!
Từ giờ trở đi th́ bà chủ cứ được thể lục tiên nhân cha con sen ra, bất cứ v́ tội ǵ...Một hôm kia, sau khi cái Đũi đi mua một hào thịt quay về để lên mâm cơm cho ông chủ th́...Ấy thế là giữa ông chủ và bà chủ đă xảy ra một cuộc khẩu chiến đại kịch liệt. Ông gọi bà bằng tên những giống vật, và bà lấy những chổ hiểm trong thân thể người đàn bà ra đặt danh từ (nom) và trạng từ (adjectif) lại cho cái mặt phúc hậu của ông. Ông cự bà sao lại không dặn con sen đi mua một hào thịt quay th́ phải mua hai lần, mỗi lần một gói năm xu, để cho nhà hàng phải thêm th́ mua được rẻ. Bữa ấy giận cá chém thớt, ông chủ cũng gọi con sen ra tặng cho mười hai cái bạt tai, mặc dầu nó chẳng đáng tội t́nh ǵ.
Tôi ngắt chuyện nó mà rằng:
- Thế mà đằng ấy không xin ra ngay ?
Nó nh́n tôi hồi lâu, ra ư chế nhạo rồi đáp:
- Thoạt đầu, tôi cũng muốn xin ra ngay. Thế nhưng mà về sau, nghĩ rằng ḿnh cần báo thù. Có báo thù được th́ mới hả dạ, nên tôi cứ nhẫn nhục ở lại làm, anh ạ. Rồi th́ là...
Rồi th́ là nó trả được thù một cách độc ác.................Bà chủ có cô con gái dậy th́, mới 18 tuổi...............lửa t́nh sớm bốc, lúc nào cũng lồng lộn.................đĩ rạc. Hay ngồi lê để kể chuyện nhảm..................tiểu thư cứ bị những chuyện tiếu lâm của...........thích cho đến phải đi lùng lấy giai. ...................tiểu thư đă có dăm bảy cậu t́nh nhân .........mối lại. Thư đi từ lại, cứ mỗi lá thư, cái Đũi lại được một hào, ăn quà mỏi cả răng mà vẫn không tiêu hết xu.
Chưa phải chỉ có thế thôi...
Bà chủ c̣n cậu con trai tuổi mới 12 mà trong cặp sách đi nhà trường lúc nào cũng đầy những ảnh dâm dục. Biết thế, cái Đũi cứ ŕnh những lúc đêm khuya, cậu mà cầm đèn vào nhà sau, th́ trên tấm chơng tre, hai cái đùi non trắng hếu của con sen lại phô ra như đấu xảo! Từ đêm ấy trở đi, có đêm cậu đi tiểu đến tám mươi nhăm lần. Đến lần thứ tám mươi sáu, cậu vừa nhịn thở, rón rén để tay vào một cái đùi non, th́ con sen ngồi nhỏm ngay dậy, tỉnh ngủ một cách bất ngờ. Cậu bịt miệng nó bằng một đồng bạc. Sau khi trả tiền rồi, mặt cậu như điên, rồi nằm xuống chơng, ôm gh́ lấy con sen. Cứ thế măi! Thế măi!
Đến đây, cái Đũi hôn tôi một cách rất t́nh mà cười, và:
- Đằng ấy ạ, chả nước mẹ ǵ cả đâu nhé! Tớ cứ việc khoét xu, mới nửa tháng đă lấy được đến chín đồng. Vậy mà tớ chỉ có cu cậu cái bề ngoài mà thôi!
- Thế th́ sao lại không ở măn kiếp ở cái nhà ấy?
- À, v́ tôi chả giấu ǵ anh nữa, tôi muốn làm cô đầu.
- Cô đầu?
- Phải, chứ cứ đi ở th́ rồi suốt đời tôi chỉ làm một con sen.
Ôi! Cái sức ám thị của một cuộc hiếp dâm! Sau này, nếu cái Đũi sẽ nên bà, dễ thường rồi tôi phải đi cảm ơn cái thằng oẳn đă hiếp nó!
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 2:58 pm

Chương 5-a

SỰ CÁM DỖ VỚI MẢNH HỒN NGÂY THƠ



Đến bữa cơm chiều, cái Đũi và tôi cùng đứng lên từ giă cái vỉa hè đường Amiral Courbet rồi chia tay nhau. V́ chưng một con sen thất nghiệp không nhà muốn làm ả đào là tức khắc thành ngay ả đào, tôi đồ chừng là nó c̣n đủ th́ giờ để nóng ḷng sốt ruột chờ đợi cái ngay mà mụ già làm nghề đưa người t́m thấy một bạn đồng nghiệp của mụ ở phố Mới để mụ này sẽ giao cái Đũi cho một chủ hát ở Khâm Thiên, hoặc Ngă tư Sở, hoặc Gia Quất, hoặc phủ Từ Sơn. Thế th́ trong những ngày nó ăn chực nằm chờ, thà nó để thời giờ mà tâm sự hoặc "tri kỷ" với tôi c̣n vui hơn là ra ngồi lê ngă ba ngă bảy...Tôi đă nói như thế. Cái Đũi đă mỉm cười gật đầu. Tôi đă hẹn nó ở vườn hoa con Cóc, vắng vẻ, mát mẻ và tối tăm...
Cho nên tối hôm nay, tôi chưa phải ngồi chờ đến năm phút th́ cái Đũi đă đến. Tôi đương ngồi bó gối trên thành bể cạn nh́n vào đám tối đen ś nước róc rách chảy xuôi chảy ngược, mà, nhờ ánh sáng một cây đèn điện ở măi góc phố lách qua đám lá cây rậm rạp chiếu mờ tỏ, mấy con cóc đồng với mấy con rồng rêu bám xù x́ đầy ḿnh mẩy hiện thành h́nh những con quái vật không tên... Chợt bốp một cái vào vai, tôi quay lại th́... cái Đũi. Thấy "người yêu" đă đến, tôi nắm chặt lấy tay mà véo một cái rơ đau vào người yêu. Nó chỉ xuưt xoa thôi chứ không phàn nàn ǵ, rồi ngồi ngay vào ḷng tôi. Đám cơm thầy cơm cô chúng tôi có những cái "tay bắt mặt mừng" nhă nhặn với nhau là như thế, ấy là kể vào những khi yêu nhau.
Thật vậy, kể đàn bà mà như thế là hư thân, song sự hư thân của cái Đũi không khiến tôi mếch ḷng. Trái lại, và v́ lẽ không thấy tội lỗi nào khác, cái Đũi cứ việc giữ chỗ cho chặt, gần bằng một vị quan lớn giữ chỗ lúche tin người này, người khác về hưu. Không nói ǵ cả, tôi chỉ khẽ hát một cách rất phong t́nh:
Lấy ai th́ cũng một chồng
Lấy ta, ta bế ta bồng trên tay
Cái Đũi ngửa cổ ra cười một hồi. Về sau, ṿng hai cánh tay níu lấy cổ tôi, nó khẽ hát đáp:
Cần câu bằng trúc, lưỡi câu bằng vàng
Anh giắt mồi ngọc ném sang câu rồng
Người ta câu bể câu sông
Tôi nay câu lấy con ông cháu bà.
- Thôi đi, cút đi! Tôi không phải là con ông cháu bà th́ ngồi vào ḷng tôi làm ǵ!
Cái Đũi cứ ngồi yên, lại hát :
Ai ơi chơi lấy kẻo già
Măng mọc có lứa, người ta có th́
Chơi xuân kẻo nữa xuân đi
Cái già xồng xộc nó th́ theo sau.
Rồi nó cười "cục, cục" một hồi như một con gà mái ghẹ. Cười xong, nó giăy dụa đánh lúc la lúc lắc hai ông chân và cắn một cái rơ mạnh vào bên vai tôi. Thật là một đứa con gái mà tạo hóa sinh ra để cho làm ả đào. Chưa làm ả đào, nó đă thạo nghề lẳng lơ đến bậc ấy.
Cái lúc ấy bắt tôi phải chợt nhớ tới những lúc nó khiêu dâm cậu bé con ông chủ nhà. Nói cho đúng ra, h́nh như tôi thấy hiện rơ rệt trước mắt tôi cái cảnh tượng thảm hại, một cậu bé 12 tuổi mà đă hứng t́nh trước hai cái đùi trắng nơn của một con sen vờ nằm ngủ say. Tôi nghĩ ra rằng cậu học tṛ kia mai sau tất rồi hư thân, mà nếu có hư, chính là chỉ v́ bố mẹ cậu ta đă ở ác với một con sen tinh ma quỷ quái. Một thiếu niên đang tuổi học hành, sau đây biết đâu chả là nhân tài của xă hội, vậy mà cái Đũi đă đẩy cho đến nỗi chúi mũi chúi tai vào cái vực dâm bôn! Thật vậy, dạy con cho con không hư là bổn phận của cha mẹ, song biết trông nom con cái thế nào cho cùng? Người ta biết đâu mà đề pḥng nếu con ở trong nhà nguời ta lại là cái Đũi? Vả lại tôi cũng như ông, ông cũng như bao nhiêu người khác, có lẽ chúng ta cũng đă thay đổi hàng trăm đứa đầy tớ, những đứa đă sống cạnh nách chúng ta, được ta chửi mắng th́ nhiều và được ta thương th́ rất ít, mỗi đứa là một thế giới riêng, bởi lẽ, ta không để ư ngắm nghía kỹ bọn ấy bao giờ! Cho nên chúng ta muốn làm ǵ th́ làm...
Ngay trong nhà ḿnh...
Ấy tôi đă nói thế với các ông!
Nhưng mà c̣n xa tôi mới làm thầy kiện căi không công cho hạng người giàu có mà bắt đứa ở đi mua một hào chỉ thịt quay phải mua làm hai bận. C̣n xa tôi mới "làm án" cho một con sen bị đánh gần bỏ mạng v́ không mua bằng hai lần một hào thịt quay cho chủ nhà khi chủ nhà không dặn kỹ nó, và, do thế báo thù chủ nhà bằng cách dạy đứa con chủ nhà vào cái vực dâm bôn. Tôi chỉ ghi một việc xảy ra. Nhân thể th́ tôi muốn người ta đề pḥng, đừng để cho việc như thế xảy ra lần nữa.
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 3:01 pm

Chương 5-b

SỰ CÁM DỖ VỚI MẢNH HỒN NGÂY THƠ

Điều cần nhất của tôi là muốn cho cái Đũi trở lại với những tính t́nh trong sạch của cô gái quê ngây thơ. Công toi! Cô gái quê đă phải làm con sen th́ cô gái quê sẽ cứ làm cô đào. Cô gái quê đă bị một chú oẳn làm cho nhị rữa hoa tàn th́ rồi cái hôi tanh nó là một cái thang để cô gái quê trèo lên cao.
V́ rằng cái Đũi rên rỉ nói:
- Anh phải biết cho tôi mới được chứ! Cái thân tôi đến nỗi thế này có phải là tại tôi đâu? Bố tôi không làm lư trưởng th́ đời nào tôi phải đi ăn ở với người ta! Tôi không phải đem thân ra làm tôi đ̣i th́ đời nào đến nỗi tôi bị một thằng oẳn nó hiếp! Mà cái thân tôi đă đến nước này th́ tôi c̣n giữ ǵn làm ǵ mà chả đâm vào cái nghề hoa nguyệt cho nó bơ dây oan một phen!
Lúc ấy là lúc đứng đắn, và cảm động. Dùng đến cái giọng cảm động rồi th́ cái Đũi từ giă hai đầu gối của tôi. Trong khoảng tối tăm, tôi không biết có phải cái Đũi khóc hay không nhưng thấy nó xỉ mũi vào tay áo nhiều bận lắm.
Cố nhiên lúc ấy, không muốn làm ngắt đoạn sự xúc cảm buồn rầu nhưng rất nên có của cái Đũi, tôi cũng phải thêu dệt ra cái tiểu thuyết bi đát của tôi...
Bố tôi xưa kia cũng là một ông có của trong làng. Một đám cướp xảy ra, quan trên muốn ăn tiền, đă bắt một tên đầu đảng khai man cho bố tôi. Rồi bố tôi bị đẩy đi tù để cho tôi đương ăn học mà phải bơ vơ. Cuối cùng tôi phải vào làng cơm thầy cơm cô, mặc dầu về Hán tự tôi biết cũng khá nhiều.
Rồi tôi cầm lấy hai tay cái Đũi:
- Ḿnh à, chúng ta cũng là con nhà tử tế cả, sa cơ lỡ bước mới nên nông nỗi này. Thế th́ đă biết nhau, đă biết nhau, đă xem chừng cũng có cơ hợp nhau, sao ta lại không tính cuộc vuông tṛn với nhau? Bây giờ chúng ta hứa với nhau đi, rồi ḿnh đi làm đường ḿnh, tôi cứ việc tôi, bao giờ để dành được một số tiền th́ ta đem góp lại làm một, về làng tậu vài sào đất giồng rau, ta cùng sống với nhau no đủ, chẳng phải măn kiếp đi ở thế này.
Tôi chưa nói hết, nó đă lấp liếm:
- Thôi anh ạ, ta đừng nói nữa mà tôi đau ḷng lắm!
- Làm sao?
- V́ tôi không c̣n là người con gái nguyên vẹn nữa, chả đáng làm vợ anh.
- Không, tôi không cho cái ấy vào đâu cả. Miễn có bụng dạ với nhau th́ thôi. Ḿnh không c̣n nguyên vẹn là v́ bị hiếp chứ có phải v́ hư thân mất nết ǵ.
Cái Đũi thở dài mà rằng:
- Trước khi biết anh, tôi cũng có biết một người giàu sang ở hiệu cao lâu... Tôi tin người ta, ngủ với người ta, rồi th́ không tài nào làm cho người ta lại tin như trước rằng tôi bị hiếp nữa. Cái việc vợ chồng ở đời, khó lắm anh ạ.
Tôi không nói nữa, biết là nó bịa đặt cho có một cái cớ để từ chối mà thôi. Tôi làm ra ư ngu ngốc nói:
- Thế không lấy tớ th́ bắt nhân ngăi với tớ làm ǵ?
Nó cười, nh́n tôi một cách ái ngại mà rằng:
- Thế mới biết anh thật thà! Anh tưởng hễ cứ bắt nhân ngăi với nhau là phải lấy nhau hay sao? Quưch thế!
Tôi lặng yên năm phút để nếm cái "quưch" của ḿnh. Sau tôi hỏi nó:
- Sao đằng ấy thích đi làm nhà tṛ như thế ?
Nó đáp bằng một hồi rơ dài:
- Giời đất cha mẹ ơi, sao lại không thích! Đang phải hầu hạ người ta mà nhảy tót lên ngang hàng với người ta! Làm nhà tṛ thời mới có phen lên làm bà phán, bà kư, chỉ là con sen th́ tôi khổ lắm anh ạ! Tôi muốn cho chúng nó phải mê tôi, yêu tôi, bắt nhân t́nh với tôi, chiều chuộng tôi kia. Rồi anh xem, con này mà lên làm nhà tơ th́ rồi nhiều thằng khổ.
- Tại sao đằng ấy biết được làm ả đào th́ oai như thế?
- Tôi lại c̣n lạ. Cái lần ấy lăo chủ cũ tôi ăn khao, có mời cô đầu về nhà, tôi thấy những đứa kia cũng chả đẹp ǵ mấy mà cũng được những ông nọ, ông kia đánh giá ra phết, ẵm vào ḷng, bá cổ, quàng vai. Mặt mũi tôi như thế này tưởng cùng là sạch nước cản lắm.
Mấy câu đáp ấy tưởng cũng đủ cắt nghĩa rơ cho những ông đạo đức vẫn kêu " ôi phong hóa suy đồi" hiểu được rằng v́ lẽ ǵ con gái bây giờ đua nhau hư.
Tôi muốn t́m trong cái Đũi những dấu vết cũ của một cô gái nhà quê, ngoan ngoăn, hay làm, có những cái mơ màng b́nh dị (mặc dầu là sát mặt đất), nhưng mà là trong sạch, suốt đời không dám nghĩ đến cái bả vật chất, những vẻ phồn hoa của đời, nhẫn nhục mà sống với một người chồng cục mịch, và chỉ biết có việc chịu khó làm ăn.
Tôi đă thất bại. Hoàn toàn thất bại.
Từ một cô gái sa cơ mà bị hăm hiếp, tôi chỉ thấy một đứa hư hỏng giả dối, rất nguy hiểm cho đời.
Ấy thế mà, nếu cái Đũi sau này thành một chị em, chắc rồi bao nhiêu khách mày râu sẽ đến trước mặt nó mà quỳ, mà dâng trái tim cho nó. Rồi th́ nó sẽ khóc ś sụt qua cái khăn mặt hoa đào, thảm thiết kêu cứu mọi người cho thoát khỏi trầm luân khổ ải... cho mà xem!
Sương bắt đầu sa, vườn hoa Con Cóc như có một tấm màn "tuyn" mỏng bao phủ...
Tôi hỏi cái Đũi:
- Về chứ ?
Nó đáp:
- Ừ, tôi về !
- Bây giờ mà quay về cái gác hàng cơm ấy th́ chán chết!
- Nếu thế th́ đi thuê một cái buồng mà tṛ chuyện với nhau.
Cái Đũi đă đi nhanh hơn tôi. Tôi nói ư:
- Nhưng mà tôi không đủ tiền.
Th́ nó đáp ngay:
- Thế th́ tôi có đủ đây anh ạ. Thôi ta đi thôi.
Từ đây trở đi, việc chúng tôi làm không thuộc về bổn phận của một thằng nhỏ hay một con sen. Tôi không cần phải tường thuật.
Nhưng do đó, tôi phải nói rằng tôi đă hiểu cái tâm lư của những chị nhà thổ ḅn xu của khách làng chơi để có tiền dúi cho nhân t́nh!
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 3:03 pm

Chương 6

Ánh sáng kinh thành



Đêm hôm sau tôi lại đến hàng cơm.
Lần này đáng lẽ bảo lên cái gác mà tôi đă nằm một đêm, th́ họ quát tháo ầm lên rằng tôi đă mở đường cho điếm, rằng mụ già đưa người đă quên không lại đưa trả hai xu tiền trọ hộ tôi, rằng hôm nay họ thí cho tôi cái phúc là vào ngủ ở "đằng sau" để rồi phải bảo cái mụ già kia lại cho bằng được.
Tôi không căi lấy nửa lời, mà cứ việc như không nghe thấy ǵ cả, cắm đầu rảo bước qua cái bếp rồi đến cái sân rộng răi mà họ gọi là "đằng sau". May sao tôi không phải chỉ có một ḿnh. Hơn một chục người đă có mặt tại đó. Dưới ánh sáng trăng vằng vặc, họ nằm hoặc ngồi trên những manh chiếu nát rải trên đống gỗ lim vuông. Th́ ra cái sân nhà hàng cơm này lại ăn thông với một xưởng gỗ nào nữa.
Phong cảnh chốn này không có ǵ là đẹp. Chung quanh chỉ có những bức tường cao ngất ngưởng, bẩn thỉu vào bậc nhất với những mái nhà đen ś ś. Bên tay phải chỗ chúng tôi nằm là một cái chuồng gà, trước mặt là một cái cống nước đen, đọng hầu như kinh niên, và bên tay trái là chỗ cho những người tứ xứ trút ra ngoài những cái thừa trong bụng. Tôi lấy làm tiếc cả những ánh sáng mặt trăng.
Lẫn lộn trong đám hơn chục người này, tôi thấy ba đứa trẻ đă ngủ cùng với tôi trên gác đêm kia. Trên những cái mặt ngây thơ không lộ vẻ lo buồn ǵ cả. C̣n những kẻ khác th́ thật là những kẻ mà người ngợm và quần áo đă đủ tiêu biểu cho bao nhiêu nỗi thống khổ của ḷai người, từ khi cuộc đời là cuộc đời.
Một anh chàng đầu trọc lốc, mặt xanh nhớt nhưng mà béo tốt hẳn hoi, áng chừng vừa ở nhà thương hoặc nhà hỏa ḷ ra, đương ngồi lia lưỡi trên một mảnh giấy c̣n có cái ǵ đen ś ś, thoạt đầu tôi không hiểu, nhưng sau tôi đoán ra ngay là sái thuốc phiện. Một anh chàng khác, cái cổ cao ngỏng dán đến ba bốn lá thuốc cao, đương ngồi ngửa cổ xem thiên văn trên trời. Một thằng bé thứ ba nữa, th́ cứ găi sồn sột, nằm xuống lại ngồi lên để ho, khạc và nhổ tung tóe đờm dăi ra xung quanh. Rồi một mụ già ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, nét mặt bần thần, trông vô nghĩa lư, cứ cầm quạt nan phẩy cho người này vài cái, người kia vài cái, h́nh như hơn chục người này đều là con cái của mụ vậy. C̣n sáu đứa nữa, con trai cả, cũng quần nâu, áo nâu th́ đều ngủ li b́.
Khi tôi nhảy lên đống chiếu th́ cả bọn không ai thèm nh́n đến tôi. Tôi dám chắc không một người nào có trong túi lấy một xu nên họ mới dám nằm đây, và chắc dạ dày của họ cũng rỗng không như túi họ. Vậy mà họ cũng được người ta chứa chấp ở đây. Không phải bọn chủ hàng cơm là phúc đức ǵ, song chứa chấp th́ bọn khố rách áo ôm này có đi xoay xở hoặc hành khất được xu nào ắt là về cũng phải mua cơm của họ. Nếu lại đi trộm cắp được đồ vật ǵ, ắt là bọn chủ hàng sẵn ḷng tiêu thụ cho ngay. Chả phải bỗng đâu bọn chủ hàng cơm cho để trong nhà ḿnh có một nơi giống như viện tế bần.
Mười ba người này, căn cứ vào thần thái họ và quần áo họ th́ không phải bọn người vốn đẻ tại chốn đế đô. Họ đến là v́ tại những nơi thôn quê họ không làm ǵ cho có đủ mỗi ngày hai bữa. Kinh thành đă cất tiếng gọi họ, cám dỗ họ. Khi ra đi, chắc họ cũng không ngờ đến nông nỗi này. Họ chắc mẩm trong bụng họ là sẽ có việc làm vẻ vang...Có lẽ họ đă phơi nắng, phơi mưa xin từng đồng chinh, từng bát cơm , cùng đường rồi mới đến được Hà Nội.
Các ngài cứ tưởng tượng hộ Hà Thành. Những phố và những phố, cái nọ tiếp cái kia. Rồi các ngài tưởng tượng ra một người nhà quê một trăm phần trăm, rất bỡ ngỡ, bị bỏ lạc giữa một phố. Phố nào cũng có nhà cửa, vỉa hè, lề đường, nghĩa là phố nào cũng giống phố nào, cho nên đường h́nh như cứ mỗi lúc một dài măi ra. Người nhà quê đă đi, đă đi và đă đi...Rồi người nhà quê thấy nhọc. Nhưng v́ lẽ ǵ người nhà quê lại dừng bước? Nếu nghỉ chân tất phải ăn uống cái ǵ. Không đủ tiền. Thành ra người nhà quê có muốn nằm nghỉ cũng không được, v́ người ta phải trả tiền cả sự nghỉ ngơi nữa.
Đi đă mỏi, vẫn phải đi. Người nhà quê lâu dần không thể đi được nữa. Khốn nỗi trong một kinh thành, người ta không được phép "không thể", cho nên người ta cứ đi...Lang thang hết phố nọ đến phố kia... có khi đi ṿng trở lại mà không biết. Đến ngă ba kia thấy một đám đông người. Trong đám đông người ấy, người nhà quê thấy phần nhiều đó cũng vốn là những người nhà quê. Cho nên người nhà quê đứng lại. Một bà già mặt trông sắc sảo, hai tai lại nặng trĩu một đôi khuyên vàng, trông ra vẻ có "thế lực" lắm, thơng thẹo cái tay vẫy người nhà quê lại mà nói oang oang như thế này:
- Này, đi đâu mà ngơ ngác thế? Có muốn kiếm công ăn việc làm không? Lại đây mau lên tôi bảo!
Người nhà quê sung sướng lắm, v́ đó là lần đầu mà người nhà quê thấy một người tỉnh thèm nói với ḿnh. Mà nói ǵ? Nói những lời nhân đức, những là kiếm công ăn việc làm cho...! Thế rồi ngày mốt, ngày hai ăn chực nằm chờ, hoặc sân hàng cơm hoặc hè nhà hát. Cái tiểu thuyết của họ là như vậy hoặc đại khái như vậy cả. Hà thành có bao nhiêu ngă ba và ngă tư? Có bao nhiêu chỗ cho bọn cùng dân đăng vào nghề cơm thầy cơm cô ? Hàng ngày Hà thành đă đếm được bao nhiêu tấn kịch như thế?
Mười ba người tại đây, sở dĩ trôi dạt đến đây, là bởi cũng đă như con thiêu thân bay vào đống lửa, cho nên mới bị quáng mắt về những ánh sáng của kinh thành.
Mụ chủ hàng cơm đă chứa chấp họ trong những xó sân. Ban ngày họ ra ngồi bày hàng ở ngă ba, ngă bảy. Trong khi chờ cho có việc, họ có mấy đồng xu cứ ăn hết dần. Đến cái ngày mà túi cạn mà việc chưa có, mà không ai thí cho đồng chinh hay bát cháo, tất là họ phải sinh ra liều mạng, có những lá gan to. Đàn bà sẽ đi đến Dục t́nh. Đàn ông sẽ đi đến H́nh phạt. Trước khi đi đến cái ấy, hiện giờ th́ họ b́nh tĩnh nằm chờ cái sóng gió là ngày mai.
Và nếu họ măi măi không có việc làm th́ đó không phải là lỗi tại trời, không phải tại ông hay tại tôi, mà không phải lỗi tại ai tất cả! Không lẽ ai ai cũng bắt buộc phải có một đứa tôi tớ trong nhà ?
Ánh sáng của kinh thành...
Có lẽ những đêm không trăng không sao, người nhà quê vùng Nam Định, Hải Dương, Bắc Ninh, Sơn Tây, Ḥa B́nh mỗi khi ra sân, quay về một phía trời, đă thấy có một vùng hào quang sáng rực. Đó là Hà Nội, nơi ngh́n năm văn vật, dân giàu, tiền nhiều của lắm, dễ kiếm sinh nhai...Người nhà quê cứ việc bỏ làng mà đi!Một ngày kia rồi sẽ được nằm trong một xó sân, ngửi mùi nước cống, mùi cứt gà và cứt người, nhịn đói nằm co mà nh́n trời, như đêm nay, có cả ánh sáng trăng vằng vặc.
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 3:08 pm

Chương 7-a

Bi hài kịch



Trong khi tôi đương liên miên nghĩ ngợi về những người dân quê dại dột như thế, bỗng lại thấy hai con sen nữa cũng tiến đến. Một đứa mặc váy, cắp một cái thúng nhỏ, tóc c̣n ngắn, tỏa một cách hỗn loạn xuống trán và gáy, dáng đi lạch bạch như một con vịt bầu. C̣n đứa kia, mặt mũi tuy sạch sẽ hơn, lại mặc quần hẳn hoi, song tinh thần ngây ngô dại dột vô cùng, trông cũng không có một chút nào là vẻ đă ở tỉnh thành cả.
Cả hai đứa loay hoay không biết kiếm một chỗ nào ngồi chứ đừng nói đến nằm. Tôi bảo bà lăo già:
- Bà ngồi dẹp vào cho người ta nằm với.
Bà lăo vâng lời, dẹp chỗ rồi lại phe phẩy quạt cho hai đứa mới đến bằng cái tinh thần một người mẹ già nuông con.
Tôi đứng, hai tay găi sườn, ngắm nghía cái đống vô nghĩa lư ấy rồi tự hỏi: Ta sẽ làm ǵ cái bọn này? Tôi không phải đến chỗ này để nh́n cái cảnh ấy mà thôi. Phải làm thế nào cho bọn ấy nói chuyện với ḿnh, tin ḿnh, phục ḿnh, mến ḿnh, đừng buồn ngủ nữa, đừng đau khổ nữa, đừng đói khát nữa...
Tự nhiên tôi thọc tay mân mê mấy hào chỉ trong túi. Một rá xôi bán ở nhà ngoài, ấy đó, một cách chiếm ḷng yêu của kẻ khác trong thế gian! Khốn thay, nếu như thế, sợ thiên hạ đồn rầm lên, mà rồi tôi sẽ bị mụ chủ hàng cơm nghi hoặc, th́ rồi đến mất đi lại. May sao tôi chợt nghĩ đến nhà trinh thám đại tài trong truyện Mephisto. Khi vào đến hang hùm tổ rắn của bọn gian phi là một hàng cơm, muốn khỏi bị nghi ngờ, muốn được yêu mến nữa, nhà trinh thám chỉ việc ép ḷng làm một nhà tài tử bê tha và lăng mạn.
Một bài Nam Ai hay một bài Văn Thiên Tường thí phí của quá mà không hợp, tôi dùng đến mấy điệu hát chèo là lối thịnh hành vùng quê.
Tôi vừa làm điệu bộ vừa hát:
Mừng bề trên trường trị, xă tắc muôn năm trường thọ!
Mừng làng ta đất gồm văn vơ
Đức anh linh ủng hộ muôn nhà
Nhớ Tống triều niên hiệu Kiến Quang
Đâu đâu đấy đấy giàu sang
Trăm họ nơi nơi no đủ.
Xem trong tích cũ:
Có một chàng tên gọi Trương Viên
Cha mất rồi c̣n mẹ cao niên
Chàng dốc chí chuyên nghề kinh sử!
Nhà hàn sĩ nghèo nàn cơ khổ
Mà được quan thừa tướng gả con cho!
Chỉ có thế, cả bọn "khán giả" ấy cũng đủ bị tôi thôi miên. Anh chàng đầu trọc và mặt bủng da ch́ ngửa cổ hề hề cười như một chú khách lồi rốn. Thằng cha có cái cổ đầy những lá thuốc cao hết trầm tư mặc tưởng với trăng sao trên trời, quay lại đăm đăm nh́n tôi. Thằng bé con ho lao hết ho sù sụ như một ông cụ. Bà lăo già cũng ngây người ra như một pho tượng sống, hết cả phe phẩy quạt cho những kẻ chung quanh.
Tôi nh́n cả bọn ấy một cách đắc chí, rồi đổi sang giọng nồi niêu:
Trách bởi v́ đâu ta học dốt như ḅ
Bút lông mèo t́nh chung mà ta ngậm í i
Để cho ho một đời!
Bỏ bút lông, ta thử ngậm bút sắt ta chơi!
Ta thử ngậm bút sắt ta chơi
Bút sắt ta chơi !
Lỗ kia t́nh chung dù đứt í i mấy ta thời...
Ta thời đóng đanh
Chớ cái cuộc văn chương hồ dễ đă tan tành!
Hồ dễ đă tan tành!!
Đến đây xong th́ năm sáu đứa trẻ lần lượt ngồi nhỏm dậy. Đứa đă dậy rồi lấy chân đạp vào mạng mỡ để đánh thức đứa khác c̣n ngủ say, như là khi c̣n ở nhà với mẹ cha, chúng rủ nhau đi xem chèo vậy. Hai con sen kia cũng đứng phắt lên, cái con mặc quần đứng sau lưng ôm cổ con bé mặc váy, y như ở đ́nh làng. Tôi không thấy ngượng nữa, không biết tự ḿnh là dơ dáng dạng h́nh nữa. Tôi chỉ thấy tôi oai vệ, sung sướng, đang kiêu ngạo như một thằng cơm thầy cơm cô một trăm phần trăm.
Tôi bèn cúi khom lưng xuống y như một ông già mà lại gù, mà đi ṿng tṛn cái sân, lại hát:
Lăo tuy già lụ khụ, nhờ giời cho vẫn khỏe kḥe khoe
Vẫn khỏe kḥe khoe!!!
Kia như cái gậy gục, cái gậy gạc
Nó có chà, nó có ngạc
Lăo bê vác, hục hà hục hạc
Quệch quà quệch quạc
Hạt mưa sa lác đa lác đác
Lăo vẫn khoác kè kè cái áo bông!
Đầu tóc lăo dù trắng xoá như bông
Ḱa thấy các cô con gái má hồng
Lăo vẫn, lăo vẫn ! vẫn c̣n ư say !
Say, say, say, ngă chổng c̣ quay!!!
Tôi ngă phệt xuống đất rồi ngồi xếp bằng tṛn gọn một cái. "Cử tọa" rồ lên cười.
Hai con sen cười to hơn cả, cười như những đồ đĩ dại, cười như đĩa kèm Fou Rire.
Rồi một con, cái con mặt mũi sạch sẽ mà mặc quần - ồ lạ - cái con sen ngây ngô ấy - ồ lạ - buông hai cánh tay ôm cổ con bạn nó ra, ngă ngửa người xuống bằng bị giời đánh.
Thưa các ngài, ấy là nó "cảm" tôi.
Nếu tôi nói một cách có khoa học, một cách có văn chương, th́ trong ái t́nh, cơn xúc động mạnh ấy, sự phải ḷng giai ghê gớm ấy, người ta gọi là " cái tiếng sét", " le coup de foudre" vậy.
Một người mê ông đến nỗi ngă lăn đùng ra lại không đủ khiến ông sung sướng, và, nếu ông có vợ, th́ khiến ông về nhà thấy vợ ông là xấu xí lắm hay sao?
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 3:09 pm

Chương 7-b



Tôi đứng lên, khoan khoái...
Tôi chờ cho con sen ấy gượng ngồi dậy, để rồi đỏ mặt mà xâú hổ.
Những người khác cũng thế.
Nhưng con sen ấy ngă xong là nằm cứng đờ...
Như chết!
Một vài người chạy đến xem sao... Tôi cũng chạy đến. Than ôi, th́ ra nó bị động kinh! Hai mắt nó trợn ngược lên, chỉ c̣n trông thấy ḷng trắng. Chân tay nó run lật bật lên. Rớt dăi của nó ứa ra trắng xóa cả mồm. Sự cười rộ đă thương tổn đến bộ thần kinh của nó.
Lúc ấy, tôi cũng thấy hoảng hốt, lo sợ. Chung quanh tôi người ta nói đến những câu: phải gió, ngộ độc, chết, tim đau. Bà lăo già sắp sửa khóc nữa. Tôi cố cắt nghĩa cho họ hiểu, bảo họ yên tâm. Tôi đuổi mấy thằng nhỏ ít tuổi xuống khỏi đống ván để lấy chỗ cho con sen động kinh nằm.
- Không việc ǵ, rồi chốc nữa nó khỏi!
Rồi tôi cũng ngồi xuống cạnh nó, nghĩ ngợi phân vân.
Cái con sen mặc váy cắt nghĩa:
- Chị ấy từ hôm bị điện giật tới giờ thỉnh thoảng lại thế.
- Bị điện giật từ bao giờ?
- Độ bốn năm tháng nay.
- Sao mày biết?
- Tôi có họ với chị ấy.
- Thế nó bị điện giật như thế nào?
- Chị ấy phơi quần áo trên bao lan.
- Thế nào?
- Phơi ngay áo ướt vào cái dây điện trước cửa.
Nghe đến đây, tóc gáy tôi dựng đứng lên. Tôi lại vội hỏi:
- Sao nó lại dại dột thế?
- Chị ấy ở nhà quê mới ra th́ biết ǵ!
- Sao những đứa chủ nó không dặn nó cẩn thận?
- Nào ai biết?
- Thế lúc bị điện giật như thế nào?
Con sen ấy lè lưỡi ra rơ dài một hồi lâu rồi mới đáp:
- Dây điện hút hai tay chị ấy vào, một nửa người bị lôi ra ngoài bao lan, c̣n một nửa th́ lủng lẳng ở bên trong. Măi người ta mới gỡ được chị ấy ra.
Trong ḷng tôi bỗng thấy một mối thương tâm vô hạn. Tôi quay xuống nh́n mặt con bé khốn nạn ấy rồi thở dài, rồi tôi hỏi:
- Bị bệnh động kinh rồi lại bị chủ thải ra có phải không?
- Tất nhiên.
- Thế là nó nghỉ việc từ độ ấy đến giờ ?
- Không, về sau đến làm cho một nhà khác rồi mới thôi việc có hai hôm nay.
- Sao lại thôi?
- Chị ấy bưng một cái lọ quư rồi bị động kinh, ngă đánh vỡ lọ, chủ bắt đền, chị ấy sợ mà bỏ trốn.
- Đồ ngu dại, nếu chủ nó bắt đền th́ rồi nó trừ tiền công chứ ǵ. Bỏ trốn thế, nó lại đi thưa th́ lại rũ tù.
- Cái lọ đáng giá hơn trăm bạc, có làm mọt xương cũng chả bù nổi. Vả lại nếu làm không công th́ không có tiền gửi về quê.
Tôi ngán ngẩm rồi nói bâng quơ:
- Tiên sư cái kiếp đi ở! Thân phận tôi đ̣i khổ thật!
Anh chàng đầu trọc nói:
- À, cái ấy th́ đă đành!
- Cái nhà bác này! Có phải trong làng cơm thầy cơm cô chúng ta với nhau không?
- Chính thị !
- Ở tù ra, hay ở mạn ngược ốm về mà trọc lốc thế ?
- Ở "hàng xứ " ra.
- Sao mà phải tù ?
- Chủ nó sai mang thuốc phiện lậu, rồi bị ông Tây bắt, rồi chủ nó không nhận.
- Ai bảo đi ở ?!
- Vỡ đê, trôi cả nhà cửa, trâu ḅ. Vợ nó đi ra ở vú em rồi không về. Ra t́m măi không thấy, phải đi xin kéo xe. Gặp vợ rồi th́ chẳng may phải tù.
Đến anh chàng cổ dán thuốc cao:
- À tôi đi ở là v́ nhà nghèo.
Thằng bé ho lao đáp :
- Tôi cũng đi ở đă bốn năm nay rồi. Bố chết, mẹ đi lấy chồng, ở với cô ruột bị chửi nhiều quá, thà đi kiếm lấy mà ăn. Cô tôi giàu có hẳn hoi, có ba bốn cái nhà gạch. Nhưng mà đây không cần. Tử tế th́ nhờ, không th́ thôi.
- Thế bà lăo này có đứa nào là cháu ở đây không?
Bà lăo trỏ ba đứa trẻ ngồi cạnh ḿnh mà rằng :
- Ba đứa cháu nội tôi đấy. Dắt cháu ra t́m bố nó, cũng đi kéo xe nhà. Thấy nói bố nó ở Hà Nội, ra t́m măi không thấy. Lên Quan Thánh lại bảo xuống Hàng Bồ, lại Hàng Bồ hỏi lại bảo xuống Bạch Mai...
- Thế bà có bao nhiêu tiền trong ḿnh ?
- C̣n được sáu xu.
Bà lăo thản nhiên nói thế, một cách không lo sợ ǵ cả. Mà có lẽ họ thế mới sống. Chỉ người khác là mới biết lo sợ cho họ, thấy họ là khổ sở đáng thương mà thôi.
Tôi hỏi một thằng bé khác :
- Thằng này, sao mày cũng đi ở ?
- Dạ, u tôi bắt thế .
- C̣n thằng nhăi ranh này, ai mướn mà cũng đi ở ?
- Úi chao! Tôi mới đi ở có ba tháng thôi mà nếm cơm có đến tám chín nhà chủ rồi!
- C̣n thằng này nữa, mày cũng nghèo à ?
- Tôi không biết.
- Bố mày đâu ?
- Tôi không biết.
- Mẹ mày đâu ?
- Tôi không biết.
- Làng mày ở đâu ?
- Tôi có làng bao giờ!
Nó chẳng biết ǵ cả. Nó chỉ mới độ lên 8 tuổi là cùng mà thôi.
- Thế mày đă đi ở lần nào chưa ?
- Một lần rồi, chủ nhà chê là nhăi con, mướn năm hôm rồi lại cho ra.
- Thế bao giờ mày đi làm ?
- Nào biết, trông ở cụ.
- Cụ nào ?
- Cụ đưa người, vẫn ngồi ngă tư.
Đến đây, con sen động kinh đă tỉnh. Nó gượng ngồi lên khạc nhổ nốt những chỗ nước dăi đọng trong mồm. Rồi nó lại nằm xuống vẻ mệt nhọc lắm...
Một hồi gót giầy khua lên... mỗi lúc một to.
Một người lính mật thám, áo the, mũ dạ giày tây, ống quần có cặp xe đạp thoăn thoắt bước vào. Một cô tân thời, cổ tay đầy những vàng, đi theo sau. Người lính kia vào đến chỗ chúng tôi th́ bật đèn to lên, soi rơ vào mặt từng người một. Rồi thấy cô tân thời rú lên :
- Chính nó đây rồi.
Người lính kia hỏi :
- Đứa nào ?
- Con bé mặc quần ấy.
Con sen cũng khóc :
- Lạy cô, con trót dại, cô tha cho con.
Người lính quát :
- Đứng lên đi theo tao lập tức !
Cô ả tân thời càu nhàu :
- Hai ba trăm bạc của người ta chứ ít à ?
Người lính hỏi :
- Sao cô khai có vài ba đồng ?
- Đấy là nó ăn cắp, ngoài ra nó c̣n đánh vỡ cái lọ cổ nữa.
Con sen ấy kêu khóc :
- Lạy cô, quả con không ăn cắp một xu nào ạ !
- Im! Câm ngay ! Không ăn cắp sao lại đi trốn !
Thế là người lính kia xích tay nó lại. Cô ả tân thời nói :
- Ông khám cái thúng này xem !
- Không, đây là của tôi.
- Cứ khám.
Lúc ấy tôi đứng dậy, nét mặt chắc đầy những vẻ bất b́nh. Người lính kín hỏi tôi :
- Đưa tao xem thẻ.
Tôi ngần ngừ, rồi phải đưa. Người lính xem thẻ xong (cũng may Sở phát thẻ Hà Nội có cái thuật chụp ảnh cho người nào cũng như mặt tù) ngẩn người ra, đứng cúi đầu như muốn nhớ lại một điều ǵ, rồi mới trả thẻ, sau khi nh́n tôi hai ba lượt.
Không bao giờ tôi quên được cái lúc con sen động kinh bị xích và một cái tát vào gáy nó của cô ả tân thời.
Khi con sen bị lôi ra th́ bọn người nhà hàng cơm chạy vào xem rồi chạy ra theo.
Tôi ngoảnh lại nh́n bọn cơm thầy cơm cô đằng sau tôi th́ mặt ai cũng tái đi, sợ đến phát khiếp.
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 3:11 pm

Chương 8

ĐẦY TỚ NÓI XẤU CHỦ NHÀ



Việc một con sen ngu đần bị điện giật, rồi bị động kinh, rồi đánh vỡ lọ, rồi bị vu cho là ăn cắp, rồi bị bắt nữa, đă đánh mạnh vào bộ óc suy nghĩ của chúng tôi.
Lúc ấy có lẽ là những phút độc nhất vô nhị mà cái hạng con ong cái kiến không thấy nản chí trong sự đi kêu oan, nếu thấy bị oan, mà một kẻ đi hưởng cơm thừa, canh cặn thấy rằng ḿnh cũng là một người, mà một thằng nhỏ vừa bị chủ đáng bỏ mẹ th́ thôi, lúc ra máy nước không c̣n ước mơ, không c̣n tưởng bở mà tự nhiên đập đôi thùng đánh xoảng một cái xuống đường rồi giơ tay ra mà nói " nghĩa là.." một cách kệch cỡm nữa.
Và lúc ấy là những lúc đầy tớ nói xấu chủ nhà.
Đấng sinh ra muôn loài cũng không bảo nổi những ông lang băm đừng nói khoác, những kẻ mắc bệnh hoa liễu đừng kêu rên, những anh bồi săm đừng khinh người như rác, ông sư chớ mơ màng thịt chó, và đầy tớ nhịn nói xấu chủ nhà.
Thằng bé ho lao tả cảnh :
- Lần đầu tôi đi ở đă gặp bước không may. Lúc mặc cả công, con mẹ chủ đă bằng ḷng trả cho tôi mỗi tháng năm hào. Tôi phải gánh đầy ba bể nước, bổ hết hai mươi tạ củi. Nước gánh đầy bể rồi, củi chất chật bếp rồi là bà chủ kiếm chuyện chửi mắng suốt ngày cho ḿnh không ở được nữa mà phải xin thôi. Lúc xin thôi nó kêu rằng "tự nhiên không có chuyện ǵ " mà giở quẻ xin thôi thế là quân đi nếm cơm vạn kiếp cũng không khá được ! Cố nhiên nó không trả tiền công. Các bác ạ, các hạng chủ nhà đều như thế đấy. Lúc cần th́ nó t́m người, lúc hết việc nó kiếm chuyện đuổi ra. Mà nó quỵt tiền công hết thẩy!
Tôi hỏi nó xem trong cái đời đi ở của nó, nó có những ngày sung sướng nào không.
- Chỉ có một lần. Năm ngoái tôi ở với một nhà vợ chồng trẻ tuổi. Chồng làm ông tham, không hôm nào là chịu về nhà ngủ trước 3 giờ đêm. Mỗi lần đi chơi khuya về, cậu ấy dặn tôi mở cửa xong là thế nào cũng phải đánh vỡ một cái chén hoặc một cái đĩa. Cậu ấy sai tôi phải làm để tôi có cớ đánh vỡ. Hễ thấy tôi làm đánh xoảng một cái là cậu ấy quát tháo ầm nhà lên. Ra oai thế để chặn họng vợ. Bà vợ cuối tháng mà trừ lương th́ ông chồng dúi cho mà bù vào. Về sau bà vợ cũng đâm ra cờ bạc, cũng đi suốt ngày, gần đến lúc chồng đi làm về, dúi tiền cho tôi đi mua cơm, mua canh và các món xào ở hiệu cao lâu. Gặp những hôm có giỗ cũng thế, sai đi mua các món ăn hiệu, mua cả xôi, mua cả chè. Thành thử ḿnh chỉ ngủ suốt ngày, chả phải làm ǵ cả. Thật làm với hạng chủ thế mới sướng.
Anh chàng trọc đầu vội cướp lời :
- Thế kể cũng đă sướng nhưng chưa bằng tôi. Khi ra tỉnh lần đầu, tôi đă được vào làm nhà một lăo thầu khoán. Lúc đầu mặc cả th́ là kéo xe, nhưng mà về sau xe cũng chả phải kéo mấy nữa. Chỉ có việc dắt chó đi rong chơi ngoài đường. Lăo mua ba con chó Nhật Bản, mỗi con đáng giá trăm bạc cả, cho ăn toàn là những thịt ḅ với súp. Tôi chỉ suốt ngày tắm rửa cho chó mà thôi. Chỉ khổ một nỗi là thằng chủ có tính gàn, bắt ḿnh lấy giấy bản chùi đít cho chó.
Thằng nhỏ ho lao hỏi vặn :
- Như thế th́ đă nước ǵ mà sướng ?
Anh ta để chúng tôi lấy làm lạ một lúc rồi nói tiếp:
- V́ ông chủ nuôi chó th́ tử tế mà nuôi bố th́ lại không tử tế. Ông cụ già th́ ăn mặc quần áo nâu cũng như tôi, mà phải c̣m cơm làm thợ vườn suốt ngày. Một lần ông già tai ác ấy chửi tớ, đánh tớ. Tức quá, tớ nghĩ được một cách : đem cứt chó để lên đầu cái phản dưới bếp là chỗ của ông cụ ngủ. Thế là lăo già trúng kế, t́m ngay xe điếu vụt cả ba con chó. Tớ lên mách chủ th́ lăo chủ tớ chửi tiên sư ông cụ, tức là chửi bố. Từ độ ấy trở đi th́ chính tớ cũng chả cần đếm xỉa đến bố ông chủ là ǵ nữa. Các bác bảo như thế lại không sung sướng à?
Tôi hỏi :
- Thế sao không ở cái nhà ấy cho đến măn kiếp ?
- Ḱa, tôi đă nói là lăo chủ sai tôi mang thuốc phiện lậu rồi không may bị bắt...
- Rồi th́ chủ nó không nhận nên phải tù chứ ǵ ?
- Phải, nếu nó nhận th́ nó cũng chết. Chẳng may cũng là cái số tôi không ra ǵ, chứ lăo chủ ấy thật tử tế với ḿnh quá.
Thằng có cái cổ đầy những thuốc cao góp chuyện :
- Ừ, bác như thế cũng đă sướng thật, nhưng chưa bằng tôi. Bây giờ tôi bị bệnh tật nên trông mới xấu xí thế này, chứ hồi mới đi ở, c̣n đẹp giai th́ tôi c̣n sướng bằng vạn các bác. Thầy bói nào cũng bảo tôi có số đào hoa, thực đúng quá. Tôi sướng hơn các bác ở chỗ thỉnh thoảng lại được bà chủ yêu, hoặc con gái bà chủ...
Rồi nó kể những cái...may mắn của nó một cách rất tỉ mỉ, bằng một giọng thành thực vô cùng.
...
Trước lúc đó vài giờ đồng hồ, tôi đă phải đứng tần ngần mà tự hỏi :" Ta sẽ làm ǵ cái bọn này? "
Bây giờ tôi lại phải tần ngần tự hỏi : " Ta sẽ làm ǵ những câu chuyện ấy ?".
Thật vậy, những câu chuyện ấy thật là lạ lùng, thật là không ai có thể tưởng là có thật được, thật là nhơ bẩn, thật là chướng tai.
Một thằng nhỏ không biết thêu dệt như một nhà văn th́ chuyện của một thằng nhỏ kể có thể tin là đúng chín mươi phần trăm sự thực.
Mà đứng trước những sự thực không đáng viết lên mặt giấy, ta phải hăi hùng kinh ngạc về loài người.
Tiểu thuyết kể những điều mà loài người bảo là không có thật.
Sự đời, trái lại, lại có những điều mà tiểu thuyết không dám tin.
Ấy thế rồi tôi đâm ra khinh hết cả loài người, v́ tôi tin rằng không một ai trong bọn chúng ta lại trông rơ được thực trạng cuộc đời.
Thật vậy, bao nhiêu sách vở của loài người, cốt để dạy cho nhau biết mà thôi, vậy mà vẫn công toi cả. Những điều người ta dạy bảo nhau bằng sách ? Đó là những điều mơ hồ, những điều lầm lẫn, những sự văn chương. Văn chương là một sự, sự đời là một sự khác.
Rồi tôi cảm thấy rằng muốn làm một nhà xă hội học, một nhà tâm lư học, một nhà triết học th́ trước hết hăy đăng vào nghề cơm thầy cơm cô. Người phu xe biết hết mọi sự độc ác của loài người hơn là một nhà học giả, người bồi săm biết hết mọi sự dâm đăng của loài người hơn là một nhà giải phẫu học. Và một kẻ đi ở th́ cũng biết rơ những tính t́nh của loài người hơn là một nhà văn sĩ tả chân.
Nếu ai muốn chửi tôi về những ư nghĩ nói trên, th́ tôi xin thưa rằng Jean Jacques Rousseau, trước khi thành ra một nhà đại gia tư tưởng, một bậc đại văn hào, một bậc vĩ nhân, th́ đă sống cái đời "cơm thầy cơm cô".
Biết đâu chẳng phải v́ thế ?
Back to top Go down
View user profile
~*Linh*~
Thần Sáng
Thần Sáng
avatar

Number of posts : 107
Age : 25
Registration date : 2007-11-26

PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   Wed Dec 05, 2007 3:12 pm

Chương 9

TÔI LÀ TÔI



Thưa các ngài, bây giờ th́ tôi lại là tôi.
Bỏ cái áo cánh màu hoa đào và cụt tay, bỏ cái quần lĩnh thâm, cái kính đen, đôi mái tóc gài tai, tôi đă dùng đến những quần áo của tôi và nay tôi có thể nói chuyện với các ngài bằng một người ...tử tế.
Bây giờ tôi đă có thể đứng về địa vị chủ nhà xét bọn cơm thầy cơm cô.
Tôi đă có thể bịa những chuyện mà các ngài có thể tin là thật hoặc tôi nói những chuyện thật mà các ngài cứ tưởng là bịa.
Tôi có thể nói chuyện về vú già nhà tôi, một người hay mách tôi, hay đánh tôi, lại hay dọa ma, nhưng mà may sao, đă chết từ... tám đời kia rồi.
Tôi có thể nói chuyện về một thằng nhỏ mà tôi đă nuôi trong một phút thích khôi hài, và để mỗi khi bạn hữu đến chơi nhà th́ lại gọi nó ra hỏi chỉ v́ nó có cái tính nói gọn thon lỏn...
- Mày không có anh chị em à ?
- Mỗi !
- Mày c̣n thầy u chú bác mày không ?
- Tiệt !
- Trước khi chết sao thầy u mày không lấy vợ cho mày ?
- Nào có lấy !
Rồi các bạn hữu tôi. anh nào cũng gập đôi người lại mà cười như xem phim Charlot.
Tôi có thể công kích nó ở chỗ mới ra tỉnh th́ ngẩn ngẩn ngơ ngơ mà ở được vài tháng th́ ăn cắp như ranh, ăn bớt như quỷ, lại đi thông lưng với người gánh nước vo để bữa nào cũng thổi thừa cơm rồi đổ cơm nguội vào nồi nước gạo.
Tôi có thể đưa cho các ngài đủ những mẫu hạng về giới cơm thầy cơm cô.
Có những đứa đầy tớ bị chủ nhà đánh chết.
Có những con sen được ông chủ quư hơn vợ.
Có những thằng nhỏ bỏ thuốc độc định giết cả nhà chủ nhà.
Có những anh bếp nhổ đờm vào nồi cá kho.
Có những vú già quyền hành như mẹ "cậu mợ".
Có những thằng nhỏ được kỳ lưng cho các tiểu thư.
Có những anh xe được ngủ giường Hồng kông với bà chủ.
Có những đứa ở lúc chủ chết khóc như khóc bố mẹ.
Có những đứa liều mạng cứu chủ.
Có những quân đốt nhà của chủ.
Hoặc dắt cướp vào nhà.
Hoặc thư đi thư lại, làm nghề ma cô.
Có những thằng nhỏ hiếp con gái ông phán.
Có những con sen bị ông tham hiếp dâm.
Có nhiều !
Anh Lê Tràng Kiều, sau khi xem nốt tập giấy dày, đă nhăn mặt lại.
Anh ấy bảo tôi :
- Nếu cứ đi măi như anh th́ sẽ lạc đường.
Tôi hỏi:
- Lạc đường ?
Anh ta :
- Phải, đây là một thứ "mặt trái đời" của thời Hoàng Tích Chu.
- ...
- Chỉ khác ở chỗ bằng một h́nh thể mới. Mà những điều anh tố cáo trong này th́ là những sự thực nên kiêng.
- Lời hứa ấy cũng đă đem thực hành rồi. Đăng tiếp sẽ làm quá lời hứa. Vả lại, khi người ta tự nhận là một nhà văn tả chân th́ nghĩa là người ta đă hứa, nhiều nhiều lắm. Nhưng mà không cứ chỉ trong một thiên phóng sự mới giữ được lời hứa.
Thế rồi chúng tôi cứ trù trừ măi về những đoạn có sự thực mà không biết là có nên kể hay không.
May sao, chúng tôi đă gặp ông Nguyễn Công Hoan.
Ông ta nói chuyện về văn chương. Ông ta đă động đến thiên phóng sự "Cơm thầy cơm cô" này.
Ông ta nói đến những quân chủ nhà đểu cáng, những đứa đày tớ mất dạy.
Trong lúc tṛ chuyện, tôi nói :
- Kể ra làm một thiên phóng sự về chủ nhà với đày tớ th́ dễ có nhiều tài liệu lắm. Nhất là về chỗ chủ nhà độc ác với đày tớ.
Tôi chưa nói hết, ông Nguyễn Công Hoan đă cười một cách tinh quái mà nói :
- Ḿnh cứ việc điều tra ngay ở chính ḿnh!
Lúc ấy tôi không biết nói ǵ nữa với ông Hoan.
Nhưng bây giờ tôi có thể nói với hết thảy (các ngài nhớ cho là hết thảy ) các độc giả yêu quư của tôi rằng xin các ngài cứ điều tra ngay các ngài.
Nếu tôi c̣n bỏ quên th́ xin các ngài làm lấy phóng sự mà đọc...
....

Vũ Trọng Phụng
Đăng trên Hà Nội Báo năm 1936
Từ số 12 - 18
Back to top Go down
View user profile
Sponsored content




PostSubject: Re: Co?m tha^y` co?m co^   

Back to top Go down
 
Co?m tha^y` co?m co^
View previous topic View next topic Back to top 
Page 1 of 1

Permissions in this forum:You cannot reply to topics in this forum
11 Chuyên Anh :: Book Store :: Story-
Jump to: